Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 973
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 973Tới khi qua bảy ngày.Hoäc Anh Tuấn cầm một bộ Bikini tới: “Cục cưng, kinh nguyệt của em hết rồi, hôm nay anh đưa em tới bờ biển bơi nhé.”Khương Tuyết Nhu nhìn bộ Bikini màu hồng nhạt kia, rất đẹp nhưng cũng rất gợi cảm Nhưng sau khi mặc vào, Hoäc Anh Tuấn nhất định sẽ nhìn thấy vết thương sau chân của cô, cô có linh cảm rằng đêm nay Hoắc Anh Tuấn nhất định sẽ chạm vào mình, cô phải nhanh chóng giấu vết thương kia đi nếu không anh sẽ nghỉ ngờ.“Không đi, tôi không thích bơi.” Cô quay mặt sang một bên: ‘Muốn đi thì anh tự đi đi”“Em không bơi thì một mình tôi bơi còn có ý nghĩa gì nữa chứ.”Hoắc Anh Tuấn ôm cô đặt trên đùi.Khương Tuyết Nhu thuận theo sự ép buộc của anh ta, dù sao mấy ngày nay cho dù cô có phản kháng như thế nào, cũng không bằng nửa sức lực của anh, dân dần cũng không thèm lãng phí sức lực nữa.“Được rồi, anh đưa em tới bờ biển đi dạo vậy” Anh nhẹ nhàng nói.Đầu óc Khương Tuyết Nhu rất nhanh quay quay, một lát sau gật đầu: “Được, nhưng tôi muốn lên tầng thay váy dài.”Hoäc Anh Tuấn nghe vậy, cả khuôn mặt lộ ra vẻ dịu dàng.Hơn một tuần qua, cho dù anh có tìm trăm phương ngàn kế để lấy lòng thì cô vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, căm ghét, hận anh.Ít nhất bây giờ cô cũng bằng lòng thay váy đi tản bộ trên bờ biển cùng anh, phải chăng điều này có nghĩa là cô đang dân dần chấp nhận thực tế.“Em đi đi”Sau khi nhẹ nhàng dặn dò xong, anh đột nhiên hối hận sao mình lại chuẩn bị ít váy cho cô như vậy.Vì thế, anh lập tức gọi điện cho Ngôn Minh Hạo: “Chọn thêm một ít váy nữa rồi mang chúng đến đây, dựa theo số đo của vợ tôi”Khóe miệng Ngôn Minh Hạo giật giật.Vợ của anh.Anh có biết xấu hổ hay không vậy?Đó rõ ràng là vợ của Lương Duy Phong mà.“Cậu cả Hoắc, nếu anh rảnh thì hãy trở về công ty một chuyến đi”Ngôn Minh Hạo vô cùng bất đắc dĩ nói: “Tập đoàn Hoắc thị của chúng ta gần đây sắp bị mắng thành cái sàng rồi, bà cụ với ông cụ tức đến mức suýt chút nữa phát bệnh, người nhà họ Hoắc và cổ đông ngày nào cũng đến công ty tìm tôi, người bên ngoài mắng nhiếc rất dữ dội, cổ phiếu của tập đoàn Hoäc thị mỗi ngày một giảm”“Cố phiếu lên xuống thất thường chẳng phải rất bình thường sao”Hoäc Anh Tuấn vô cùng bình tĩnh trả lời: “Đế Quý Tử Uyên tìm một ít scandal về đạo đức của những người nổi tiếng rồi tung ra đi, tự nhiên sẽ không còn ai nhớ rõ chuyện này nữa”Ngôn Minh Hạo xấu hổ, anh đây chẳng phải đang làm khó cậu Quý sao, dù cho đạo đức có xuống cấp thì cũng có ai vượt qua được anh chứ?“Còn về phần ông bà cụ ở nhà, nếu hai người hỏi đến thì cứ nói rằng tôi đang tạo cháu trai cho nhà họ Hoắc, bảo họ đừng quá để tâm đến việc này, chỉ cần bỏ tiền ra là đủ rồi, cũng đừng quan tâm đám cổ đông kia, tập đoàn Hoäc thị do tôi quyết định, khó chịu thì cút”Nói xong, Hoắc Anh Tuấn cúp máy.‘Vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Khương Tuyết Nhu mặc một chiếc váy dài màu đỏ chấm bi đang từ trên lâu bước xuống, trên mặt không chút phấn son để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhản và làn da trắng nõn nà, quyến rũ hệt như một tiểu yêu tỉnh.Hoäc Anh Tuấn bước tới, ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, khàn giọng nói: “Em thật xinh đẹp.”Khương Tuyết Nhu lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh, cơ thể căng cứng, cô cực kỳ nghỉ ngờ người đàn ông này là dã thú, cô chỉ thay đổi một cái váy thôi mà, có cần đến mức như vậy không?“Da em hình như phơi thế nào cũng không bị đen” Hoắc Anh Tuấn v**t v* bờ vai ngọc ngà của cô. Mấy ngày nay, tuy hai người ít ra ngoài nhưng ánh mặt trời ở biển khá độc, da anh đã rám nắng rồi nhưng cô vẫn cứ trắng như cũ.Khương Tuyết Nhu cúi đầu không phản ứng lại anh.Hoäc Anh Tuấn không để ý, cúi đầu ôm cô rời khỏi trang viên.Bãi biển ở đây rất sạch. Khương Tuyết Nhu ngẩng đầu nhìn về phía xa, nếu cô không phải bị Hoắc Anh Tuấn bắt tới nơi này thì đây kỳ thật cũng là một địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng.“Tôi mệt”Đi được một lát, cô ngồi xuống dưới một gốc dừa, nói: “Tôi khát nước quá, muốn uống nước dừa”“Được”
Chương 973
Tới khi qua bảy ngày.
Hoäc Anh Tuấn cầm một bộ Bikini tới: “Cục cưng, kinh nguyệt của em hết rồi, hôm nay anh đưa em tới bờ biển bơi nhé.”
Khương Tuyết Nhu nhìn bộ Bikini màu hồng nhạt kia, rất đẹp nhưng cũng rất gợi cảm Nhưng sau khi mặc vào, Hoäc Anh Tuấn nhất định sẽ nhìn thấy vết thương sau chân của cô, cô có linh cảm rằng đêm nay Hoắc Anh Tuấn nhất định sẽ chạm vào mình, cô phải nhanh chóng giấu vết thương kia đi nếu không anh sẽ nghỉ ngờ.
“Không đi, tôi không thích bơi.” Cô quay mặt sang một bên: ‘Muốn đi thì anh tự đi đi”
“Em không bơi thì một mình tôi bơi còn có ý nghĩa gì nữa chứ.”
Hoắc Anh Tuấn ôm cô đặt trên đùi.
Khương Tuyết Nhu thuận theo sự ép buộc của anh ta, dù sao mấy ngày nay cho dù cô có phản kháng như thế nào, cũng không bằng nửa sức lực của anh, dân dần cũng không thèm lãng phí sức lực nữa.
“Được rồi, anh đưa em tới bờ biển đi dạo vậy” Anh nhẹ nhàng nói.
Đầu óc Khương Tuyết Nhu rất nhanh quay quay, một lát sau gật đầu: “Được, nhưng tôi muốn lên tầng thay váy dài.”
Hoäc Anh Tuấn nghe vậy, cả khuôn mặt lộ ra vẻ dịu dàng.
Hơn một tuần qua, cho dù anh có tìm trăm phương ngàn kế để lấy lòng thì cô vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, căm ghét, hận anh.
Ít nhất bây giờ cô cũng bằng lòng thay váy đi tản bộ trên bờ biển cùng anh, phải chăng điều này có nghĩa là cô đang dân dần chấp nhận thực tế.
“Em đi đi”
Sau khi nhẹ nhàng dặn dò xong, anh đột nhiên hối hận sao mình lại chuẩn bị ít váy cho cô như vậy.
Vì thế, anh lập tức gọi điện cho Ngôn Minh Hạo: “Chọn thêm một ít váy nữa rồi mang chúng đến đây, dựa theo số đo của vợ tôi”
Khóe miệng Ngôn Minh Hạo giật giật.
Vợ của anh.
Anh có biết xấu hổ hay không vậy?
Đó rõ ràng là vợ của Lương Duy Phong mà.
“Cậu cả Hoắc, nếu anh rảnh thì hãy trở về công ty một chuyến đi”
Ngôn Minh Hạo vô cùng bất đắc dĩ nói: “Tập đoàn Hoắc thị của chúng ta gần đây sắp bị mắng thành cái sàng rồi, bà cụ với ông cụ tức đến mức suýt chút nữa phát bệnh, người nhà họ Hoắc và cổ đông ngày nào cũng đến công ty tìm tôi, người bên ngoài mắng nhiếc rất dữ dội, cổ phiếu của tập đoàn Hoäc thị mỗi ngày một giảm”
“Cố phiếu lên xuống thất thường chẳng phải rất bình thường sao”
Hoäc Anh Tuấn vô cùng bình tĩnh trả lời: “Đế Quý Tử Uyên tìm một ít scandal về đạo đức của những người nổi tiếng rồi tung ra đi, tự nhiên sẽ không còn ai nhớ rõ chuyện này nữa”
Ngôn Minh Hạo xấu hổ, anh đây chẳng phải đang làm khó cậu Quý sao, dù cho đạo đức có xuống cấp thì cũng có ai vượt qua được anh chứ?
“Còn về phần ông bà cụ ở nhà, nếu hai người hỏi đến thì cứ nói rằng tôi đang tạo cháu trai cho nhà họ Hoắc, bảo họ đừng quá để tâm đến việc này, chỉ cần bỏ tiền ra là đủ rồi, cũng đừng quan tâm đám cổ đông kia, tập đoàn Hoäc thị do tôi quyết định, khó chịu thì cút”
Nói xong, Hoắc Anh Tuấn cúp máy.
‘Vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Khương Tuyết Nhu mặc một chiếc váy dài màu đỏ chấm bi đang từ trên lâu bước xuống, trên mặt không chút phấn son để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhản và làn da trắng nõn nà, quyến rũ hệt như một tiểu yêu tỉnh.
Hoäc Anh Tuấn bước tới, ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, khàn giọng nói: “Em thật xinh đẹp.”
Khương Tuyết Nhu lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh, cơ thể căng cứng, cô cực kỳ nghỉ ngờ người đàn ông này là dã thú, cô chỉ thay đổi một cái váy thôi mà, có cần đến mức như vậy không?
“Da em hình như phơi thế nào cũng không bị đen” Hoắc Anh Tuấn v**t v* bờ vai ngọc ngà của cô. Mấy ngày nay, tuy hai người ít ra ngoài nhưng ánh mặt trời ở biển khá độc, da anh đã rám nắng rồi nhưng cô vẫn cứ trắng như cũ.
Khương Tuyết Nhu cúi đầu không phản ứng lại anh.
Hoäc Anh Tuấn không để ý, cúi đầu ôm cô rời khỏi trang viên.
Bãi biển ở đây rất sạch. Khương Tuyết Nhu ngẩng đầu nhìn về phía xa, nếu cô không phải bị Hoắc Anh Tuấn bắt tới nơi này thì đây kỳ thật cũng là một địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng.
“Tôi mệt”
Đi được một lát, cô ngồi xuống dưới một gốc dừa, nói: “Tôi khát nước quá, muốn uống nước dừa”
“Được”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 973Tới khi qua bảy ngày.Hoäc Anh Tuấn cầm một bộ Bikini tới: “Cục cưng, kinh nguyệt của em hết rồi, hôm nay anh đưa em tới bờ biển bơi nhé.”Khương Tuyết Nhu nhìn bộ Bikini màu hồng nhạt kia, rất đẹp nhưng cũng rất gợi cảm Nhưng sau khi mặc vào, Hoäc Anh Tuấn nhất định sẽ nhìn thấy vết thương sau chân của cô, cô có linh cảm rằng đêm nay Hoắc Anh Tuấn nhất định sẽ chạm vào mình, cô phải nhanh chóng giấu vết thương kia đi nếu không anh sẽ nghỉ ngờ.“Không đi, tôi không thích bơi.” Cô quay mặt sang một bên: ‘Muốn đi thì anh tự đi đi”“Em không bơi thì một mình tôi bơi còn có ý nghĩa gì nữa chứ.”Hoắc Anh Tuấn ôm cô đặt trên đùi.Khương Tuyết Nhu thuận theo sự ép buộc của anh ta, dù sao mấy ngày nay cho dù cô có phản kháng như thế nào, cũng không bằng nửa sức lực của anh, dân dần cũng không thèm lãng phí sức lực nữa.“Được rồi, anh đưa em tới bờ biển đi dạo vậy” Anh nhẹ nhàng nói.Đầu óc Khương Tuyết Nhu rất nhanh quay quay, một lát sau gật đầu: “Được, nhưng tôi muốn lên tầng thay váy dài.”Hoäc Anh Tuấn nghe vậy, cả khuôn mặt lộ ra vẻ dịu dàng.Hơn một tuần qua, cho dù anh có tìm trăm phương ngàn kế để lấy lòng thì cô vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, căm ghét, hận anh.Ít nhất bây giờ cô cũng bằng lòng thay váy đi tản bộ trên bờ biển cùng anh, phải chăng điều này có nghĩa là cô đang dân dần chấp nhận thực tế.“Em đi đi”Sau khi nhẹ nhàng dặn dò xong, anh đột nhiên hối hận sao mình lại chuẩn bị ít váy cho cô như vậy.Vì thế, anh lập tức gọi điện cho Ngôn Minh Hạo: “Chọn thêm một ít váy nữa rồi mang chúng đến đây, dựa theo số đo của vợ tôi”Khóe miệng Ngôn Minh Hạo giật giật.Vợ của anh.Anh có biết xấu hổ hay không vậy?Đó rõ ràng là vợ của Lương Duy Phong mà.“Cậu cả Hoắc, nếu anh rảnh thì hãy trở về công ty một chuyến đi”Ngôn Minh Hạo vô cùng bất đắc dĩ nói: “Tập đoàn Hoắc thị của chúng ta gần đây sắp bị mắng thành cái sàng rồi, bà cụ với ông cụ tức đến mức suýt chút nữa phát bệnh, người nhà họ Hoắc và cổ đông ngày nào cũng đến công ty tìm tôi, người bên ngoài mắng nhiếc rất dữ dội, cổ phiếu của tập đoàn Hoäc thị mỗi ngày một giảm”“Cố phiếu lên xuống thất thường chẳng phải rất bình thường sao”Hoäc Anh Tuấn vô cùng bình tĩnh trả lời: “Đế Quý Tử Uyên tìm một ít scandal về đạo đức của những người nổi tiếng rồi tung ra đi, tự nhiên sẽ không còn ai nhớ rõ chuyện này nữa”Ngôn Minh Hạo xấu hổ, anh đây chẳng phải đang làm khó cậu Quý sao, dù cho đạo đức có xuống cấp thì cũng có ai vượt qua được anh chứ?“Còn về phần ông bà cụ ở nhà, nếu hai người hỏi đến thì cứ nói rằng tôi đang tạo cháu trai cho nhà họ Hoắc, bảo họ đừng quá để tâm đến việc này, chỉ cần bỏ tiền ra là đủ rồi, cũng đừng quan tâm đám cổ đông kia, tập đoàn Hoäc thị do tôi quyết định, khó chịu thì cút”Nói xong, Hoắc Anh Tuấn cúp máy.‘Vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Khương Tuyết Nhu mặc một chiếc váy dài màu đỏ chấm bi đang từ trên lâu bước xuống, trên mặt không chút phấn son để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhản và làn da trắng nõn nà, quyến rũ hệt như một tiểu yêu tỉnh.Hoäc Anh Tuấn bước tới, ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, khàn giọng nói: “Em thật xinh đẹp.”Khương Tuyết Nhu lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh, cơ thể căng cứng, cô cực kỳ nghỉ ngờ người đàn ông này là dã thú, cô chỉ thay đổi một cái váy thôi mà, có cần đến mức như vậy không?“Da em hình như phơi thế nào cũng không bị đen” Hoắc Anh Tuấn v**t v* bờ vai ngọc ngà của cô. Mấy ngày nay, tuy hai người ít ra ngoài nhưng ánh mặt trời ở biển khá độc, da anh đã rám nắng rồi nhưng cô vẫn cứ trắng như cũ.Khương Tuyết Nhu cúi đầu không phản ứng lại anh.Hoäc Anh Tuấn không để ý, cúi đầu ôm cô rời khỏi trang viên.Bãi biển ở đây rất sạch. Khương Tuyết Nhu ngẩng đầu nhìn về phía xa, nếu cô không phải bị Hoắc Anh Tuấn bắt tới nơi này thì đây kỳ thật cũng là một địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng.“Tôi mệt”Đi được một lát, cô ngồi xuống dưới một gốc dừa, nói: “Tôi khát nước quá, muốn uống nước dừa”“Được”