Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 638
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 638: Hát cho vui thôiKhông bao lâu, xe dừng cửa biệt thự Hải Tân: “Em về trước đi, anh còn có hẹn với người khác nói chút chuyện.”“Lúc trước anh nói hôm nay không có xã giao gì cả mà” Nhạc Hạ Thu nửa đùa giỡn nói.“Trước quên” Hoắc Anh Tuấn đốt điếu thuốc, mặt mũi lộ ra mấy phần không bình tĩnh: “Buổi tối em đừng chờ anh, đi ngủ sớm một chút.”Nhạc Hạ Thu khẽ cắn răng, nhắm mắt đi xuống, cô ta còn muốn nói mấy câu nhưng xe hơi đã nhả khói đi mất. | Cô ta tức giận dậm chân, không biết làm sao cô ta luôn có cảm giác chắc chắn rằng Hoắc Anh Tuấn đi tìm Khương Tuyết Nhu.Nửa giờ sau, xe thể thao dừng ở Nhà hàng Sinh Hào.Lúc trước nghe Hạ Trì nói đi ăn hàu sống, toàn bộ Kinh Đô, Hạ Văn Trì thích nhất là tới đây, bọn họ chắc chắn là đang ở đây Anh đẩy cửa ra, sau khi đi vào, tiếng hát bỗng nhiên nhẹ nhàng vang lên: “Em tình nguyện lưu tất cả đau khổ trong tim này, Cũng không muốn quên ánh mắt của anh, Cho em dũng khí để tin tưởng lại, Oh, vượt qua lời nói dối đi tới ôm anh.Anh ngẩng đầu nhìn về phía giữa quầy rượu, một phụ nữ trẻ với mái tóc như rong biển đang ngồi trên chiếc ghế cao cúi đầu vào micro hát. Người phụ nữ mặc một chiếc quần jean màu xanh, một chân đặt trên chân ghế cao, chân kia lười biếng đặt trên mặt đất, trên chân mang một đôi giày vải đen trắng đơn giản, lộ ra một đôi mắt cả chân trắng tinh xảo.Tất cả ánh đèn pha trong quán đều đổ dồn vào mặt cô, dưới ánh sáng mờ ảo, cô như đóa hoa hồng nở trong đêm đen đầy sức hút chết người đối với đàn ông.Nhất là khi cô ngẫu nhiên cầm cây đàn trên tay, sức hút càng mạnh mẽ đến cực điểm. Đàn ông bị vẻ đẹp của cô hấp dẫn. Phụ nữ bị vẻ đẹp trên người cô mà hét ầm lên. “Everybody, cùng hát nào”Khương Tuyết Nhu từ trên ghế chân cao đứng lên, tốc độ đánh đàn nhanh hơn, không thua gì người chuyên nghiệp.Một lọn tóc xinh đẹp nghịch ngợm tuột khỏi tai cô, cô hất tóc ra sau, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mê hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy như được bao phủ bởi ánh sáng lộng lẫy, đáy mắt như có hàng ngàn ngôi sao đang lấp lánh, lung linh.Hoắc Anh Tuấn hai chân cứng đờ tại chỗ.Vào giờ phút này Khương Tuyết Nhu tựa như đang đứng giữa sân khấu biểu diễn, tỏa sáng toàn bộ sân khấu.Anh cho tới bây giờ vẫn không biết cô lại hát hay như vậy, so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn. Cũng không biết cô có thể chơi guitar Càng không biết, cô cười lên sẽ tươi đẹp như vậy.Tim anh đột nhiên đập thình thịch. Rất nhanh, ca khúc kết thúc, anh vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Không chỉ anh, bên dưới người xem cũng như vậy.“Người đẹp, cô hát hay quá, hát một bài nữa đi”“Đúng vậy, thật là so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn ấy”“Người đẹp, tôi là môi giới công ty ca nhạc, cô có muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi không”“Không cần không cần, tôi chẳng qua là hát vui đùa một chút, mệt mỏi tôi vui chơi chút thôi.“Khương Tuyết Nhu từ trên bục đi xuống.Bục có chút cao, Đường Hiếu lập tức đi tới đỡ cô. Một màn kia như kim châm hung hăng đâm thẳng vào trong mắt Hoắc Anh Tuấn.Bên cạnh cũng có người xì xào bàn tán.
Chương 638: Hát cho vui thôi
Không bao lâu, xe dừng cửa biệt thự Hải Tân: “Em về trước đi, anh còn có hẹn với người khác nói chút chuyện.”
“Lúc trước anh nói hôm nay không có xã giao gì cả mà” Nhạc Hạ Thu nửa đùa giỡn nói.
“Trước quên” Hoắc Anh Tuấn đốt điếu thuốc, mặt mũi lộ ra mấy phần không bình tĩnh: “Buổi tối em đừng chờ anh, đi ngủ sớm một chút.”
Nhạc Hạ Thu khẽ cắn răng, nhắm mắt đi xuống, cô ta còn muốn nói mấy câu nhưng xe hơi đã nhả khói đi mất. | Cô ta tức giận dậm chân, không biết làm sao cô ta luôn có cảm giác chắc chắn rằng Hoắc Anh Tuấn đi tìm Khương Tuyết Nhu.
Nửa giờ sau, xe thể thao dừng ở Nhà hàng Sinh Hào.
Lúc trước nghe Hạ Trì nói đi ăn hàu sống, toàn bộ Kinh Đô, Hạ Văn Trì thích nhất là tới đây, bọn họ chắc chắn là đang ở đây Anh đẩy cửa ra, sau khi đi vào, tiếng hát bỗng nhiên nhẹ nhàng vang lên: “Em tình nguyện lưu tất cả đau khổ trong tim này, Cũng không muốn quên ánh mắt của anh, Cho em dũng khí để tin tưởng lại, Oh, vượt qua lời nói dối đi tới ôm anh.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía giữa quầy rượu, một phụ nữ trẻ với mái tóc như rong biển đang ngồi trên chiếc ghế cao cúi đầu vào micro hát. Người phụ nữ mặc một chiếc quần jean màu xanh, một chân đặt trên chân ghế cao, chân kia lười biếng đặt trên mặt đất, trên chân mang một đôi giày vải đen trắng đơn giản, lộ ra một đôi mắt cả chân trắng tinh xảo.
Tất cả ánh đèn pha trong quán đều đổ dồn vào mặt cô, dưới ánh sáng mờ ảo, cô như đóa hoa hồng nở trong đêm đen đầy sức hút chết người đối với đàn ông.
Nhất là khi cô ngẫu nhiên cầm cây đàn trên tay, sức hút càng mạnh mẽ đến cực điểm. Đàn ông bị vẻ đẹp của cô hấp dẫn. Phụ nữ bị vẻ đẹp trên người cô mà hét ầm lên. “Everybody, cùng hát nào”
Khương Tuyết Nhu từ trên ghế chân cao đứng lên, tốc độ đánh đàn nhanh hơn, không thua gì người chuyên nghiệp.
Một lọn tóc xinh đẹp nghịch ngợm tuột khỏi tai cô, cô hất tóc ra sau, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mê hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy như được bao phủ bởi ánh sáng lộng lẫy, đáy mắt như có hàng ngàn ngôi sao đang lấp lánh, lung linh.
Hoắc Anh Tuấn hai chân cứng đờ tại chỗ.
Vào giờ phút này Khương Tuyết Nhu tựa như đang đứng giữa sân khấu biểu diễn, tỏa sáng toàn bộ sân khấu.
Anh cho tới bây giờ vẫn không biết cô lại hát hay như vậy, so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn. Cũng không biết cô có thể chơi guitar Càng không biết, cô cười lên sẽ tươi đẹp như vậy.
Tim anh đột nhiên đập thình thịch. Rất nhanh, ca khúc kết thúc, anh vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Không chỉ anh, bên dưới người xem cũng như vậy.
“Người đẹp, cô hát hay quá, hát một bài nữa đi”
“Đúng vậy, thật là so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn ấy”
“Người đẹp, tôi là môi giới công ty ca nhạc, cô có muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi không”
“Không cần không cần, tôi chẳng qua là hát vui đùa một chút, mệt mỏi tôi vui chơi chút thôi.
“Khương Tuyết Nhu từ trên bục đi xuống.
Bục có chút cao, Đường Hiếu lập tức đi tới đỡ cô. Một màn kia như kim châm hung hăng đâm thẳng vào trong mắt Hoắc Anh Tuấn.
Bên cạnh cũng có người xì xào bàn tán.
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 638: Hát cho vui thôiKhông bao lâu, xe dừng cửa biệt thự Hải Tân: “Em về trước đi, anh còn có hẹn với người khác nói chút chuyện.”“Lúc trước anh nói hôm nay không có xã giao gì cả mà” Nhạc Hạ Thu nửa đùa giỡn nói.“Trước quên” Hoắc Anh Tuấn đốt điếu thuốc, mặt mũi lộ ra mấy phần không bình tĩnh: “Buổi tối em đừng chờ anh, đi ngủ sớm một chút.”Nhạc Hạ Thu khẽ cắn răng, nhắm mắt đi xuống, cô ta còn muốn nói mấy câu nhưng xe hơi đã nhả khói đi mất. | Cô ta tức giận dậm chân, không biết làm sao cô ta luôn có cảm giác chắc chắn rằng Hoắc Anh Tuấn đi tìm Khương Tuyết Nhu.Nửa giờ sau, xe thể thao dừng ở Nhà hàng Sinh Hào.Lúc trước nghe Hạ Trì nói đi ăn hàu sống, toàn bộ Kinh Đô, Hạ Văn Trì thích nhất là tới đây, bọn họ chắc chắn là đang ở đây Anh đẩy cửa ra, sau khi đi vào, tiếng hát bỗng nhiên nhẹ nhàng vang lên: “Em tình nguyện lưu tất cả đau khổ trong tim này, Cũng không muốn quên ánh mắt của anh, Cho em dũng khí để tin tưởng lại, Oh, vượt qua lời nói dối đi tới ôm anh.Anh ngẩng đầu nhìn về phía giữa quầy rượu, một phụ nữ trẻ với mái tóc như rong biển đang ngồi trên chiếc ghế cao cúi đầu vào micro hát. Người phụ nữ mặc một chiếc quần jean màu xanh, một chân đặt trên chân ghế cao, chân kia lười biếng đặt trên mặt đất, trên chân mang một đôi giày vải đen trắng đơn giản, lộ ra một đôi mắt cả chân trắng tinh xảo.Tất cả ánh đèn pha trong quán đều đổ dồn vào mặt cô, dưới ánh sáng mờ ảo, cô như đóa hoa hồng nở trong đêm đen đầy sức hút chết người đối với đàn ông.Nhất là khi cô ngẫu nhiên cầm cây đàn trên tay, sức hút càng mạnh mẽ đến cực điểm. Đàn ông bị vẻ đẹp của cô hấp dẫn. Phụ nữ bị vẻ đẹp trên người cô mà hét ầm lên. “Everybody, cùng hát nào”Khương Tuyết Nhu từ trên ghế chân cao đứng lên, tốc độ đánh đàn nhanh hơn, không thua gì người chuyên nghiệp.Một lọn tóc xinh đẹp nghịch ngợm tuột khỏi tai cô, cô hất tóc ra sau, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mê hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy như được bao phủ bởi ánh sáng lộng lẫy, đáy mắt như có hàng ngàn ngôi sao đang lấp lánh, lung linh.Hoắc Anh Tuấn hai chân cứng đờ tại chỗ.Vào giờ phút này Khương Tuyết Nhu tựa như đang đứng giữa sân khấu biểu diễn, tỏa sáng toàn bộ sân khấu.Anh cho tới bây giờ vẫn không biết cô lại hát hay như vậy, so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn. Cũng không biết cô có thể chơi guitar Càng không biết, cô cười lên sẽ tươi đẹp như vậy.Tim anh đột nhiên đập thình thịch. Rất nhanh, ca khúc kết thúc, anh vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Không chỉ anh, bên dưới người xem cũng như vậy.“Người đẹp, cô hát hay quá, hát một bài nữa đi”“Đúng vậy, thật là so với ca sĩ chuyên nghiệp còn hay hơn ấy”“Người đẹp, tôi là môi giới công ty ca nhạc, cô có muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi không”“Không cần không cần, tôi chẳng qua là hát vui đùa một chút, mệt mỏi tôi vui chơi chút thôi.“Khương Tuyết Nhu từ trên bục đi xuống.Bục có chút cao, Đường Hiếu lập tức đi tới đỡ cô. Một màn kia như kim châm hung hăng đâm thẳng vào trong mắt Hoắc Anh Tuấn.Bên cạnh cũng có người xì xào bàn tán.