Không gian một màu trắng xóa mênh mông vô bờ lại vô cùng yên tĩnh, ở giữa, một vật thể không xác định phát ra ánh sáng, không cao cũng không thấp lơ lửng trên không trung. Bích Linh nhìn cái vật thể ở phía xa xa, không bước đến để xem, cũng không lui về phía sau, cô nghiêng đầu tự hỏi một chút, cuối cùng trực tiếp ngồi xuống đất. Ở phía ngoài, ánh sáng vàng phát ra từng vòng lấp lánh, tựa hồ muốn khiến cho người nào đó chú ý, nhưng mà...... Cũng chả làm được cái mẹ gì. Cô gái ngồi dưới đất đem ánh mắt nhìn ra xa, tay chống cằm không biết suy nghĩ cái gì, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho nó. Vật thể không xác định: "......" Tình huống quỷ dị này giằng co một hồi lâu. Ánh sáng vàng kia từng vòng phóng đại, cuối cùng bay lên trời, "Phanh" âm thanh của tiếng nổ phát ra, bột phấn màu vàng từ trên trời rơi xuống, màn hình điện tử lớn cuối cùng cũng đã xuất hiện. Lúc này, Bích Linh mới lười nhác mở mắt nhìn thoáng qua: "Nhàm chán." Rồi lại tiếp tục chìm đắm trong thế giới của…
Chương 96: Ngoại ô có quỷ (29)
Mau Xuyên: Vai Ác Này Có ĐộcTác giả: Cửu Chuyển Ly CaTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhông gian một màu trắng xóa mênh mông vô bờ lại vô cùng yên tĩnh, ở giữa, một vật thể không xác định phát ra ánh sáng, không cao cũng không thấp lơ lửng trên không trung. Bích Linh nhìn cái vật thể ở phía xa xa, không bước đến để xem, cũng không lui về phía sau, cô nghiêng đầu tự hỏi một chút, cuối cùng trực tiếp ngồi xuống đất. Ở phía ngoài, ánh sáng vàng phát ra từng vòng lấp lánh, tựa hồ muốn khiến cho người nào đó chú ý, nhưng mà...... Cũng chả làm được cái mẹ gì. Cô gái ngồi dưới đất đem ánh mắt nhìn ra xa, tay chống cằm không biết suy nghĩ cái gì, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho nó. Vật thể không xác định: "......" Tình huống quỷ dị này giằng co một hồi lâu. Ánh sáng vàng kia từng vòng phóng đại, cuối cùng bay lên trời, "Phanh" âm thanh của tiếng nổ phát ra, bột phấn màu vàng từ trên trời rơi xuống, màn hình điện tử lớn cuối cùng cũng đã xuất hiện. Lúc này, Bích Linh mới lười nhác mở mắt nhìn thoáng qua: "Nhàm chán." Rồi lại tiếp tục chìm đắm trong thế giới của… Kế tiếp hai người liền mở tiết mục người đuổi người chạy.Liên Vô Trần có một cái gương có thể truy tìm khí tức của linh hồn Bích Linh, Bích Linh cũng có thuấn di có thể rời đi trước khi bị hắn tìm được.Trong lúc nhất thời Liên Vô Trần đúng là bắt người không được thật.Bình thường đều mở cửa ra một phát là có thể bắt được người, nhưng mở cửa xong người đã chạy ra ngàn dặm mất tiêu.Thật phiền.Buồn bực nhất chính là cô lại còn để lại tờ giấy cho hắn, không phải viết "Ngu ngốc" thì là viết "Thiểu năng".Thật sự tức chết hắn!Hôm nay đã cách lúc Bích Linh mở tiết mục mèo bắt chuột hai tuần.Buổi chiều, Bích Linh đến một tiệm trà sữa trong một phố buôn bán để uống trà chiều.Tiệm trà sữa này ngẫu nhiên cô phát hiện ra, uống xong về sau lại có chút không quên được.Bích Linh chọn một vị trí tương đối an tĩnh ngồi xuống, gọi ly trà sữa."Tiểu thư, trà sữa của cô."Bóng người thon dài đứng ở bên cạnh cô, bàn tay sạch sẽ trắng nõn đặt trà sữa nóng hầm hập đến trước mặt cô.Bích Linh: "..."Đậu... đậu má nó.Hắn cứ như vậy đột nhiên không kịp phòng bị mà xuất hiện?Cô một chút chuẩn bị cũng không có...Bích Linh nuốt nước miếng, đứng bật dậy.Giây tiếp theo lại bị người đàn ông ấn trở lại chỗ ngồi."Đừng nóng vội chứ, uống xong ly này trước cũng không muộn, đúng không?" Người đàn ông tuấn mỹ ngồi xuống đối diện cô, khuôn mặt tinh xảo lây nhiễm vẻ yêu mị, tà tứ vô cùng.Uống xong, còn đường chạy?Bích Linh nhìn chằm chằm ly trà sữa đó, nỗ lực duy trì biểu cảm không thay đổi, cầm lên uống.Liên Vô Trần ở đối diện chống cằm nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười.Chạy chỗ nào không chạy, tự dưng chạy tới cái chỗ nhiều người này làm gì.Đúng là chui đầu vào lưới.Ở đây cô muốn thuấn di cũng không được, hắn muốn nhìn cô hôm nay còn có thể chạy đi đâu.***"A ―― anh cái tên b**n th** này, thả tôi xuống!"Trong hẻm nhỏ âm u sâu thẳm, loáng thoáng truyền đến tiếng người phụ nữ tức giận mắng.Liên Vô Trần khiêng Bích Linh, nghe vậy cười nhạo một tiếng: "Thả em xuống? Thịt sắp vào miệng sao có thể thả."Bích Linh vùng vẫy: "Anh mới là thịt! Cả nhà anh đều là thịt!""Được được, đều là thịt." Liên Vô Trần không chút nào để ý nói.Bích Linh ở trên vai hắn lại bắt đầu không an phận, Liên Vô Trần dùng sức đánh cái mông mềm mại của cô một phát: "An phận chút.""Đậu má anh!" b**n th**!Bích Linh bị Khổn Tiên Thằng trói tay, thật sự không có biện pháp gì, cuối cùng đến mắng cũng lười mắng.Phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng chó sủa.Bích Linh mắt sáng lên.Cứu tinh!Ở ngã rẽ tiếp theo, một con chó nhỏ màu vàng xuất hiện trong mắt cô.Liên Vô Trần mắt cũng không chớp mà lướt qua nó, Bích Linh lại nhích lên nửa người xem nó, trong đôi mắt đẹp lặng yên bốc cháy lên ánh lửa ác liệt.Phụ nữ báo thù, ở ngay trước mắt.Liên Vô Trần cảm thấy trên vai đột nhiên nhẹ bẫng, hắn bắt được một cái chân xù lông.Mẹ nó!Liên Vô Trần ném con chó trên vai xuống, ánh mắt âm trầm nhìn về phía người phụ nữ ở ngã rẽ phía xa."b**n th**! Mang theo chó của anh, làm cả đời đi! Bà đây còn phải đi cứu vớt thế giới, không chơi với anh nữa!" Nói xong Bích Linh quay đầu chạy."Đứng lại cho tôi!" Trên mặt Liên Vô Trần đã là một mảnh đen như đít nồi, hiển nhiên đã giận tới cực độ.Người phụ nữ bên kia vừa chạy vừa quay lại khoe khoang nói: "Bảo tôi dừng tôi liền dừng sao, anh xem lão tử là con chó kia à!""Ai u..." Bích Linh không nhìn đường, trực tiếp đập mặt vào bức tường.Liên Vô Trần: "..."Hệ thống: "...""Đau ――" Bích Linh nhe răng trợn mắt mà xoa đầu, quay đầu tiếp tục chạy.Liên Vô Trần nhìn cô biến mất trong tầm nhìn, lúc này mới nhớ tới con chó kia, quay đầu lại phát hiện chó cũng không thấy?!Hẻm nhỏ, chỉ chừa Liên Vô Trần đứng tại chỗ mà nhìn tối nay một người một chó chia ra bỏ chạy làm hắn sắp phát điên tại chỗ.Hắn đã bao nhiêu năm không tức giận như vậy?Rất! Nhiều! Năm!A, người phụ nữ này, em chọc giận tôi thành công rồi.
Kế tiếp hai người liền mở tiết mục người đuổi người chạy.
Liên Vô Trần có một cái gương có thể truy tìm khí tức của linh hồn Bích Linh, Bích Linh cũng có thuấn di có thể rời đi trước khi bị hắn tìm được.
Trong lúc nhất thời Liên Vô Trần đúng là bắt người không được thật.
Bình thường đều mở cửa ra một phát là có thể bắt được người, nhưng mở cửa xong người đã chạy ra ngàn dặm mất tiêu.
Thật phiền.
Buồn bực nhất chính là cô lại còn để lại tờ giấy cho hắn, không phải viết "Ngu ngốc" thì là viết "Thiểu năng".
Thật sự tức chết hắn!
Hôm nay đã cách lúc Bích Linh mở tiết mục mèo bắt chuột hai tuần.
Buổi chiều, Bích Linh đến một tiệm trà sữa trong một phố buôn bán để uống trà chiều.
Tiệm trà sữa này ngẫu nhiên cô phát hiện ra, uống xong về sau lại có chút không quên được.
Bích Linh chọn một vị trí tương đối an tĩnh ngồi xuống, gọi ly trà sữa.
"Tiểu thư, trà sữa của cô."
Bóng người thon dài đứng ở bên cạnh cô, bàn tay sạch sẽ trắng nõn đặt trà sữa nóng hầm hập đến trước mặt cô.
Bích Linh: "..."
Đậu... đậu má nó.
Hắn cứ như vậy đột nhiên không kịp phòng bị mà xuất hiện?
Cô một chút chuẩn bị cũng không có...
Bích Linh nuốt nước miếng, đứng bật dậy.
Giây tiếp theo lại bị người đàn ông ấn trở lại chỗ ngồi.
"Đừng nóng vội chứ, uống xong ly này trước cũng không muộn, đúng không?" Người đàn ông tuấn mỹ ngồi xuống đối diện cô, khuôn mặt tinh xảo lây nhiễm vẻ yêu mị, tà tứ vô cùng.
Uống xong, còn đường chạy?
Bích Linh nhìn chằm chằm ly trà sữa đó, nỗ lực duy trì biểu cảm không thay đổi, cầm lên uống.
Liên Vô Trần ở đối diện chống cằm nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười.
Chạy chỗ nào không chạy, tự dưng chạy tới cái chỗ nhiều người này làm gì.
Đúng là chui đầu vào lưới.
Ở đây cô muốn thuấn di cũng không được, hắn muốn nhìn cô hôm nay còn có thể chạy đi đâu.
***
"A ―― anh cái tên b**n th** này, thả tôi xuống!"
Trong hẻm nhỏ âm u sâu thẳm, loáng thoáng truyền đến tiếng người phụ nữ tức giận mắng.
Liên Vô Trần khiêng Bích Linh, nghe vậy cười nhạo một tiếng: "Thả em xuống? Thịt sắp vào miệng sao có thể thả."
Bích Linh vùng vẫy: "Anh mới là thịt! Cả nhà anh đều là thịt!"
"Được được, đều là thịt." Liên Vô Trần không chút nào để ý nói.
Bích Linh ở trên vai hắn lại bắt đầu không an phận, Liên Vô Trần dùng sức đánh cái mông mềm mại của cô một phát: "An phận chút."
"Đậu má anh!" b**n th**!
Bích Linh bị Khổn Tiên Thằng trói tay, thật sự không có biện pháp gì, cuối cùng đến mắng cũng lười mắng.
Phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng chó sủa.
Bích Linh mắt sáng lên.
Cứu tinh!
Ở ngã rẽ tiếp theo, một con chó nhỏ màu vàng xuất hiện trong mắt cô.
Liên Vô Trần mắt cũng không chớp mà lướt qua nó, Bích Linh lại nhích lên nửa người xem nó, trong đôi mắt đẹp lặng yên bốc cháy lên ánh lửa ác liệt.
Phụ nữ báo thù, ở ngay trước mắt.
Liên Vô Trần cảm thấy trên vai đột nhiên nhẹ bẫng, hắn bắt được một cái chân xù lông.
Mẹ nó!
Liên Vô Trần ném con chó trên vai xuống, ánh mắt âm trầm nhìn về phía người phụ nữ ở ngã rẽ phía xa.
"b**n th**! Mang theo chó của anh, làm cả đời đi! Bà đây còn phải đi cứu vớt thế giới, không chơi với anh nữa!" Nói xong Bích Linh quay đầu chạy.
"Đứng lại cho tôi!" Trên mặt Liên Vô Trần đã là một mảnh đen như đít nồi, hiển nhiên đã giận tới cực độ.
Người phụ nữ bên kia vừa chạy vừa quay lại khoe khoang nói: "Bảo tôi dừng tôi liền dừng sao, anh xem lão tử là con chó kia à!"
"Ai u..." Bích Linh không nhìn đường, trực tiếp đập mặt vào bức tường.
Liên Vô Trần: "..."
Hệ thống: "..."
"Đau ――" Bích Linh nhe răng trợn mắt mà xoa đầu, quay đầu tiếp tục chạy.
Liên Vô Trần nhìn cô biến mất trong tầm nhìn, lúc này mới nhớ tới con chó kia, quay đầu lại phát hiện chó cũng không thấy?!
Hẻm nhỏ, chỉ chừa Liên Vô Trần đứng tại chỗ mà nhìn tối nay một người một chó chia ra bỏ chạy làm hắn sắp phát điên tại chỗ.
Hắn đã bao nhiêu năm không tức giận như vậy?
Rất! Nhiều! Năm!
A, người phụ nữ này, em chọc giận tôi thành công rồi.
Mau Xuyên: Vai Ác Này Có ĐộcTác giả: Cửu Chuyển Ly CaTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhông gian một màu trắng xóa mênh mông vô bờ lại vô cùng yên tĩnh, ở giữa, một vật thể không xác định phát ra ánh sáng, không cao cũng không thấp lơ lửng trên không trung. Bích Linh nhìn cái vật thể ở phía xa xa, không bước đến để xem, cũng không lui về phía sau, cô nghiêng đầu tự hỏi một chút, cuối cùng trực tiếp ngồi xuống đất. Ở phía ngoài, ánh sáng vàng phát ra từng vòng lấp lánh, tựa hồ muốn khiến cho người nào đó chú ý, nhưng mà...... Cũng chả làm được cái mẹ gì. Cô gái ngồi dưới đất đem ánh mắt nhìn ra xa, tay chống cằm không biết suy nghĩ cái gì, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho nó. Vật thể không xác định: "......" Tình huống quỷ dị này giằng co một hồi lâu. Ánh sáng vàng kia từng vòng phóng đại, cuối cùng bay lên trời, "Phanh" âm thanh của tiếng nổ phát ra, bột phấn màu vàng từ trên trời rơi xuống, màn hình điện tử lớn cuối cùng cũng đã xuất hiện. Lúc này, Bích Linh mới lười nhác mở mắt nhìn thoáng qua: "Nhàm chán." Rồi lại tiếp tục chìm đắm trong thế giới của… Kế tiếp hai người liền mở tiết mục người đuổi người chạy.Liên Vô Trần có một cái gương có thể truy tìm khí tức của linh hồn Bích Linh, Bích Linh cũng có thuấn di có thể rời đi trước khi bị hắn tìm được.Trong lúc nhất thời Liên Vô Trần đúng là bắt người không được thật.Bình thường đều mở cửa ra một phát là có thể bắt được người, nhưng mở cửa xong người đã chạy ra ngàn dặm mất tiêu.Thật phiền.Buồn bực nhất chính là cô lại còn để lại tờ giấy cho hắn, không phải viết "Ngu ngốc" thì là viết "Thiểu năng".Thật sự tức chết hắn!Hôm nay đã cách lúc Bích Linh mở tiết mục mèo bắt chuột hai tuần.Buổi chiều, Bích Linh đến một tiệm trà sữa trong một phố buôn bán để uống trà chiều.Tiệm trà sữa này ngẫu nhiên cô phát hiện ra, uống xong về sau lại có chút không quên được.Bích Linh chọn một vị trí tương đối an tĩnh ngồi xuống, gọi ly trà sữa."Tiểu thư, trà sữa của cô."Bóng người thon dài đứng ở bên cạnh cô, bàn tay sạch sẽ trắng nõn đặt trà sữa nóng hầm hập đến trước mặt cô.Bích Linh: "..."Đậu... đậu má nó.Hắn cứ như vậy đột nhiên không kịp phòng bị mà xuất hiện?Cô một chút chuẩn bị cũng không có...Bích Linh nuốt nước miếng, đứng bật dậy.Giây tiếp theo lại bị người đàn ông ấn trở lại chỗ ngồi."Đừng nóng vội chứ, uống xong ly này trước cũng không muộn, đúng không?" Người đàn ông tuấn mỹ ngồi xuống đối diện cô, khuôn mặt tinh xảo lây nhiễm vẻ yêu mị, tà tứ vô cùng.Uống xong, còn đường chạy?Bích Linh nhìn chằm chằm ly trà sữa đó, nỗ lực duy trì biểu cảm không thay đổi, cầm lên uống.Liên Vô Trần ở đối diện chống cằm nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười.Chạy chỗ nào không chạy, tự dưng chạy tới cái chỗ nhiều người này làm gì.Đúng là chui đầu vào lưới.Ở đây cô muốn thuấn di cũng không được, hắn muốn nhìn cô hôm nay còn có thể chạy đi đâu.***"A ―― anh cái tên b**n th** này, thả tôi xuống!"Trong hẻm nhỏ âm u sâu thẳm, loáng thoáng truyền đến tiếng người phụ nữ tức giận mắng.Liên Vô Trần khiêng Bích Linh, nghe vậy cười nhạo một tiếng: "Thả em xuống? Thịt sắp vào miệng sao có thể thả."Bích Linh vùng vẫy: "Anh mới là thịt! Cả nhà anh đều là thịt!""Được được, đều là thịt." Liên Vô Trần không chút nào để ý nói.Bích Linh ở trên vai hắn lại bắt đầu không an phận, Liên Vô Trần dùng sức đánh cái mông mềm mại của cô một phát: "An phận chút.""Đậu má anh!" b**n th**!Bích Linh bị Khổn Tiên Thằng trói tay, thật sự không có biện pháp gì, cuối cùng đến mắng cũng lười mắng.Phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng chó sủa.Bích Linh mắt sáng lên.Cứu tinh!Ở ngã rẽ tiếp theo, một con chó nhỏ màu vàng xuất hiện trong mắt cô.Liên Vô Trần mắt cũng không chớp mà lướt qua nó, Bích Linh lại nhích lên nửa người xem nó, trong đôi mắt đẹp lặng yên bốc cháy lên ánh lửa ác liệt.Phụ nữ báo thù, ở ngay trước mắt.Liên Vô Trần cảm thấy trên vai đột nhiên nhẹ bẫng, hắn bắt được một cái chân xù lông.Mẹ nó!Liên Vô Trần ném con chó trên vai xuống, ánh mắt âm trầm nhìn về phía người phụ nữ ở ngã rẽ phía xa."b**n th**! Mang theo chó của anh, làm cả đời đi! Bà đây còn phải đi cứu vớt thế giới, không chơi với anh nữa!" Nói xong Bích Linh quay đầu chạy."Đứng lại cho tôi!" Trên mặt Liên Vô Trần đã là một mảnh đen như đít nồi, hiển nhiên đã giận tới cực độ.Người phụ nữ bên kia vừa chạy vừa quay lại khoe khoang nói: "Bảo tôi dừng tôi liền dừng sao, anh xem lão tử là con chó kia à!""Ai u..." Bích Linh không nhìn đường, trực tiếp đập mặt vào bức tường.Liên Vô Trần: "..."Hệ thống: "...""Đau ――" Bích Linh nhe răng trợn mắt mà xoa đầu, quay đầu tiếp tục chạy.Liên Vô Trần nhìn cô biến mất trong tầm nhìn, lúc này mới nhớ tới con chó kia, quay đầu lại phát hiện chó cũng không thấy?!Hẻm nhỏ, chỉ chừa Liên Vô Trần đứng tại chỗ mà nhìn tối nay một người một chó chia ra bỏ chạy làm hắn sắp phát điên tại chỗ.Hắn đã bao nhiêu năm không tức giận như vậy?Rất! Nhiều! Năm!A, người phụ nữ này, em chọc giận tôi thành công rồi.