Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 642

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 642: Dạy dỗ cô ta một chút“Tích tích.”Tiếng máy theo dõi bên tại không ngừng vang lên. Hoắc Anh Tuấn chỉ nghe được tiếng khóc bên tai. Anh chật vật mở mắt ra, thấy Nhạc Hạ Thu khóc lóc sướt mướt, nước mắt nhòe nhoẹt trên khuôn mặt nhỏ.“Anh Tuấn, anh tỉnh rồi.” Nhạc Hạ Thu mau chóng đứng lên.Tổng Dung Đức cùng Quý Tử Uyên cũng đồng thời đi tới.Hoắc Anh Tuấn nhìn bọn họ, trong đầu thoáng qua hình ảnh sau cùng trước khi hôn mê, bất giác thốt lên: “Khương Tuyết Nhu không sao chứ?”Khuôn mặt Nhạc Hạ Thu đầy nước mắt trở nên cứng đờ, Tống Dung Đức tức giận nói: “Cậu còn không biết xấu hổ hỏi cô ấy, lão Hoắc, cậu nói dối Hạ Thu là có xã giao, kết quả lại là đi tìm Khương Tuyết Nhu, cậu rốt cuộc muốn làm gì, cảnh sát điều tra camera giám sát, nói là hai người ở trong xe phát sinh tranh chấp, mới lao qua luống hoa đụng vào vách tường, cậu đang lái xe, cô ta cướp tay lái, là muốn cậu chết hay sao? Cảnh sát sẽ điều tra cô ta, chờ xem cô ta sẽ phải chịu tội.”Hoắc Anh Tuấn mím chặt môi mỏng.Không biết vì sao trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh trước khi rơi vào hôn mê.Ánh mắt cô, sâu đậm in trong tâm trí anh.“Anh Tuấn.” Nhạc Hạ Thu cổ họng khàn khàn khẽ gọi anh một câu. Anh chợt tỉnh hồn: “Hạ Thu, xin lỗi…”“Anh Tuấn, tại sao anh phải lừa dối em.” Hai hàng nước mắt gò má Nhạc Hạ Thu rơi xuống: “Anh Tuấn, chúng ta bên nhau mười năm rồi, nếu như trong lòng anh không bỏ được cô ta, anh liền… trở về bên cạnh cô ta đi”“Hạ Thu, làm sao em có thể nói lời như vậy!” Tống Dung Đức tức giận nói: “Tôi phải nói, lão Hoắc, cậu thật quá đáng, cậu có sau khi biết được cậu xảy ra tai nạn xe, Hạ Thu gấp đến độ thiếu chút nữa té xỉu, cô ấy một mực không ăn không uống chăm sóc cậu, cô ấy đợi cậu lâu như vậy, nếu cậu phụ lòng cô ấy, tôi sẽ không tha cho cậu “Lão Hoắc, cậu đi tìm Khương Tuyết Nhu rốt cuộc muốn làm gì?”Quý Tử Uyên cũng chăm chú nhìn anh.“Các anh đừng hỏi nữa, để cho anh ấy nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Nhạc Hạ Thu nắm tay Hoắc Anh Tuấn ánh mắt đau lòng nói.Hoắc Anh Tuấn trong lòng càng áy náy hơn: “Thật xin lỗi, Hạ Thu, anh nhất định sẽ nghĩ cách ly dị sớm, năm nay anh nhất định cưới em.”“Được, em chờ anh.”Nhạc Hạ Thu rũ mắt.Đáy mắt ghen tị như muốn nổi điên.Khương Tuyết Nhu, Tại sao cô cứ âm hồn không tiêu tan như vậy, có phải ép tôi hạ độc thủ lần nữa?Ba ngày tiếp theo, Nhạc Hạ Thu nửa bước cũng không rời Hoắc Anh Tuấn.Cho đến lúc xuất viện, khi anh xuống lầy, đúng lúc thấy Khương Tuyết Nhu bị hai cảnh sát mang xuống. Bốn mắt nhìn nhau.Khương Tuyết Nhu nhìn thẳng anh: “Hoắc Anh Tuấn, anh muốn tôi ngồi tù sao?”Hoắc Anh Tuấn ngẩn ra, Nhạc Hạ Thủ đi lĩnh thuốc về cau mày nói: “Không phải muốn cô ngồi tù, là cô lần này quá đáng quá, thiếu chút nữa Hoắc Anh Tuấn mất mạng rồi, đã thế cảnh sát cũng là theo nguyên tắc mà làm việc, hành động trở ngại tài xế của cô là phạm pháp.”“Tại sao tôi lại cản trở, trong lòng cô không hiểu hay sao?” Khương Tuyết Nhu cười khẽ, một đôi mắt đẹp nhàn nhạt, lạnh lùng.Hoắc Anh Tuấn cau mày, Nhạc Hạ Thu vẫn nắm lấy cánh tay anh: “Anh Tuấn, chúng ta đi thôi, đừng để ý tới cô ta.”Ở giữa, Hoắc Anh Tuấn cuối cùng thấy Khương Tuyết Nhu bị đưa lên xe cảnh sát, trong lòng buồn phiền.“Thật xin lỗi, anh chắc thấy em hơi quá đáng phải không?” Nhạc Hạ Thu bỗng nhiên tự giễu nói: “Em lần này cũng là quá sợ, không dạy dỗ cô ta một chút, em rất sợ lần sau cô ta sẽ mang anh đi.”“Đừng nói gở như vậy.” Hoắc Anh Tuấn sờ lên đầu mình một cái.“Anh Tuấn, sau này anh cách xa cô ta một chút, em không thể chịu đựng được việc mất đi anh đâu.” Nhạc Hạ Thu khó chịu nói.

Chương 642: Dạy dỗ cô ta một chút

“Tích tích.”

Tiếng máy theo dõi bên tại không ngừng vang lên. Hoắc Anh Tuấn chỉ nghe được tiếng khóc bên tai. Anh chật vật mở mắt ra, thấy Nhạc Hạ Thu khóc lóc sướt mướt, nước mắt nhòe nhoẹt trên khuôn mặt nhỏ.

“Anh Tuấn, anh tỉnh rồi.” Nhạc Hạ Thu mau chóng đứng lên.

Tổng Dung Đức cùng Quý Tử Uyên cũng đồng thời đi tới.

Hoắc Anh Tuấn nhìn bọn họ, trong đầu thoáng qua hình ảnh sau cùng trước khi hôn mê, bất giác thốt lên: “Khương Tuyết Nhu không sao chứ?”

Khuôn mặt Nhạc Hạ Thu đầy nước mắt trở nên cứng đờ, Tống Dung Đức tức giận nói: “Cậu còn không biết xấu hổ hỏi cô ấy, lão Hoắc, cậu nói dối Hạ Thu là có xã giao, kết quả lại là đi tìm Khương Tuyết Nhu, cậu rốt cuộc muốn làm gì, cảnh sát điều tra camera giám sát, nói là hai người ở trong xe phát sinh tranh chấp, mới lao qua luống hoa đụng vào vách tường, cậu đang lái xe, cô ta cướp tay lái, là muốn cậu chết hay sao? Cảnh sát sẽ điều tra cô ta, chờ xem cô ta sẽ phải chịu tội.”

Hoắc Anh Tuấn mím chặt môi mỏng.

Không biết vì sao trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh trước khi rơi vào hôn mê.

Ánh mắt cô, sâu đậm in trong tâm trí anh.

“Anh Tuấn.” Nhạc Hạ Thu cổ họng khàn khàn khẽ gọi anh một câu. Anh chợt tỉnh hồn: “Hạ Thu, xin lỗi…”

“Anh Tuấn, tại sao anh phải lừa dối em.” Hai hàng nước mắt gò má Nhạc Hạ Thu rơi xuống: “Anh Tuấn, chúng ta bên nhau mười năm rồi, nếu như trong lòng anh không bỏ được cô ta, anh liền… trở về bên cạnh cô ta đi”

“Hạ Thu, làm sao em có thể nói lời như vậy!” Tống Dung Đức tức giận nói: “Tôi phải nói, lão Hoắc, cậu thật quá đáng, cậu có sau khi biết được cậu xảy ra tai nạn xe, Hạ Thu gấp đến độ thiếu chút nữa té xỉu, cô ấy một mực không ăn không uống chăm sóc cậu, cô ấy đợi cậu lâu như vậy, nếu cậu phụ lòng cô ấy, tôi sẽ không tha cho cậu “Lão Hoắc, cậu đi tìm Khương Tuyết Nhu rốt cuộc muốn làm gì?”

Quý Tử Uyên cũng chăm chú nhìn anh.

“Các anh đừng hỏi nữa, để cho anh ấy nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Nhạc Hạ Thu nắm tay Hoắc Anh Tuấn ánh mắt đau lòng nói.

Hoắc Anh Tuấn trong lòng càng áy náy hơn: “Thật xin lỗi, Hạ Thu, anh nhất định sẽ nghĩ cách ly dị sớm, năm nay anh nhất định cưới em.”

“Được, em chờ anh.”

Nhạc Hạ Thu rũ mắt.

Đáy mắt ghen tị như muốn nổi điên.

Khương Tuyết Nhu, Tại sao cô cứ âm hồn không tiêu tan như vậy, có phải ép tôi hạ độc thủ lần nữa?

Ba ngày tiếp theo, Nhạc Hạ Thu nửa bước cũng không rời Hoắc Anh Tuấn.

Cho đến lúc xuất viện, khi anh xuống lầy, đúng lúc thấy Khương Tuyết Nhu bị hai cảnh sát mang xuống. Bốn mắt nhìn nhau.

Khương Tuyết Nhu nhìn thẳng anh: “Hoắc Anh Tuấn, anh muốn tôi ngồi tù sao?”

Hoắc Anh Tuấn ngẩn ra, Nhạc Hạ Thủ đi lĩnh thuốc về cau mày nói: “Không phải muốn cô ngồi tù, là cô lần này quá đáng quá, thiếu chút nữa Hoắc Anh Tuấn mất mạng rồi, đã thế cảnh sát cũng là theo nguyên tắc mà làm việc, hành động trở ngại tài xế của cô là phạm pháp.”

“Tại sao tôi lại cản trở, trong lòng cô không hiểu hay sao?” Khương Tuyết Nhu cười khẽ, một đôi mắt đẹp nhàn nhạt, lạnh lùng.

Hoắc Anh Tuấn cau mày, Nhạc Hạ Thu vẫn nắm lấy cánh tay anh: “Anh Tuấn, chúng ta đi thôi, đừng để ý tới cô ta.”

Ở giữa, Hoắc Anh Tuấn cuối cùng thấy Khương Tuyết Nhu bị đưa lên xe cảnh sát, trong lòng buồn phiền.

“Thật xin lỗi, anh chắc thấy em hơi quá đáng phải không?” Nhạc Hạ Thu bỗng nhiên tự giễu nói: “Em lần này cũng là quá sợ, không dạy dỗ cô ta một chút, em rất sợ lần sau cô ta sẽ mang anh đi.”

“Đừng nói gở như vậy.” Hoắc Anh Tuấn sờ lên đầu mình một cái.

“Anh Tuấn, sau này anh cách xa cô ta một chút, em không thể chịu đựng được việc mất đi anh đâu.” Nhạc Hạ Thu khó chịu nói.

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 642: Dạy dỗ cô ta một chút“Tích tích.”Tiếng máy theo dõi bên tại không ngừng vang lên. Hoắc Anh Tuấn chỉ nghe được tiếng khóc bên tai. Anh chật vật mở mắt ra, thấy Nhạc Hạ Thu khóc lóc sướt mướt, nước mắt nhòe nhoẹt trên khuôn mặt nhỏ.“Anh Tuấn, anh tỉnh rồi.” Nhạc Hạ Thu mau chóng đứng lên.Tổng Dung Đức cùng Quý Tử Uyên cũng đồng thời đi tới.Hoắc Anh Tuấn nhìn bọn họ, trong đầu thoáng qua hình ảnh sau cùng trước khi hôn mê, bất giác thốt lên: “Khương Tuyết Nhu không sao chứ?”Khuôn mặt Nhạc Hạ Thu đầy nước mắt trở nên cứng đờ, Tống Dung Đức tức giận nói: “Cậu còn không biết xấu hổ hỏi cô ấy, lão Hoắc, cậu nói dối Hạ Thu là có xã giao, kết quả lại là đi tìm Khương Tuyết Nhu, cậu rốt cuộc muốn làm gì, cảnh sát điều tra camera giám sát, nói là hai người ở trong xe phát sinh tranh chấp, mới lao qua luống hoa đụng vào vách tường, cậu đang lái xe, cô ta cướp tay lái, là muốn cậu chết hay sao? Cảnh sát sẽ điều tra cô ta, chờ xem cô ta sẽ phải chịu tội.”Hoắc Anh Tuấn mím chặt môi mỏng.Không biết vì sao trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh trước khi rơi vào hôn mê.Ánh mắt cô, sâu đậm in trong tâm trí anh.“Anh Tuấn.” Nhạc Hạ Thu cổ họng khàn khàn khẽ gọi anh một câu. Anh chợt tỉnh hồn: “Hạ Thu, xin lỗi…”“Anh Tuấn, tại sao anh phải lừa dối em.” Hai hàng nước mắt gò má Nhạc Hạ Thu rơi xuống: “Anh Tuấn, chúng ta bên nhau mười năm rồi, nếu như trong lòng anh không bỏ được cô ta, anh liền… trở về bên cạnh cô ta đi”“Hạ Thu, làm sao em có thể nói lời như vậy!” Tống Dung Đức tức giận nói: “Tôi phải nói, lão Hoắc, cậu thật quá đáng, cậu có sau khi biết được cậu xảy ra tai nạn xe, Hạ Thu gấp đến độ thiếu chút nữa té xỉu, cô ấy một mực không ăn không uống chăm sóc cậu, cô ấy đợi cậu lâu như vậy, nếu cậu phụ lòng cô ấy, tôi sẽ không tha cho cậu “Lão Hoắc, cậu đi tìm Khương Tuyết Nhu rốt cuộc muốn làm gì?”Quý Tử Uyên cũng chăm chú nhìn anh.“Các anh đừng hỏi nữa, để cho anh ấy nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Nhạc Hạ Thu nắm tay Hoắc Anh Tuấn ánh mắt đau lòng nói.Hoắc Anh Tuấn trong lòng càng áy náy hơn: “Thật xin lỗi, Hạ Thu, anh nhất định sẽ nghĩ cách ly dị sớm, năm nay anh nhất định cưới em.”“Được, em chờ anh.”Nhạc Hạ Thu rũ mắt.Đáy mắt ghen tị như muốn nổi điên.Khương Tuyết Nhu, Tại sao cô cứ âm hồn không tiêu tan như vậy, có phải ép tôi hạ độc thủ lần nữa?Ba ngày tiếp theo, Nhạc Hạ Thu nửa bước cũng không rời Hoắc Anh Tuấn.Cho đến lúc xuất viện, khi anh xuống lầy, đúng lúc thấy Khương Tuyết Nhu bị hai cảnh sát mang xuống. Bốn mắt nhìn nhau.Khương Tuyết Nhu nhìn thẳng anh: “Hoắc Anh Tuấn, anh muốn tôi ngồi tù sao?”Hoắc Anh Tuấn ngẩn ra, Nhạc Hạ Thủ đi lĩnh thuốc về cau mày nói: “Không phải muốn cô ngồi tù, là cô lần này quá đáng quá, thiếu chút nữa Hoắc Anh Tuấn mất mạng rồi, đã thế cảnh sát cũng là theo nguyên tắc mà làm việc, hành động trở ngại tài xế của cô là phạm pháp.”“Tại sao tôi lại cản trở, trong lòng cô không hiểu hay sao?” Khương Tuyết Nhu cười khẽ, một đôi mắt đẹp nhàn nhạt, lạnh lùng.Hoắc Anh Tuấn cau mày, Nhạc Hạ Thu vẫn nắm lấy cánh tay anh: “Anh Tuấn, chúng ta đi thôi, đừng để ý tới cô ta.”Ở giữa, Hoắc Anh Tuấn cuối cùng thấy Khương Tuyết Nhu bị đưa lên xe cảnh sát, trong lòng buồn phiền.“Thật xin lỗi, anh chắc thấy em hơi quá đáng phải không?” Nhạc Hạ Thu bỗng nhiên tự giễu nói: “Em lần này cũng là quá sợ, không dạy dỗ cô ta một chút, em rất sợ lần sau cô ta sẽ mang anh đi.”“Đừng nói gở như vậy.” Hoắc Anh Tuấn sờ lên đầu mình một cái.“Anh Tuấn, sau này anh cách xa cô ta một chút, em không thể chịu đựng được việc mất đi anh đâu.” Nhạc Hạ Thu khó chịu nói.

Chương 642