Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 1109

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1109*..” Khương Tuyết Nhu bắt đầu thấy ngại rồi.Thận” Hoäc Anh Tuấn trong cái khó mà ló cái khôn nói: “Thận của bác không tốt, Hiếu Khuê, ăn sáng thôi”“Vâng ạ vâng ạ, con thích ăn cháo quấy nhất..”Hiểu Khuê vừa mới muốn nhận lấy, liền bị Khương Tuyết Nhu giật mất, sau đó dữ mà lườm Hoäc Anh Tuấn: “Có nhầm lẫn gì không, con bé vừa mới sốt xong, chắc chản là do triệu chứng viêm, anh còn cho con bé ăn quẩy, muốn khiến bệnh của con bé càng nặng hơn sao?”Hoắc Anh Tuấn ngơ ra, vội vàng xin lỗi: “Là anh không tốt, là lỗi của anh..”“Không biết cái đầu kia để làm gì cả ngày trời nữa, còn có xíu mại cũng không được ăn, dạ dày của trẻ con vẫn chưa phát triển hoàn toàn đâu, không tiêu hóa được gạo nết Khương Tuyết Nhu bắt đầu trách mắng, Hoắc Anh Tuấn bị mắng đến mức không ngóc đầu lên nổi, chỉ có thể ngoan ngoãn nói xin lỗi.Hiểu Khuê nhìn dáng vẻ của bố cặn bã, có chút giống với chó nhà hàng xóm, làm sai việc gì đó nên phải cúi đầu xuống, cảm thấy thật là đáng thương Cần nhắn hết hơn mười phút sau, cuối cùng Khương Tuyết Nhu xuống bếp nấu cho Hiểu Khuê một bát cháo nhỏ.Hiểu Khuê nhìn Hoäc Anh Tuấn muốn khóc, dùng miệng mấp máy nói: “Con không muốn ăn cháo”Hoäc Anh Tuấn cũng ra hiệu nói: “Đợi chút nữa mẹ con đi rồi, chúng ta đi ăn đồ ngon ha”“Hai người đang nói gì đó?” Khương Tuyết Nhu trong phòng bếp xoay người qua, ánh mắt nguy hiểm.“Không có gì ạ” Hiểu Khuê nhún vai.Hoäc Anh Tuấn hẳng giọng nói: “Hiểu Khuê nói con bé rất thích ăn cháo em nấu”Khương Tuyết Nhu âm thầm “hừ” một tiếng trong lòng, xem cô là đồ ngốc sao, Hiểu Khuê căn bản không thích ăn, nhưng bị bệnh mà, hết cách rồi.Cô để ý tới ánh mắt trộm ra hiệu với nhau của hai bố con kia, sau đó nhìn nhau cười.Cô thầm thở dài trong lòng.Mặc dù Hiểu Khuê luôn nói bố cặn bã, nhưng bố ruột của mình vẫn khác, g như việc Hiểu Khuê và Hiểu Lãnh đối với Lương Duy Phong vẫn khá không thoải mái Một đứa trẻ ba tuổi còn biết rõ lí lẽ dù sao cũng không phải bố ruột của mình.Ăn xong bữa sáng, Khương Tuyết Nhu bèn lái xe rời đi Công ty của cô còn có việc, không thể ở bên cạnh Hiểu Khuê mãi được.“Bác à, con cố hết sức rồi đó” Hiếu Khuê thương tiếc nói với Hoắc Anh Tuấn.“Con cũng không thể cứ dính lấy mami được, mẹ cũng có việc mà mẹ phải làm, hơn nữa con cũng không thể cứ nói dối mãi được, trẻ con nói dối không tốt”“Ừm, Hiểu Khuê đã làm rất tốt rồi”Hoäc Anh Tuấn cũng biết, tối hôm qua có thế lừa Khương Tuyết Nhu qua đây, nhưng tối nay thì sao, tối mai nữa rồi sao?Anh thật đau đầu làm sao. 

Chương 1109

*..” Khương Tuyết Nhu bắt đầu thấy ngại rồi.

Thận” Hoäc Anh Tuấn trong cái khó mà ló cái khôn nói: “Thận của bác không tốt, Hiếu Khuê, ăn sáng thôi”

“Vâng ạ vâng ạ, con thích ăn cháo quấy nhất..”

Hiểu Khuê vừa mới muốn nhận lấy, liền bị Khương Tuyết Nhu giật mất, sau đó dữ mà lườm Hoäc Anh Tuấn: “Có nhầm lẫn gì không, con bé vừa mới sốt xong, chắc chản là do triệu chứng viêm, anh còn cho con bé ăn quẩy, muốn khiến bệnh của con bé càng nặng hơn sao?”

Hoắc Anh Tuấn ngơ ra, vội vàng xin lỗi: “Là anh không tốt, là lỗi của anh..”

“Không biết cái đầu kia để làm gì cả ngày trời nữa, còn có xíu mại cũng không được ăn, dạ dày của trẻ con vẫn chưa phát triển hoàn toàn đâu, không tiêu hóa được gạo nết Khương Tuyết Nhu bắt đầu trách mắng, Hoắc Anh Tuấn bị mắng đến mức không ngóc đầu lên nổi, chỉ có thể ngoan ngoãn nói xin lỗi.

Hiểu Khuê nhìn dáng vẻ của bố cặn bã, có chút giống với chó nhà hàng xóm, làm sai việc gì đó nên phải cúi đầu xuống, cảm thấy thật là đáng thương Cần nhắn hết hơn mười phút sau, cuối cùng Khương Tuyết Nhu xuống bếp nấu cho Hiểu Khuê một bát cháo nhỏ.

Hiểu Khuê nhìn Hoäc Anh Tuấn muốn khóc, dùng miệng mấp máy nói: “Con không muốn ăn cháo”

Hoäc Anh Tuấn cũng ra hiệu nói: “Đợi chút nữa mẹ con đi rồi, chúng ta đi ăn đồ ngon ha”

“Hai người đang nói gì đó?” Khương Tuyết Nhu trong phòng bếp xoay người qua, ánh mắt nguy hiểm.

“Không có gì ạ” Hiểu Khuê nhún vai.

Hoäc Anh Tuấn hẳng giọng nói: “Hiểu Khuê nói con bé rất thích ăn cháo em nấu”

Khương Tuyết Nhu âm thầm “hừ” một tiếng trong lòng, xem cô là đồ ngốc sao, Hiểu Khuê căn bản không thích ăn, nhưng bị bệnh mà, hết cách rồi.

Cô để ý tới ánh mắt trộm ra hiệu với nhau của hai bố con kia, sau đó nhìn nhau cười.

Cô thầm thở dài trong lòng.

Mặc dù Hiểu Khuê luôn nói bố cặn bã, nhưng bố ruột của mình vẫn khác, g như việc Hiểu Khuê và Hiểu Lãnh đối với Lương Duy Phong vẫn khá không thoải mái Một đứa trẻ ba tuổi còn biết rõ lí lẽ dù sao cũng không phải bố ruột của mình.

Ăn xong bữa sáng, Khương Tuyết Nhu bèn lái xe rời đi Công ty của cô còn có việc, không thể ở bên cạnh Hiểu Khuê mãi được.

“Bác à, con cố hết sức rồi đó” Hiếu Khuê thương tiếc nói với Hoắc Anh Tuấn.

“Con cũng không thể cứ dính lấy mami được, mẹ cũng có việc mà mẹ phải làm, hơn nữa con cũng không thể cứ nói dối mãi được, trẻ con nói dối không tốt”

“Ừm, Hiểu Khuê đã làm rất tốt rồi”

Hoäc Anh Tuấn cũng biết, tối hôm qua có thế lừa Khương Tuyết Nhu qua đây, nhưng tối nay thì sao, tối mai nữa rồi sao?

Anh thật đau đầu làm sao.

 

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1109*..” Khương Tuyết Nhu bắt đầu thấy ngại rồi.Thận” Hoäc Anh Tuấn trong cái khó mà ló cái khôn nói: “Thận của bác không tốt, Hiếu Khuê, ăn sáng thôi”“Vâng ạ vâng ạ, con thích ăn cháo quấy nhất..”Hiểu Khuê vừa mới muốn nhận lấy, liền bị Khương Tuyết Nhu giật mất, sau đó dữ mà lườm Hoäc Anh Tuấn: “Có nhầm lẫn gì không, con bé vừa mới sốt xong, chắc chản là do triệu chứng viêm, anh còn cho con bé ăn quẩy, muốn khiến bệnh của con bé càng nặng hơn sao?”Hoắc Anh Tuấn ngơ ra, vội vàng xin lỗi: “Là anh không tốt, là lỗi của anh..”“Không biết cái đầu kia để làm gì cả ngày trời nữa, còn có xíu mại cũng không được ăn, dạ dày của trẻ con vẫn chưa phát triển hoàn toàn đâu, không tiêu hóa được gạo nết Khương Tuyết Nhu bắt đầu trách mắng, Hoắc Anh Tuấn bị mắng đến mức không ngóc đầu lên nổi, chỉ có thể ngoan ngoãn nói xin lỗi.Hiểu Khuê nhìn dáng vẻ của bố cặn bã, có chút giống với chó nhà hàng xóm, làm sai việc gì đó nên phải cúi đầu xuống, cảm thấy thật là đáng thương Cần nhắn hết hơn mười phút sau, cuối cùng Khương Tuyết Nhu xuống bếp nấu cho Hiểu Khuê một bát cháo nhỏ.Hiểu Khuê nhìn Hoäc Anh Tuấn muốn khóc, dùng miệng mấp máy nói: “Con không muốn ăn cháo”Hoäc Anh Tuấn cũng ra hiệu nói: “Đợi chút nữa mẹ con đi rồi, chúng ta đi ăn đồ ngon ha”“Hai người đang nói gì đó?” Khương Tuyết Nhu trong phòng bếp xoay người qua, ánh mắt nguy hiểm.“Không có gì ạ” Hiểu Khuê nhún vai.Hoäc Anh Tuấn hẳng giọng nói: “Hiểu Khuê nói con bé rất thích ăn cháo em nấu”Khương Tuyết Nhu âm thầm “hừ” một tiếng trong lòng, xem cô là đồ ngốc sao, Hiểu Khuê căn bản không thích ăn, nhưng bị bệnh mà, hết cách rồi.Cô để ý tới ánh mắt trộm ra hiệu với nhau của hai bố con kia, sau đó nhìn nhau cười.Cô thầm thở dài trong lòng.Mặc dù Hiểu Khuê luôn nói bố cặn bã, nhưng bố ruột của mình vẫn khác, g như việc Hiểu Khuê và Hiểu Lãnh đối với Lương Duy Phong vẫn khá không thoải mái Một đứa trẻ ba tuổi còn biết rõ lí lẽ dù sao cũng không phải bố ruột của mình.Ăn xong bữa sáng, Khương Tuyết Nhu bèn lái xe rời đi Công ty của cô còn có việc, không thể ở bên cạnh Hiểu Khuê mãi được.“Bác à, con cố hết sức rồi đó” Hiếu Khuê thương tiếc nói với Hoắc Anh Tuấn.“Con cũng không thể cứ dính lấy mami được, mẹ cũng có việc mà mẹ phải làm, hơn nữa con cũng không thể cứ nói dối mãi được, trẻ con nói dối không tốt”“Ừm, Hiểu Khuê đã làm rất tốt rồi”Hoäc Anh Tuấn cũng biết, tối hôm qua có thế lừa Khương Tuyết Nhu qua đây, nhưng tối nay thì sao, tối mai nữa rồi sao?Anh thật đau đầu làm sao. 

Chương 1109