Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 828
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 828: Ôm người đẹp trong lòngKhương Tuyết Nhu cúi đầu nhìn, khóe miệng khẽ cong lên, mặc dù đáng ra cô nên cảm thấy ngại, nhưng lúc ở thành phố Thanh Đồng cô đã từng dùng qua chiêu này rồi.Ha, thế mà làm như chưa từng nhìn thấy phụ nữ bao giờ ấy.“Được”Cô cần môi quay lại phòng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi mới đi ra.Hoäc Anh Tuấn đang ngồi ở bàn ăn, trên bàn còn để bữa sáng mà anh mua từ cửa hàng bán đồ ăn sáng có tiếng lâu đời.“Đây là bữa sáng anh nhờ đầu bếp giỏi nhất Trương Vịnh làm cho em đó, có hoành thánh hấp, hoành thánh nhân tôm, hoành thánh chiên, chè đậu xanh..” Hoäc Anh Tuấn giới thiệu từng món một.Khương Tuyết Nhu chỉ ngửi mùi thôi cũng cảm nhận được sẽ rất ngon.Cô cầm đũa lên bắt đầu ăn, ăn được đũa đầu tiên lại phát hiện ra Hoäc Anh Tuấn không động đũa: “Sao anh không ăn đi?”“Không muốn ăn” Điều này Hoắc Anh Tuấn nói thật, ngoài trừ thức ăn do cô nấu ra, anh đều không có hứng thú gì lắm với mấy thứ khác.“Vậy không được đâu, bữa sáng bắt buộc phải ăn, em đút anh”Khương Tuyết Nhu nhướng mày đùa giỡn, gắp một miếng hoành thánh lên cắn một nửa, chừa lại nửa bên kia tín lại gần Hoắc Anh Tuấn.Hoäc Anh Tuấn nín thở, ở khoảng cách này còn có thể nhìn thấy từng cọng lông tơ của cô, cô làm như vậy là muốn dùng miệng bón cho anh.Lúc đầu Hoäc Anh Tuấn không thích thú gì với mấy cái món ăn sáng này, lại bừng bừng cảm hứng, cắn một nửa đầu còn lại.“Giờ thì ngon chưa?” Người phụ nữ buông mái tóc dài kia híp mắt cười nhìn anh, trong đáy mắt kia hình như còn ẩn ẩn hiện hiện ánh sáng lấp lánh của mặt trời lúc ban mai.“Ngon”Hoắc Anh Tuấn không nhìn được nữa, kéo cô ngồi lên đùi mình, vùi sâu vào trong hõm cổ cô, anh cảm thấy Khương Tuyết Nhu có độc gì đó, trước đây ngày nào cũng cãi nhau, nên không phát hiện ra, đến bây giờ thì nhận ra người phụ nữ này biết cách thả thính quá đi.Rõ ràng mấy ngày trước chỉ là thích thôi, đến hôm nay đã trở thành rất thích rất rất thích, thậm chí là… yêu rồi.Giống như bản thân vốn đã rất yêu người phụ này rồi vậy.“Khương Nhu, cho dù em có muốn trả thù anh, anh cũng muốn được ở bên em”Anh cất tiếng nỉ non trong hõm cổ cô.Khương Tuyết Nhu cứng đờ người, quay đầu lại nói: “Anh nói gì?”“Chỉ là anh cảm thấy trước đây anh đã làm ra rất nhiều việc xấu xa, rất nhiều việc khốn nạn”Hoäc Anh Tuấn nâng mặt cô lên: “Khương Nhu, cho dù em có hận anh, muốn trả thù anh, anh cũng không buông tay đâu”“Hoäc Anh Tuấn, anh nghe rõ đây, em thật sự rất hận anh, rất muốn trả thù anh, nhưng em càng muốn trả thù Nhạc Hạ Thu hơn, em muốn cướp anh khỏi tay cô ta, nhốt anh chặt trong lòng bàn tay của em, chỉ có như thế cô ta mới không vui, mới trở nên đau khổ”Khương Tuyết Nhu ôm lấy cổ anh, ánh mắt thản nhiên: “Anh thấy cách báo thù này của em có hay không?”nhiều người đẹp trong lòng sẽ trở nên đần độn rồi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 828: Ôm người đẹp trong lòng
Khương Tuyết Nhu cúi đầu nhìn, khóe miệng khẽ cong lên, mặc dù đáng ra cô nên cảm thấy ngại, nhưng lúc ở thành phố Thanh Đồng cô đã từng dùng qua chiêu này rồi.
Ha, thế mà làm như chưa từng nhìn thấy phụ nữ bao giờ ấy.
“Được”
Cô cần môi quay lại phòng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi mới đi ra.
Hoäc Anh Tuấn đang ngồi ở bàn ăn, trên bàn còn để bữa sáng mà anh mua từ cửa hàng bán đồ ăn sáng có tiếng lâu đời.
“Đây là bữa sáng anh nhờ đầu bếp giỏi nhất Trương Vịnh làm cho em đó, có hoành thánh hấp, hoành thánh nhân tôm, hoành thánh chiên, chè đậu xanh..” Hoäc Anh Tuấn giới thiệu từng món một.
Khương Tuyết Nhu chỉ ngửi mùi thôi cũng cảm nhận được sẽ rất ngon.
Cô cầm đũa lên bắt đầu ăn, ăn được đũa đầu tiên lại phát hiện ra Hoäc Anh Tuấn không động đũa: “Sao anh không ăn đi?”
“Không muốn ăn” Điều này Hoắc Anh Tuấn nói thật, ngoài trừ thức ăn do cô nấu ra, anh đều không có hứng thú gì lắm với mấy thứ khác.
“Vậy không được đâu, bữa sáng bắt buộc phải ăn, em đút anh”
Khương Tuyết Nhu nhướng mày đùa giỡn, gắp một miếng hoành thánh lên cắn một nửa, chừa lại nửa bên kia tín lại gần Hoắc Anh Tuấn.
Hoäc Anh Tuấn nín thở, ở khoảng cách này còn có thể nhìn thấy từng cọng lông tơ của cô, cô làm như vậy là muốn dùng miệng bón cho anh.
Lúc đầu Hoäc Anh Tuấn không thích thú gì với mấy cái món ăn sáng này, lại bừng bừng cảm hứng, cắn một nửa đầu còn lại.
“Giờ thì ngon chưa?” Người phụ nữ buông mái tóc dài kia híp mắt cười nhìn anh, trong đáy mắt kia hình như còn ẩn ẩn hiện hiện ánh sáng lấp lánh của mặt trời lúc ban mai.
“Ngon”
Hoắc Anh Tuấn không nhìn được nữa, kéo cô ngồi lên đùi mình, vùi sâu vào trong hõm cổ cô, anh cảm thấy Khương Tuyết Nhu có độc gì đó, trước đây ngày nào cũng cãi nhau, nên không phát hiện ra, đến bây giờ thì nhận ra người phụ nữ này biết cách thả thính quá đi.
Rõ ràng mấy ngày trước chỉ là thích thôi, đến hôm nay đã trở thành rất thích rất rất thích, thậm chí là… yêu rồi.
Giống như bản thân vốn đã rất yêu người phụ này rồi vậy.
“Khương Nhu, cho dù em có muốn trả thù anh, anh cũng muốn được ở bên em”
Anh cất tiếng nỉ non trong hõm cổ cô.
Khương Tuyết Nhu cứng đờ người, quay đầu lại nói: “Anh nói gì?”
“Chỉ là anh cảm thấy trước đây anh đã làm ra rất nhiều việc xấu xa, rất nhiều việc khốn nạn”
Hoäc Anh Tuấn nâng mặt cô lên: “Khương Nhu, cho dù em có hận anh, muốn trả thù anh, anh cũng không buông tay đâu”
“Hoäc Anh Tuấn, anh nghe rõ đây, em thật sự rất hận anh, rất muốn trả thù anh, nhưng em càng muốn trả thù Nhạc Hạ Thu hơn, em muốn cướp anh khỏi tay cô ta, nhốt anh chặt trong lòng bàn tay của em, chỉ có như thế cô ta mới không vui, mới trở nên đau khổ”
Khương Tuyết Nhu ôm lấy cổ anh, ánh mắt thản nhiên: “Anh thấy cách báo thù này của em có hay không?”
nhiều người đẹp trong lòng sẽ trở nên đần độn rồi.
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 828: Ôm người đẹp trong lòngKhương Tuyết Nhu cúi đầu nhìn, khóe miệng khẽ cong lên, mặc dù đáng ra cô nên cảm thấy ngại, nhưng lúc ở thành phố Thanh Đồng cô đã từng dùng qua chiêu này rồi.Ha, thế mà làm như chưa từng nhìn thấy phụ nữ bao giờ ấy.“Được”Cô cần môi quay lại phòng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi mới đi ra.Hoäc Anh Tuấn đang ngồi ở bàn ăn, trên bàn còn để bữa sáng mà anh mua từ cửa hàng bán đồ ăn sáng có tiếng lâu đời.“Đây là bữa sáng anh nhờ đầu bếp giỏi nhất Trương Vịnh làm cho em đó, có hoành thánh hấp, hoành thánh nhân tôm, hoành thánh chiên, chè đậu xanh..” Hoäc Anh Tuấn giới thiệu từng món một.Khương Tuyết Nhu chỉ ngửi mùi thôi cũng cảm nhận được sẽ rất ngon.Cô cầm đũa lên bắt đầu ăn, ăn được đũa đầu tiên lại phát hiện ra Hoäc Anh Tuấn không động đũa: “Sao anh không ăn đi?”“Không muốn ăn” Điều này Hoắc Anh Tuấn nói thật, ngoài trừ thức ăn do cô nấu ra, anh đều không có hứng thú gì lắm với mấy thứ khác.“Vậy không được đâu, bữa sáng bắt buộc phải ăn, em đút anh”Khương Tuyết Nhu nhướng mày đùa giỡn, gắp một miếng hoành thánh lên cắn một nửa, chừa lại nửa bên kia tín lại gần Hoắc Anh Tuấn.Hoäc Anh Tuấn nín thở, ở khoảng cách này còn có thể nhìn thấy từng cọng lông tơ của cô, cô làm như vậy là muốn dùng miệng bón cho anh.Lúc đầu Hoäc Anh Tuấn không thích thú gì với mấy cái món ăn sáng này, lại bừng bừng cảm hứng, cắn một nửa đầu còn lại.“Giờ thì ngon chưa?” Người phụ nữ buông mái tóc dài kia híp mắt cười nhìn anh, trong đáy mắt kia hình như còn ẩn ẩn hiện hiện ánh sáng lấp lánh của mặt trời lúc ban mai.“Ngon”Hoắc Anh Tuấn không nhìn được nữa, kéo cô ngồi lên đùi mình, vùi sâu vào trong hõm cổ cô, anh cảm thấy Khương Tuyết Nhu có độc gì đó, trước đây ngày nào cũng cãi nhau, nên không phát hiện ra, đến bây giờ thì nhận ra người phụ nữ này biết cách thả thính quá đi.Rõ ràng mấy ngày trước chỉ là thích thôi, đến hôm nay đã trở thành rất thích rất rất thích, thậm chí là… yêu rồi.Giống như bản thân vốn đã rất yêu người phụ này rồi vậy.“Khương Nhu, cho dù em có muốn trả thù anh, anh cũng muốn được ở bên em”Anh cất tiếng nỉ non trong hõm cổ cô.Khương Tuyết Nhu cứng đờ người, quay đầu lại nói: “Anh nói gì?”“Chỉ là anh cảm thấy trước đây anh đã làm ra rất nhiều việc xấu xa, rất nhiều việc khốn nạn”Hoäc Anh Tuấn nâng mặt cô lên: “Khương Nhu, cho dù em có hận anh, muốn trả thù anh, anh cũng không buông tay đâu”“Hoäc Anh Tuấn, anh nghe rõ đây, em thật sự rất hận anh, rất muốn trả thù anh, nhưng em càng muốn trả thù Nhạc Hạ Thu hơn, em muốn cướp anh khỏi tay cô ta, nhốt anh chặt trong lòng bàn tay của em, chỉ có như thế cô ta mới không vui, mới trở nên đau khổ”Khương Tuyết Nhu ôm lấy cổ anh, ánh mắt thản nhiên: “Anh thấy cách báo thù này của em có hay không?”nhiều người đẹp trong lòng sẽ trở nên đần độn rồi.