Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1077
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1077: Đấu võ mồm“Cô nói là cái này sao…?” Tống Dung Đức chỉ que cay trong lòng cô ấy, gương mặt hoa đào tối sầm lại.“Vâng… à, công ty không có quy định là không được ăn” Sở Lan bị vẻ mặt của anh ta làm cho hoảng sợ.Đương nhiên công ty không có quy định về việc ăn uống, nhưng cô ta đang có thai, có thể ăn thứ này sao?Đợi đã!Tống Dung Đức nhớ tới một chuyện nữa: “Giám đốc Lâm còn đang làm việc à?”“Đương nhiên rồi, bây giờ vẫn chưa đến giờ nghỉ ngơi.” Sở Lan nhìn vẻ mặt càng lúc càng khó coi của anh ta, không hiểu mình đã nói gì sai.“Đưa nó cho tôi, tôi sẽ tìm cô ta. Cô ta đang ở đâu?” Tống Dung Đức giật lấy que cay. “Phòng thí nghiệm”. Tống Dung Đức sải bước nhanh về phía tòa nhà thí nghiệm.Khi anh ta bước vào phòng thí nghiệm, Lâm Minh Kiều mặc áo khoác trắng, đeo kính và đang cúi đầu điều chế sản phẩm.Đó là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Lâm Minh Kiều như thế này.Tuy rằng cả hai đều cùng công ty nhưng anh ta rất ít khi đến phòng thí nghiệm. Mỗi lần gặp cô ấy đều không phải là trong trạng thái làm việc.Lúc này Lâm Minh Kiều đang mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt ở bên trong, đương nhiên áo blouse che ở phía sau nên hoàn toàn không nhìn ra vóc dáng xinh đẹp uyển chuyển. Người phụ nữ này hoàn toàn không hợp với chữ “thời thượng” khi làm việc.Nhưng dáng vẻ chăm chú cẩn thận đó lại hơi giống một nhà nghiên cứu khoa học, khiến người ta không thể khinh thường.Người ta thường nói đàn ông làm việc rất hấp dẫn, nhưng sự quyến rũ của phụnữ khi làm việc hình như cũng không hề thua kém.Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Minh Kiều tưởng Sở Lan đã trở lại. Cô ấy vừa nhìn kết quả thí nghiệm, vừa vẫy tay về hướng có tiếng bước chân.Tống Dung Đức nhìn bàn tay xinh xắn sạch sẽ đó, lại nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy.Sau một hồi sững sờ, anh ta do dự, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay của cô ấy. Là… ý này sao?Lâm Minh Kiều nhéo bàn tay đó, khung xương lớn hơn rất nhiều.Cô ấy đột ngột quay đầu lại, nhìn khuôn mặt hoa đào đang ngẩn ngơ của Tống Dung Đức, rồi lại nhìn bàn tay to lớn của người đàn ông mà cô ấy đang nằm trong tay.Đôi mắt sau tròng kính trở nên mờ mịt, Lâm Minh Kiều tức giận hất tay anh ta ra: “Tống Dung Đức, anh bị bệnh sao, anh muốn làm gì?”“Cô đưa tay về phía tôi, không phải là ý đó sao?” Tống Dung Đức bị mắng buồn bực phản bác lại: “Tôi còn chưa ghét bỏ cô mà cô kêu cái gì?”.“Anh là chó à?” Lâm Minh Kiều mắng: “Chỉ có chủ nhân đưa tay, chó mới bắt lấy thôi.”“Cô thử nói lại xem” Khuôn mặt tuấn tú của Tống Dung Đức đỏ bừng: “Tôi là cấp trên của cô. Cô nói chuyện với cấp trên như thế này sao? Hơn nữa, ai bảo cô vô duyên vô cớ đưa tay ra với tôi”“Tôi đưa tay ra với anh lúc nào, tôi tưởng Sở Lan quay lại, để cô ấy đưa que cay cho tôi”Nói đến que cay, Tống Dung Đức lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi ném đi rồi.”
Chương 1077: Đấu võ mồm
“Cô nói là cái này sao…?” Tống Dung Đức chỉ que cay trong lòng cô ấy, gương mặt hoa đào tối sầm lại.
“Vâng… à, công ty không có quy định là không được ăn” Sở Lan bị vẻ mặt của anh ta làm cho hoảng sợ.
Đương nhiên công ty không có quy định về việc ăn uống, nhưng cô ta đang có thai, có thể ăn thứ này sao?
Đợi đã!
Tống Dung Đức nhớ tới một chuyện nữa: “Giám đốc Lâm còn đang làm việc à?”
“Đương nhiên rồi, bây giờ vẫn chưa đến giờ nghỉ ngơi.” Sở Lan nhìn vẻ mặt càng lúc càng khó coi của anh ta, không hiểu mình đã nói gì sai.
“Đưa nó cho tôi, tôi sẽ tìm cô ta. Cô ta đang ở đâu?” Tống Dung Đức giật lấy que cay. “Phòng thí nghiệm”. Tống Dung Đức sải bước nhanh về phía tòa nhà thí nghiệm.
Khi anh ta bước vào phòng thí nghiệm, Lâm Minh Kiều mặc áo khoác trắng, đeo kính và đang cúi đầu điều chế sản phẩm.
Đó là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Lâm Minh Kiều như thế này.
Tuy rằng cả hai đều cùng công ty nhưng anh ta rất ít khi đến phòng thí nghiệm. Mỗi lần gặp cô ấy đều không phải là trong trạng thái làm việc.
Lúc này Lâm Minh Kiều đang mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt ở bên trong, đương nhiên áo blouse che ở phía sau nên hoàn toàn không nhìn ra vóc dáng xinh đẹp uyển chuyển. Người phụ nữ này hoàn toàn không hợp với chữ “thời thượng” khi làm việc.
Nhưng dáng vẻ chăm chú cẩn thận đó lại hơi giống một nhà nghiên cứu khoa học, khiến người ta không thể khinh thường.
Người ta thường nói đàn ông làm việc rất hấp dẫn, nhưng sự quyến rũ của phụ
nữ khi làm việc hình như cũng không hề thua kém.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Minh Kiều tưởng Sở Lan đã trở lại. Cô ấy vừa nhìn kết quả thí nghiệm, vừa vẫy tay về hướng có tiếng bước chân.
Tống Dung Đức nhìn bàn tay xinh xắn sạch sẽ đó, lại nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy.
Sau một hồi sững sờ, anh ta do dự, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay của cô ấy. Là… ý này sao?
Lâm Minh Kiều nhéo bàn tay đó, khung xương lớn hơn rất nhiều.
Cô ấy đột ngột quay đầu lại, nhìn khuôn mặt hoa đào đang ngẩn ngơ của Tống Dung Đức, rồi lại nhìn bàn tay to lớn của người đàn ông mà cô ấy đang nằm trong tay.
Đôi mắt sau tròng kính trở nên mờ mịt, Lâm Minh Kiều tức giận hất tay anh ta ra: “Tống Dung Đức, anh bị bệnh sao, anh muốn làm gì?”
“Cô đưa tay về phía tôi, không phải là ý đó sao?” Tống Dung Đức bị mắng buồn bực phản bác lại: “Tôi còn chưa ghét bỏ cô mà cô kêu cái gì?”.
“Anh là chó à?” Lâm Minh Kiều mắng: “Chỉ có chủ nhân đưa tay, chó mới bắt lấy thôi.”
“Cô thử nói lại xem” Khuôn mặt tuấn tú của Tống Dung Đức đỏ bừng: “Tôi là cấp trên của cô. Cô nói chuyện với cấp trên như thế này sao? Hơn nữa, ai bảo cô vô duyên vô cớ đưa tay ra với tôi”
“Tôi đưa tay ra với anh lúc nào, tôi tưởng Sở Lan quay lại, để cô ấy đưa que cay cho tôi”
Nói đến que cay, Tống Dung Đức lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi ném đi rồi.”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1077: Đấu võ mồm“Cô nói là cái này sao…?” Tống Dung Đức chỉ que cay trong lòng cô ấy, gương mặt hoa đào tối sầm lại.“Vâng… à, công ty không có quy định là không được ăn” Sở Lan bị vẻ mặt của anh ta làm cho hoảng sợ.Đương nhiên công ty không có quy định về việc ăn uống, nhưng cô ta đang có thai, có thể ăn thứ này sao?Đợi đã!Tống Dung Đức nhớ tới một chuyện nữa: “Giám đốc Lâm còn đang làm việc à?”“Đương nhiên rồi, bây giờ vẫn chưa đến giờ nghỉ ngơi.” Sở Lan nhìn vẻ mặt càng lúc càng khó coi của anh ta, không hiểu mình đã nói gì sai.“Đưa nó cho tôi, tôi sẽ tìm cô ta. Cô ta đang ở đâu?” Tống Dung Đức giật lấy que cay. “Phòng thí nghiệm”. Tống Dung Đức sải bước nhanh về phía tòa nhà thí nghiệm.Khi anh ta bước vào phòng thí nghiệm, Lâm Minh Kiều mặc áo khoác trắng, đeo kính và đang cúi đầu điều chế sản phẩm.Đó là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Lâm Minh Kiều như thế này.Tuy rằng cả hai đều cùng công ty nhưng anh ta rất ít khi đến phòng thí nghiệm. Mỗi lần gặp cô ấy đều không phải là trong trạng thái làm việc.Lúc này Lâm Minh Kiều đang mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt ở bên trong, đương nhiên áo blouse che ở phía sau nên hoàn toàn không nhìn ra vóc dáng xinh đẹp uyển chuyển. Người phụ nữ này hoàn toàn không hợp với chữ “thời thượng” khi làm việc.Nhưng dáng vẻ chăm chú cẩn thận đó lại hơi giống một nhà nghiên cứu khoa học, khiến người ta không thể khinh thường.Người ta thường nói đàn ông làm việc rất hấp dẫn, nhưng sự quyến rũ của phụnữ khi làm việc hình như cũng không hề thua kém.Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Minh Kiều tưởng Sở Lan đã trở lại. Cô ấy vừa nhìn kết quả thí nghiệm, vừa vẫy tay về hướng có tiếng bước chân.Tống Dung Đức nhìn bàn tay xinh xắn sạch sẽ đó, lại nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy.Sau một hồi sững sờ, anh ta do dự, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay của cô ấy. Là… ý này sao?Lâm Minh Kiều nhéo bàn tay đó, khung xương lớn hơn rất nhiều.Cô ấy đột ngột quay đầu lại, nhìn khuôn mặt hoa đào đang ngẩn ngơ của Tống Dung Đức, rồi lại nhìn bàn tay to lớn của người đàn ông mà cô ấy đang nằm trong tay.Đôi mắt sau tròng kính trở nên mờ mịt, Lâm Minh Kiều tức giận hất tay anh ta ra: “Tống Dung Đức, anh bị bệnh sao, anh muốn làm gì?”“Cô đưa tay về phía tôi, không phải là ý đó sao?” Tống Dung Đức bị mắng buồn bực phản bác lại: “Tôi còn chưa ghét bỏ cô mà cô kêu cái gì?”.“Anh là chó à?” Lâm Minh Kiều mắng: “Chỉ có chủ nhân đưa tay, chó mới bắt lấy thôi.”“Cô thử nói lại xem” Khuôn mặt tuấn tú của Tống Dung Đức đỏ bừng: “Tôi là cấp trên của cô. Cô nói chuyện với cấp trên như thế này sao? Hơn nữa, ai bảo cô vô duyên vô cớ đưa tay ra với tôi”“Tôi đưa tay ra với anh lúc nào, tôi tưởng Sở Lan quay lại, để cô ấy đưa que cay cho tôi”Nói đến que cay, Tống Dung Đức lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi ném đi rồi.”