Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 796
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 796: Giống cặp sinh đôi“Cám ơn, tôi không muốn làm chuột bạch thử nghiệm của anh, sợ bị ngộ độc chết” Tài nấu nướng của anh Khương Tuyết Nhu cũng đã thấy qua, cũng không dám tâng bốc.“Vậy tôi mời cô đi xem chiếu bóng”“Không cần”Khương Tuyết Nhu trực tiếp cúp điện thoại, biết rất rõ ràng dựa theo kế hoạch, mình không nên như vậy, nhưng nghĩ tới chuyện tối ngày hôm qua liền giận quá.Bên kia trong phòng làm việc của tổng giám đốc.Hoäc Anh Tuấn nhìn bịđiện thoại cắt đứt, huyệt thái dương liên giật giật.Anh mở máy vi tính ra, một chữ cũng không coi nổi, cho đến buổi chiều ba giờ, anh lái xe trực tiếp lái vào vườn trẻ.Bảo vệ giữ cửa biết anh, để cho anh chạy vào không trở ngại đi tới trước cửa lớp.Bọn nhỏ mới vừa ngủ trưa dậy, mọi người đang uống nước ép lê mát lạnh, Hiếu Khê đang cùng một thắng bé trai mặc áo sơ mi trắng cũng xếp hàng ngồi chung một chỗ, thằng bé trai đang cúi đầu đọc sách, Hiểu Khê len lén đem ly nước trái cây của cậu bé cầm lên len lén uống một hớp.Thắng bé trai ngẩng đầu, cau mày cảnh cáo nhìn Hiểu Khê một cái.Hiểu Khê le lưỡi, bộ dáng kia phải có bao nhiêu nghịch ngợm thì có bấy nhiêu nghịch ngợm.Cho đến khi nghe thấy giọng nói của Hoäc Anh Tuấn từ bên ngoài cửa sổ truyền tới, cô bé bị dọa sợ thiếu chút nữa cản phải đầu lưỡi mình.Hiểu Lãnh nhìn theo ánh mắt cô bé nhìn ra ngoài, tim cũng thình thịch run một cái Xong rồi, nếu mặt của cậu bé bị Hoắc Anh Tuấn thấy được, mẹ đã nói qua, mặt của cậu bé với mặt của mẹ rất giống nhau.Trong nháy mắt đó, mặt cậu bé cũng không khống chế được mà trắng bệch.Hoäc Anh Tuấn đứng ở bên ngoài trong lòng cũng nổi lên sóng gió kinh hoàng.Mới vừa rồi lúc anh chú ý tới đứa bé trai bên người Hiểu Khê, cảm thấy mặt mũi cậu bé có mấy phần quen thuộc, nhưng nhìn lâu hai mắt, phát hiện gương mặt này ngũ quan cùng với Khương Tuyết Nhu thật là có năm phần giống nhau. Không, thật là giống như là một Khương Tuyết Nhu phiên bản thu nhỏ lại, chẳng qua là cái này thăng bé trai mặt nhăn ác liệt.Khi Hiểu Khê cùng đứa bé trai này cùng xếp hàng ngồi chung một chỗ, trong lòng anh thoáng qua các loại ý nghĩ kinh hãi.Nếu như ban đầu cặp sinh đôi vẫn còn sống, nếu như ban đầu cặp sinh đôi chính là một trai một gai, vậy cũng có thể đứa con của anh cũng đang ở trường như vậy đi Hết thảy làm sao lại có thể đúng lúc như vậy.“Bác, bác sao lại tới?”Lúc này, Hiểu Khê chạy ra, trên mặt nhỏ mang đầy vẻ bất an.“Hiếu Khê, đứa bé trai mới vừa rồi cùng com chơi chung tên gọi là gì” Hoắc Anh Tuấn ngồi xổm người xuống thấp giọng hỏi.“Cậu ấy chính là Hiểu Lãnh, họ Hiểu tên Lãnh đó. Hiểu Khê ngẹo đầu qua một bên, tâm trạng mơ hồ hỏi: “Bác hỏi anh ấy làm gì?”“Con không cảm thấy cậu bé đó với… dì Khương của con có chút giống nhau sao” Hoắc Anh Tuấn phát hiện mình tay có chút không khống chế được.“Đúng vậy, cho nên con vừa mới nhìn thấy cậu ấy có cảm giác rất thân thiết, chúng ta chơi rất thân, là bạn thân nhất” Hiếu Khê cười hì hì nói Hoäc Anh Tuấn nhảm mắt mím môi: “Con đi trước đi vào chơi một hồi đi, bác đợi một lúc nữa lại tới đón con”“Oh, được rồi” Hiểu Khê bị anh làm cho rất khẩn trương bất an.Cho đến sau khi tiến vào, Hiểu Lãnh chạy tới, giọng nói căng thẳng hỏi: “Ông ấy nói gì?”“Ông bố cặn bã thật giống như đã nghỉ ngờ” Hiểu Khê không biết làm sao.Hiểu Lãnh cau mày: “Đừng khẩn trương, lúc mẹ đưa anh vào đây, đã hoàn toàn chuẩn bị tốt mọi thứ”
Chương 796: Giống cặp sinh đôi
“Cám ơn, tôi không muốn làm chuột bạch thử nghiệm của anh, sợ bị ngộ độc chết” Tài nấu nướng của anh Khương Tuyết Nhu cũng đã thấy qua, cũng không dám tâng bốc.
“Vậy tôi mời cô đi xem chiếu bóng”
“Không cần”
Khương Tuyết Nhu trực tiếp cúp điện thoại, biết rất rõ ràng dựa theo kế hoạch, mình không nên như vậy, nhưng nghĩ tới chuyện tối ngày hôm qua liền giận quá.
Bên kia trong phòng làm việc của tổng giám đốc.
Hoäc Anh Tuấn nhìn bịđiện thoại cắt đứt, huyệt thái dương liên giật giật.
Anh mở máy vi tính ra, một chữ cũng không coi nổi, cho đến buổi chiều ba giờ, anh lái xe trực tiếp lái vào vườn trẻ.
Bảo vệ giữ cửa biết anh, để cho anh chạy vào không trở ngại đi tới trước cửa lớp.
Bọn nhỏ mới vừa ngủ trưa dậy, mọi người đang uống nước ép lê mát lạnh, Hiếu Khê đang cùng một thắng bé trai mặc áo sơ mi trắng cũng xếp hàng ngồi chung một chỗ, thằng bé trai đang cúi đầu đọc sách, Hiểu Khê len lén đem ly nước trái cây của cậu bé cầm lên len lén uống một hớp.
Thắng bé trai ngẩng đầu, cau mày cảnh cáo nhìn Hiểu Khê một cái.
Hiểu Khê le lưỡi, bộ dáng kia phải có bao nhiêu nghịch ngợm thì có bấy nhiêu nghịch ngợm.
Cho đến khi nghe thấy giọng nói của Hoäc Anh Tuấn từ bên ngoài cửa sổ truyền tới, cô bé bị dọa sợ thiếu chút nữa cản phải đầu lưỡi mình.
Hiểu Lãnh nhìn theo ánh mắt cô bé nhìn ra ngoài, tim cũng thình thịch run một cái Xong rồi, nếu mặt của cậu bé bị Hoắc Anh Tuấn thấy được, mẹ đã nói qua, mặt của cậu bé với mặt của mẹ rất giống nhau.
Trong nháy mắt đó, mặt cậu bé cũng không khống chế được mà trắng bệch.
Hoäc Anh Tuấn đứng ở bên ngoài trong lòng cũng nổi lên sóng gió kinh hoàng.
Mới vừa rồi lúc anh chú ý tới đứa bé trai bên người Hiểu Khê, cảm thấy mặt mũi cậu bé có mấy phần quen thuộc, nhưng nhìn lâu hai mắt, phát hiện gương mặt này ngũ quan cùng với Khương Tuyết Nhu thật là có năm phần giống nhau. Không, thật là giống như là một Khương Tuyết Nhu phiên bản thu nhỏ lại, chẳng qua là cái này thăng bé trai mặt nhăn ác liệt.
Khi Hiểu Khê cùng đứa bé trai này cùng xếp hàng ngồi chung một chỗ, trong lòng anh thoáng qua các loại ý nghĩ kinh hãi.
Nếu như ban đầu cặp sinh đôi vẫn còn sống, nếu như ban đầu cặp sinh đôi chính là một trai một gai, vậy cũng có thể đứa con của anh cũng đang ở trường như vậy đi Hết thảy làm sao lại có thể đúng lúc như vậy.
“Bác, bác sao lại tới?”
Lúc này, Hiểu Khê chạy ra, trên mặt nhỏ mang đầy vẻ bất an.
“Hiếu Khê, đứa bé trai mới vừa rồi cùng com chơi chung tên gọi là gì” Hoắc Anh Tuấn ngồi xổm người xuống thấp giọng hỏi.
“Cậu ấy chính là Hiểu Lãnh, họ Hiểu tên Lãnh đó. Hiểu Khê ngẹo đầu qua một bên, tâm trạng mơ hồ hỏi: “Bác hỏi anh ấy làm gì?”
“Con không cảm thấy cậu bé đó với… dì Khương của con có chút giống nhau sao” Hoắc Anh Tuấn phát hiện mình tay có chút không khống chế được.
“Đúng vậy, cho nên con vừa mới nhìn thấy cậu ấy có cảm giác rất thân thiết, chúng ta chơi rất thân, là bạn thân nhất” Hiếu Khê cười hì hì nói Hoäc Anh Tuấn nhảm mắt mím môi: “Con đi trước đi vào chơi một hồi đi, bác đợi một lúc nữa lại tới đón con”
“Oh, được rồi” Hiểu Khê bị anh làm cho rất khẩn trương bất an.
Cho đến sau khi tiến vào, Hiểu Lãnh chạy tới, giọng nói căng thẳng hỏi: “Ông ấy nói gì?”
“Ông bố cặn bã thật giống như đã nghỉ ngờ” Hiểu Khê không biết làm sao.
Hiểu Lãnh cau mày: “Đừng khẩn trương, lúc mẹ đưa anh vào đây, đã hoàn toàn chuẩn bị tốt mọi thứ”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 796: Giống cặp sinh đôi“Cám ơn, tôi không muốn làm chuột bạch thử nghiệm của anh, sợ bị ngộ độc chết” Tài nấu nướng của anh Khương Tuyết Nhu cũng đã thấy qua, cũng không dám tâng bốc.“Vậy tôi mời cô đi xem chiếu bóng”“Không cần”Khương Tuyết Nhu trực tiếp cúp điện thoại, biết rất rõ ràng dựa theo kế hoạch, mình không nên như vậy, nhưng nghĩ tới chuyện tối ngày hôm qua liền giận quá.Bên kia trong phòng làm việc của tổng giám đốc.Hoäc Anh Tuấn nhìn bịđiện thoại cắt đứt, huyệt thái dương liên giật giật.Anh mở máy vi tính ra, một chữ cũng không coi nổi, cho đến buổi chiều ba giờ, anh lái xe trực tiếp lái vào vườn trẻ.Bảo vệ giữ cửa biết anh, để cho anh chạy vào không trở ngại đi tới trước cửa lớp.Bọn nhỏ mới vừa ngủ trưa dậy, mọi người đang uống nước ép lê mát lạnh, Hiếu Khê đang cùng một thắng bé trai mặc áo sơ mi trắng cũng xếp hàng ngồi chung một chỗ, thằng bé trai đang cúi đầu đọc sách, Hiểu Khê len lén đem ly nước trái cây của cậu bé cầm lên len lén uống một hớp.Thắng bé trai ngẩng đầu, cau mày cảnh cáo nhìn Hiểu Khê một cái.Hiểu Khê le lưỡi, bộ dáng kia phải có bao nhiêu nghịch ngợm thì có bấy nhiêu nghịch ngợm.Cho đến khi nghe thấy giọng nói của Hoäc Anh Tuấn từ bên ngoài cửa sổ truyền tới, cô bé bị dọa sợ thiếu chút nữa cản phải đầu lưỡi mình.Hiểu Lãnh nhìn theo ánh mắt cô bé nhìn ra ngoài, tim cũng thình thịch run một cái Xong rồi, nếu mặt của cậu bé bị Hoắc Anh Tuấn thấy được, mẹ đã nói qua, mặt của cậu bé với mặt của mẹ rất giống nhau.Trong nháy mắt đó, mặt cậu bé cũng không khống chế được mà trắng bệch.Hoäc Anh Tuấn đứng ở bên ngoài trong lòng cũng nổi lên sóng gió kinh hoàng.Mới vừa rồi lúc anh chú ý tới đứa bé trai bên người Hiểu Khê, cảm thấy mặt mũi cậu bé có mấy phần quen thuộc, nhưng nhìn lâu hai mắt, phát hiện gương mặt này ngũ quan cùng với Khương Tuyết Nhu thật là có năm phần giống nhau. Không, thật là giống như là một Khương Tuyết Nhu phiên bản thu nhỏ lại, chẳng qua là cái này thăng bé trai mặt nhăn ác liệt.Khi Hiểu Khê cùng đứa bé trai này cùng xếp hàng ngồi chung một chỗ, trong lòng anh thoáng qua các loại ý nghĩ kinh hãi.Nếu như ban đầu cặp sinh đôi vẫn còn sống, nếu như ban đầu cặp sinh đôi chính là một trai một gai, vậy cũng có thể đứa con của anh cũng đang ở trường như vậy đi Hết thảy làm sao lại có thể đúng lúc như vậy.“Bác, bác sao lại tới?”Lúc này, Hiểu Khê chạy ra, trên mặt nhỏ mang đầy vẻ bất an.“Hiếu Khê, đứa bé trai mới vừa rồi cùng com chơi chung tên gọi là gì” Hoắc Anh Tuấn ngồi xổm người xuống thấp giọng hỏi.“Cậu ấy chính là Hiểu Lãnh, họ Hiểu tên Lãnh đó. Hiểu Khê ngẹo đầu qua một bên, tâm trạng mơ hồ hỏi: “Bác hỏi anh ấy làm gì?”“Con không cảm thấy cậu bé đó với… dì Khương của con có chút giống nhau sao” Hoắc Anh Tuấn phát hiện mình tay có chút không khống chế được.“Đúng vậy, cho nên con vừa mới nhìn thấy cậu ấy có cảm giác rất thân thiết, chúng ta chơi rất thân, là bạn thân nhất” Hiếu Khê cười hì hì nói Hoäc Anh Tuấn nhảm mắt mím môi: “Con đi trước đi vào chơi một hồi đi, bác đợi một lúc nữa lại tới đón con”“Oh, được rồi” Hiểu Khê bị anh làm cho rất khẩn trương bất an.Cho đến sau khi tiến vào, Hiểu Lãnh chạy tới, giọng nói căng thẳng hỏi: “Ông ấy nói gì?”“Ông bố cặn bã thật giống như đã nghỉ ngờ” Hiểu Khê không biết làm sao.Hiểu Lãnh cau mày: “Đừng khẩn trương, lúc mẹ đưa anh vào đây, đã hoàn toàn chuẩn bị tốt mọi thứ”