Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 857
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 857: Người lạ phiền phức“Cậu lại có zalo của cô ấy” Hoắc Anh Tuấn chớp mắt gầm nhẹ: “Còn cùng cô ấy trò chuyện riêng?”Ngôn Minh Hạo xấu hổ: “Tôi coi như thư kí thân cận của anh, thêm zalo của cô Khương, cũng là vì tốt cho anh, tỷ như bình thường thời điểm tâm tình anh phiền, có thể gọi cho cô ấy đến an ủi anh một chút”“Nhưng mà tôi bây giờ cũng không có được cô ấy đến an ủi” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh: “Đúng rồi, là cô ấy nói cho cậu biết cô ấy đi Phong Trấn?”“Cô ấy nói với tôi là … ““Tôi biết, cô ấy là muốn thông qua miệng của cậu, đem chuyện này.nói cho tôi biết” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh một tiếng: “Cho là cô ấy rời khỏi Kinh Độ, tôi liền sẽ nóng nảy, cô ấy năm mơ đi”Ngôn Minh Hạo: “.. “Cậu ta nghi ngờ nghiêm trọng là tống giám đốc Hoắc có phải là suy nghĩ nhiều quá rồi hay không.“Bây giờ lập tức đặt vé máy bay cho tôi, tối nay tôi phải đi đến Phong Trấn” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên ra lệnh.“Anh phải đi… Đuổi theo Cô Khương?” Lật mặt bất ngờ như vậy cũng không kịp đề phòng, Ngôn Minh Hạo có chút mơ hồ.“Làm sao có thể, tôi đi mua đồ sứ” Hoäc Anh Tuấn đứng dậy, trực tiếp thu dọn đồ đạc.Ngôn Minh Hạo khóc không ra nước mắt, cho nên đã trễ thế này anh còn muốn đi theo đến Phong T:ấn, làm thư kí thật là mệt quá.Buổi tối, Khương Tuyết Nhu ngủ ở trong khách sạn bốn sao ở Phong Trấn.Bởi vì quá nhiều người từ toàn thế giới các nơi tới tham gia triển lãm, trên căn bản biết bao nhiêu khách sạn rất tốt khác đã được người đặt trước xong rồi, đây đã là khách sạn tốt nhất cô ấy có thể đặt được.Cô tắm xong, nằm xuống không bao lâu lúc mơ màng buồn ngủ, cách vách đột nhiên truyền tới tiếng đóng cửa nặng nề khiến cô thức tỉnh.“Có bị bệnh không, đóng cửa mà cũng tạo ra âm thanh lớn như vậy” Khương Tuyết Nhu thầm mắng.Không tới mười phút sau, cách vách lại truyền tới tiếng nhạc ồn ào.Cô bị ồn ào căn bản không ngủ được, không thể nhịn được nữa.bấm điện thoại khiếu nại xuống dưới lễ tân khách sạn. Nam phút sau, lễ tân khách sạn bất đắc dĩ gọi điện thoại tới: “Xin lỗi, người của chúng tôi vừa đi tìm vị tiên sinh cách vách kia, vị tiên sinh kia nói tiếng nhạc của anh ấy không có vượt qua 50 decibel, không tạo ra âm thanh quấy nhiễu người khác, coi như báo cảnh sát thì cảnh sát cũng không có biện pháp”“Tại sao có thể có thứ người như vậy” Khương Tuyết Nhu căm tức: “Âm thanh bên kia rất lớn, khẳng định vượt qua 50 decibel rồi”“Chúng tôi đã đo lường qua, chỉ có 49. 9 decibel”Khương Tuyết Nhu: “..”Chết tiệt, là muốn làm khó dễ cô chứ gì, người này tuyệt đối là một người am hiểu luật pháp, cô nghĩ tới cái tên b**n th** chết tiệt Hoắc Anh Tuấn.“Có thể đổi phòng cho tôi hay không?”“Xin lỗi, khách sạn của chúng tôi đã hết phòng rồi”Khương Tuyết Nhu nhức đầu chỉ có thể cầm khăn giấy mơ mơ màng màng nhét vào trong lỗ tai.Sau đó cả đêm cô cũng ngủ không ngon, còn không ngừng gặp phải ác mộng.Hôm sau, cô dậy thật sớm, trang điểm tinh xảo đi đến triển lãm.“Cái gì, cô đừng nói bậy bạ” Người bán tức giận trợn mắt nhìn cô một cái: “Đứa nha đầu nhỏ tuổi như cô mà hiểu cái gì chứ”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 857: Người lạ phiền phức
“Cậu lại có zalo của cô ấy” Hoắc Anh Tuấn chớp mắt gầm nhẹ: “Còn cùng cô ấy trò chuyện riêng?”
Ngôn Minh Hạo xấu hổ: “Tôi coi như thư kí thân cận của anh, thêm zalo của cô Khương, cũng là vì tốt cho anh, tỷ như bình thường thời điểm tâm tình anh phiền, có thể gọi cho cô ấy đến an ủi anh một chút”
“Nhưng mà tôi bây giờ cũng không có được cô ấy đến an ủi” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh: “Đúng rồi, là cô ấy nói cho cậu biết cô ấy đi Phong Trấn?”
“Cô ấy nói với tôi là … “
“Tôi biết, cô ấy là muốn thông qua miệng của cậu, đem chuyện này.
nói cho tôi biết” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh một tiếng: “Cho là cô ấy rời khỏi Kinh Độ, tôi liền sẽ nóng nảy, cô ấy năm mơ đi”
Ngôn Minh Hạo: “.. “
Cậu ta nghi ngờ nghiêm trọng là tống giám đốc Hoắc có phải là suy nghĩ nhiều quá rồi hay không.
“Bây giờ lập tức đặt vé máy bay cho tôi, tối nay tôi phải đi đến Phong Trấn” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên ra lệnh.
“Anh phải đi… Đuổi theo Cô Khương?” Lật mặt bất ngờ như vậy cũng không kịp đề phòng, Ngôn Minh Hạo có chút mơ hồ.
“Làm sao có thể, tôi đi mua đồ sứ” Hoäc Anh Tuấn đứng dậy, trực tiếp thu dọn đồ đạc.
Ngôn Minh Hạo khóc không ra nước mắt, cho nên đã trễ thế này anh còn muốn đi theo đến Phong T:ấn, làm thư kí thật là mệt quá.
Buổi tối, Khương Tuyết Nhu ngủ ở trong khách sạn bốn sao ở Phong Trấn.
Bởi vì quá nhiều người từ toàn thế giới các nơi tới tham gia triển lãm, trên căn bản biết bao nhiêu khách sạn rất tốt khác đã được người đặt trước xong rồi, đây đã là khách sạn tốt nhất cô ấy có thể đặt được.
Cô tắm xong, nằm xuống không bao lâu lúc mơ màng buồn ngủ, cách vách đột nhiên truyền tới tiếng đóng cửa nặng nề khiến cô thức tỉnh.
“Có bị bệnh không, đóng cửa mà cũng tạo ra âm thanh lớn như vậy” Khương Tuyết Nhu thầm mắng.
Không tới mười phút sau, cách vách lại truyền tới tiếng nhạc ồn ào.
Cô bị ồn ào căn bản không ngủ được, không thể nhịn được nữa.
bấm điện thoại khiếu nại xuống dưới lễ tân khách sạn. Nam phút sau, lễ tân khách sạn bất đắc dĩ gọi điện thoại tới: “Xin lỗi, người của chúng tôi vừa đi tìm vị tiên sinh cách vách kia, vị tiên sinh kia nói tiếng nhạc của anh ấy không có vượt qua 50 decibel, không tạo ra âm thanh quấy nhiễu người khác, coi như báo cảnh sát thì cảnh sát cũng không có biện pháp”
“Tại sao có thể có thứ người như vậy” Khương Tuyết Nhu căm tức: “Âm thanh bên kia rất lớn, khẳng định vượt qua 50 decibel rồi”
“Chúng tôi đã đo lường qua, chỉ có 49. 9 decibel”
Khương Tuyết Nhu: “..”
Chết tiệt, là muốn làm khó dễ cô chứ gì, người này tuyệt đối là một người am hiểu luật pháp, cô nghĩ tới cái tên b**n th** chết tiệt Hoắc Anh Tuấn.
“Có thể đổi phòng cho tôi hay không?”
“Xin lỗi, khách sạn của chúng tôi đã hết phòng rồi”
Khương Tuyết Nhu nhức đầu chỉ có thể cầm khăn giấy mơ mơ màng màng nhét vào trong lỗ tai.
Sau đó cả đêm cô cũng ngủ không ngon, còn không ngừng gặp phải ác mộng.
Hôm sau, cô dậy thật sớm, trang điểm tinh xảo đi đến triển lãm.
“Cái gì, cô đừng nói bậy bạ” Người bán tức giận trợn mắt nhìn cô một cái: “Đứa nha đầu nhỏ tuổi như cô mà hiểu cái gì chứ”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 857: Người lạ phiền phức“Cậu lại có zalo của cô ấy” Hoắc Anh Tuấn chớp mắt gầm nhẹ: “Còn cùng cô ấy trò chuyện riêng?”Ngôn Minh Hạo xấu hổ: “Tôi coi như thư kí thân cận của anh, thêm zalo của cô Khương, cũng là vì tốt cho anh, tỷ như bình thường thời điểm tâm tình anh phiền, có thể gọi cho cô ấy đến an ủi anh một chút”“Nhưng mà tôi bây giờ cũng không có được cô ấy đến an ủi” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh: “Đúng rồi, là cô ấy nói cho cậu biết cô ấy đi Phong Trấn?”“Cô ấy nói với tôi là … ““Tôi biết, cô ấy là muốn thông qua miệng của cậu, đem chuyện này.nói cho tôi biết” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh một tiếng: “Cho là cô ấy rời khỏi Kinh Độ, tôi liền sẽ nóng nảy, cô ấy năm mơ đi”Ngôn Minh Hạo: “.. “Cậu ta nghi ngờ nghiêm trọng là tống giám đốc Hoắc có phải là suy nghĩ nhiều quá rồi hay không.“Bây giờ lập tức đặt vé máy bay cho tôi, tối nay tôi phải đi đến Phong Trấn” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên ra lệnh.“Anh phải đi… Đuổi theo Cô Khương?” Lật mặt bất ngờ như vậy cũng không kịp đề phòng, Ngôn Minh Hạo có chút mơ hồ.“Làm sao có thể, tôi đi mua đồ sứ” Hoäc Anh Tuấn đứng dậy, trực tiếp thu dọn đồ đạc.Ngôn Minh Hạo khóc không ra nước mắt, cho nên đã trễ thế này anh còn muốn đi theo đến Phong T:ấn, làm thư kí thật là mệt quá.Buổi tối, Khương Tuyết Nhu ngủ ở trong khách sạn bốn sao ở Phong Trấn.Bởi vì quá nhiều người từ toàn thế giới các nơi tới tham gia triển lãm, trên căn bản biết bao nhiêu khách sạn rất tốt khác đã được người đặt trước xong rồi, đây đã là khách sạn tốt nhất cô ấy có thể đặt được.Cô tắm xong, nằm xuống không bao lâu lúc mơ màng buồn ngủ, cách vách đột nhiên truyền tới tiếng đóng cửa nặng nề khiến cô thức tỉnh.“Có bị bệnh không, đóng cửa mà cũng tạo ra âm thanh lớn như vậy” Khương Tuyết Nhu thầm mắng.Không tới mười phút sau, cách vách lại truyền tới tiếng nhạc ồn ào.Cô bị ồn ào căn bản không ngủ được, không thể nhịn được nữa.bấm điện thoại khiếu nại xuống dưới lễ tân khách sạn. Nam phút sau, lễ tân khách sạn bất đắc dĩ gọi điện thoại tới: “Xin lỗi, người của chúng tôi vừa đi tìm vị tiên sinh cách vách kia, vị tiên sinh kia nói tiếng nhạc của anh ấy không có vượt qua 50 decibel, không tạo ra âm thanh quấy nhiễu người khác, coi như báo cảnh sát thì cảnh sát cũng không có biện pháp”“Tại sao có thể có thứ người như vậy” Khương Tuyết Nhu căm tức: “Âm thanh bên kia rất lớn, khẳng định vượt qua 50 decibel rồi”“Chúng tôi đã đo lường qua, chỉ có 49. 9 decibel”Khương Tuyết Nhu: “..”Chết tiệt, là muốn làm khó dễ cô chứ gì, người này tuyệt đối là một người am hiểu luật pháp, cô nghĩ tới cái tên b**n th** chết tiệt Hoắc Anh Tuấn.“Có thể đổi phòng cho tôi hay không?”“Xin lỗi, khách sạn của chúng tôi đã hết phòng rồi”Khương Tuyết Nhu nhức đầu chỉ có thể cầm khăn giấy mơ mơ màng màng nhét vào trong lỗ tai.Sau đó cả đêm cô cũng ngủ không ngon, còn không ngừng gặp phải ác mộng.Hôm sau, cô dậy thật sớm, trang điểm tinh xảo đi đến triển lãm.“Cái gì, cô đừng nói bậy bạ” Người bán tức giận trợn mắt nhìn cô một cái: “Đứa nha đầu nhỏ tuổi như cô mà hiểu cái gì chứ”