Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1336
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1336“Cô muốn tôi rút lại những gì tôi đã nói?” Tống Lão Gia nhìn bà chằm chằm.“Đó không phải là ý của con …” Chung Nghệ Vi thở dài, “Dù sao cũng là máu mủ của Tống gia, ban ngày trời nắng, hiện tại lại mưa to. Quý Tử Uyên nói mấy ngày nay nó không ăn uống gì con sợ nó không chịu được ”.“Không chịu được thì đừng chịu” Tống Lão Gia đứng lên, vừa đi tới đầu cầu thang, quay người lại nói: “Chờ nó quỳ xem thử có tới sáng mai. ”“Đi nào.”Mọi người cũng đều tản raChung Nghệ Vi cả đêm không ngủ, ngày hôm sau Tống Dung Đức vẫn quỳ ở bên ngoài.Sau khi Tống Lão Gia thức dậy mọi người gọi Tống Dung Đức vào.Tống Dung Đức quỳ một ngày một đêm, cộng thêm mấy ngày không ăn cơm, sắc mặt tái nhợt, chân bước đi loạng choạng.Nhưng anh ấy hết sức cố gắng tiến vào liền quỳ xuống trước mặt Tống Lão Gia, hai mắt đỏ hoe, “Ông nội, thật xin lỗi, trước kia đều là cháu không tốt, cháu không nghe ông, yêu sai người, mắt của cháu mù, cháu đã coi cá mục là trân châu.”Tống Lão Gia chậm rãi cắn một miếng bánh bao, nói: “Quỳ xuống, chờ Minh Kiều tới.”Tống Dung Đức giật mình, không kịp phản ứng.Tống Vương Quý gật đầu đồng ý, “Cô ấy bây giờ cũng là người của Tống gia, còn phải đợi mọi người đến đông đủ. Cho nên đã nhờ Thanh Duệ đến đón.”Sau đó, Tống gia không ai lên tiếng.Một đại gia đình quây quần bên bàn ăn sáng, không ai để ý tới Tống Dung Đức đang quỳ trên đất.Mấy ngày nay Tống Dung Đức không ăn, trước đây cũng không có cảm giác thèm ăn, nhưng khi nhìn thấy món do đầu bếp nổi tiếng của Tống gia làm, dạ dày của anh không hiểu sao lại co quắp kêu “ùng ục”. Anh rất đói và khó chịu.Nhưng mọi người dường như không nghe thấy.Cho đến bốn mươi phút sau, Tống Thanh Duệ và Lâm Minh Kiều cùng nhau bước vào.Tống Thanh Duệ mặc quần tây đen áo sơ mi trắng, Lâm Minh Kiều mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, trên vai khoác một chiếc khăn choàng dệt kim màu trắng, hai người trạc tuổi nhau, thoạt nhìn giống như một cặp Kim Đồng Ngọc Nữ.Tống Dung Đức nhìn không hiểu sao có chút xấu hổ.Từng là thiếu gia của Tống gia, nhưng không ngờ có ngày lại quỳ trên mặt đất nhìn Lâm Minh Kiều.Hơn nữa quỳ một ngày đêm, nắng gió, đêm mưa, hình tượng xấu vô cùng.Quả nhiên, khi Lâm Minh Kiều liếc nhìn anh ấy trong mắt cô hiện lên một tia chán ghét.“Minh Kiều, cháu đến đây ăn sáng?” Tống Lão Gia cười xua tay. “Lần trước cháu nói thích ăn mì do dì Dương làm, ta đã kêu dì làm cho cháu, còn nóng đó.”“Cảm ơn ông nội.”Lâm Minh Kiều ngồi xuống, cầm lấy đũa ăn bát mì thơm phức.Sau khi Tống Dung Đức thấy được, càng ngày càng cảm thấy buồn bực.Anh nghĩ về việc anh ấy sinh ra được tất cả mọi người vây quanh như thế nào ở khi ở Tống gia.
Chương 1336
“Cô muốn tôi rút lại những gì tôi đã nói?” Tống Lão Gia nhìn bà chằm chằm.
“Đó không phải là ý của con …” Chung Nghệ Vi thở dài, “Dù sao cũng là máu mủ của Tống gia, ban ngày trời nắng, hiện tại lại mưa to. Quý Tử Uyên nói mấy ngày nay nó không ăn uống gì con sợ nó không chịu được ”.
“Không chịu được thì đừng chịu” Tống Lão Gia đứng lên, vừa đi tới đầu cầu thang, quay người lại nói: “Chờ nó quỳ xem thử có tới sáng mai. ”
“Đi nào.”
Mọi người cũng đều tản ra
Chung Nghệ Vi cả đêm không ngủ, ngày hôm sau Tống Dung Đức vẫn quỳ ở bên ngoài.
Sau khi Tống Lão Gia thức dậy mọi người gọi Tống Dung Đức vào.
Tống Dung Đức quỳ một ngày một đêm, cộng thêm mấy ngày không ăn cơm, sắc mặt tái nhợt, chân bước đi loạng choạng.
Nhưng anh ấy hết sức cố gắng tiến vào liền quỳ xuống trước mặt Tống Lão Gia, hai mắt đỏ hoe, “Ông nội, thật xin lỗi, trước kia đều là cháu không tốt, cháu không nghe ông, yêu sai người, mắt của cháu mù, cháu đã coi cá mục là trân châu.”
Tống Lão Gia chậm rãi cắn một miếng bánh bao, nói: “Quỳ xuống, chờ Minh Kiều tới.”
Tống Dung Đức giật mình, không kịp phản ứng.
Tống Vương Quý gật đầu đồng ý, “Cô ấy bây giờ cũng là người của Tống gia, còn phải đợi mọi người đến đông đủ. Cho nên đã nhờ Thanh Duệ đến đón.”
Sau đó, Tống gia không ai lên tiếng.
Một đại gia đình quây quần bên bàn ăn sáng, không ai để ý tới Tống Dung Đức đang quỳ trên đất.
Mấy ngày nay Tống Dung Đức không ăn, trước đây cũng không có cảm giác thèm ăn, nhưng khi nhìn thấy món do đầu bếp nổi tiếng của Tống gia làm, dạ dày của anh không hiểu sao lại co quắp kêu “ùng ục”. Anh rất đói và khó chịu.
Nhưng mọi người dường như không nghe thấy.
Cho đến bốn mươi phút sau, Tống Thanh Duệ và Lâm Minh Kiều cùng nhau bước vào.
Tống Thanh Duệ mặc quần tây đen áo sơ mi trắng, Lâm Minh Kiều mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, trên vai khoác một chiếc khăn choàng dệt kim màu trắng, hai người trạc tuổi nhau, thoạt nhìn giống như một cặp Kim Đồng Ngọc Nữ.
Tống Dung Đức nhìn không hiểu sao có chút xấu hổ.
Từng là thiếu gia của Tống gia, nhưng không ngờ có ngày lại quỳ trên mặt đất nhìn Lâm Minh Kiều.
Hơn nữa quỳ một ngày đêm, nắng gió, đêm mưa, hình tượng xấu vô cùng.
Quả nhiên, khi Lâm Minh Kiều liếc nhìn anh ấy trong mắt cô hiện lên một tia chán ghét.
“Minh Kiều, cháu đến đây ăn sáng?” Tống Lão Gia cười xua tay. “Lần trước cháu nói thích ăn mì do dì Dương làm, ta đã kêu dì làm cho cháu, còn nóng đó.”
“Cảm ơn ông nội.”
Lâm Minh Kiều ngồi xuống, cầm lấy đũa ăn bát mì thơm phức.
Sau khi Tống Dung Đức thấy được, càng ngày càng cảm thấy buồn bực.
Anh nghĩ về việc anh ấy sinh ra được tất cả mọi người vây quanh như thế nào ở khi ở Tống gia.
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1336“Cô muốn tôi rút lại những gì tôi đã nói?” Tống Lão Gia nhìn bà chằm chằm.“Đó không phải là ý của con …” Chung Nghệ Vi thở dài, “Dù sao cũng là máu mủ của Tống gia, ban ngày trời nắng, hiện tại lại mưa to. Quý Tử Uyên nói mấy ngày nay nó không ăn uống gì con sợ nó không chịu được ”.“Không chịu được thì đừng chịu” Tống Lão Gia đứng lên, vừa đi tới đầu cầu thang, quay người lại nói: “Chờ nó quỳ xem thử có tới sáng mai. ”“Đi nào.”Mọi người cũng đều tản raChung Nghệ Vi cả đêm không ngủ, ngày hôm sau Tống Dung Đức vẫn quỳ ở bên ngoài.Sau khi Tống Lão Gia thức dậy mọi người gọi Tống Dung Đức vào.Tống Dung Đức quỳ một ngày một đêm, cộng thêm mấy ngày không ăn cơm, sắc mặt tái nhợt, chân bước đi loạng choạng.Nhưng anh ấy hết sức cố gắng tiến vào liền quỳ xuống trước mặt Tống Lão Gia, hai mắt đỏ hoe, “Ông nội, thật xin lỗi, trước kia đều là cháu không tốt, cháu không nghe ông, yêu sai người, mắt của cháu mù, cháu đã coi cá mục là trân châu.”Tống Lão Gia chậm rãi cắn một miếng bánh bao, nói: “Quỳ xuống, chờ Minh Kiều tới.”Tống Dung Đức giật mình, không kịp phản ứng.Tống Vương Quý gật đầu đồng ý, “Cô ấy bây giờ cũng là người của Tống gia, còn phải đợi mọi người đến đông đủ. Cho nên đã nhờ Thanh Duệ đến đón.”Sau đó, Tống gia không ai lên tiếng.Một đại gia đình quây quần bên bàn ăn sáng, không ai để ý tới Tống Dung Đức đang quỳ trên đất.Mấy ngày nay Tống Dung Đức không ăn, trước đây cũng không có cảm giác thèm ăn, nhưng khi nhìn thấy món do đầu bếp nổi tiếng của Tống gia làm, dạ dày của anh không hiểu sao lại co quắp kêu “ùng ục”. Anh rất đói và khó chịu.Nhưng mọi người dường như không nghe thấy.Cho đến bốn mươi phút sau, Tống Thanh Duệ và Lâm Minh Kiều cùng nhau bước vào.Tống Thanh Duệ mặc quần tây đen áo sơ mi trắng, Lâm Minh Kiều mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, trên vai khoác một chiếc khăn choàng dệt kim màu trắng, hai người trạc tuổi nhau, thoạt nhìn giống như một cặp Kim Đồng Ngọc Nữ.Tống Dung Đức nhìn không hiểu sao có chút xấu hổ.Từng là thiếu gia của Tống gia, nhưng không ngờ có ngày lại quỳ trên mặt đất nhìn Lâm Minh Kiều.Hơn nữa quỳ một ngày đêm, nắng gió, đêm mưa, hình tượng xấu vô cùng.Quả nhiên, khi Lâm Minh Kiều liếc nhìn anh ấy trong mắt cô hiện lên một tia chán ghét.“Minh Kiều, cháu đến đây ăn sáng?” Tống Lão Gia cười xua tay. “Lần trước cháu nói thích ăn mì do dì Dương làm, ta đã kêu dì làm cho cháu, còn nóng đó.”“Cảm ơn ông nội.”Lâm Minh Kiều ngồi xuống, cầm lấy đũa ăn bát mì thơm phức.Sau khi Tống Dung Đức thấy được, càng ngày càng cảm thấy buồn bực.Anh nghĩ về việc anh ấy sinh ra được tất cả mọi người vây quanh như thế nào ở khi ở Tống gia.