Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1535
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1535“Hai người từ từ tán gẫu, tôi đi dạo một chút.” Lâm phụ chắp hai tay sau lưng đi ra ngoài, cố gắng không làm bóng đèn.“Khương tiểu thư, có muốn ăn sáng không?” Phụ bếp cười hỏi.“Được rồi, xin lỗi đã làm phiền cô.” Khương Tuyết Nhu gật đầu.Chẳng mấy chốc, người giúp việc mang cháo kê hoa hòe, ngô, trứng, cà rốt, khoai lang hấp … cho bữa sáng.Khương Tuyết Nhu cầm lấy một đôi đũa đưa cho Hoắc Anh Tuấn, nói: “chú Lâm dì Lâm ăn đi. Bọn họ bụng dạ yếu, mỡ máu cao cho nên bữa sáng của Lâm gia tương đối nhạt, nhưng là cũng tốt, bổ dưỡng và lành mạnh. ”Hoắc Anh Tuấn bất động, không nhấc đũa.“Làm sao vậy?” Khương Tuyết Nhu rốt cuộc cũng nhận thấy được mình có gì đó không ổn.Hoắc Anh Tuấn mày nhăn lại có thể kẹp chết một con ruồi, “Em có phải không thích anh vì đã lớn tuổi.”“…” Khương Tuyết Nhu ngẩn ra.Đôi mắt mực đen của Hoắc AnhTuấn đầy vẻ oán hận, “Từ đầu đến giờ, lúc nãy nói dưới mắt anh có quầng thâm, em gián tiếp muốn nói rằng anh không còn đẹp trai như trước. Đúng vậy, anh hơn em nhiều tuổi. Anh đau bụng lúc nào không hay, sức khỏe không được tốt. Đã đến lúc phải giữ gìn sức khỏe rồi. Dù sao thì anh cũng không còn trẻ nữa. ”“…”Khương Tuyết Nhu lại yên lặng nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, khi nói lời này, trong lòng tự hỏi không biết có phải là người còn trẻ mà lại trông có vẻ già nua.“Anh… bà dì anh đến rồi.” Hồi lâu, cô ngập ngừng hỏi.“Bây giờ… em lại chê anh vui buồn thất thường phải không?” Hoắc Anh Tuấn đột nhiên nắm chặt tay lại.Khương Tuyết Nhu hít sâu một hơi, chuyện này, nếu không phải ở Lâm gia, cô nhất định phải dạy dỗ anh, nhưng đây là nhà của người khác, cô vẫn bình tĩnh giải thích: “Không biết anh phát điên cái gì. Tôi nói quầng mắt anh thâm, tôi thấy tối qua anh thức khuya thấy lo cho anh. Tôi nói dưỡng sức là vì không có bữa sáng kiểu Tây. Sợ anh không thích nên xin nhắc nhở anh rằng mặc dù bữa sáng nhẹ hơn nhưng ít nhất nó vẫn đủ dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe. ”“Chỉ là như thế này sao?” Hoắc Anh Tuấn nhìn thoáng qua, nhíu mày.“Anh có tin hay không thì tuỳ.” Khương Tuyết Nhu húp một ngụm cháo ấm bụng, giọng điệu tức giận nói. “Tôi thật sự không biết điều gì khiến anh tức giận. Một người đàn ông bằng tuổi anh đã không còn tính trẻ con, mà phải trưởng thành, vững vàng, anh lớn tuổi chỗ nào chứ, mỗi lần đi chơi với tôi là bao nhiêu phụ nữ phải ngoái nhìn.”Hoắc Anh Tuấn hai mắt hơi sáng lên, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ nhếch lên được hai giây, lại cố gắng ấn xuống, “Nhưng dù sao thì tôi cũng không phải là tiểu thịt tươi của em nữa. Không đủ sức sống và tuổi trẻ. Tôi cổ hủ, tẻ nhạt như cây mía, càng nhai càng thấy nhạt ”.( ôi Hoắc Cây Mía, anh chính thức đổi tên)Khương Tuyết Nhu vuốt trán, vô cùng xấu hổ, ” Tống Dung Đức cái miệng lớn kia nói với anh cái gì?”Vẻ hận trong mắt Hoắc Anh Tuấn hiện rõ, “Khương tiểu thư, tối hôm qua em cùng tiểu thịt tươi vui vẻ sao? Còn nhớ tôi Hoắc Anh Tuấn bên hồ Đại Minh không?”Khương Tuyết Nhu suýt nữa phun ra một ngụm cháo, cô nhanh chóng rút khăn giấy, che đôi môi hồng dính đầy cháo, bả vai vì buồn cười run lên.“Rất buồn cười?” Hoắc Anh Tuấn chỉ yên lặng nhìn cô ấy, “Tối hôm qua em quên em nói gì rồi sao, nói vẻ mặt của anh khiến em phát chán.”
Chương 1535
“Hai người từ từ tán gẫu, tôi đi dạo một chút.” Lâm phụ chắp hai tay sau lưng đi ra ngoài, cố gắng không làm bóng đèn.
“Khương tiểu thư, có muốn ăn sáng không?” Phụ bếp cười hỏi.
“Được rồi, xin lỗi đã làm phiền cô.” Khương Tuyết Nhu gật đầu.
Chẳng mấy chốc, người giúp việc mang cháo kê hoa hòe, ngô, trứng, cà rốt, khoai lang hấp … cho bữa sáng.
Khương Tuyết Nhu cầm lấy một đôi đũa đưa cho Hoắc Anh Tuấn, nói: “chú Lâm dì Lâm ăn đi. Bọn họ bụng dạ yếu, mỡ máu cao cho nên bữa sáng của Lâm gia tương đối nhạt, nhưng là cũng tốt, bổ dưỡng và lành mạnh. ”
Hoắc Anh Tuấn bất động, không nhấc đũa.
“Làm sao vậy?” Khương Tuyết Nhu rốt cuộc cũng nhận thấy được mình có gì đó không ổn.
Hoắc Anh Tuấn mày nhăn lại có thể kẹp chết một con ruồi, “Em có phải không thích anh vì đã lớn tuổi.”
“…” Khương Tuyết Nhu ngẩn ra.
Đôi mắt mực đen của Hoắc AnhTuấn đầy vẻ oán hận, “Từ đầu đến giờ, lúc nãy nói dưới mắt anh có quầng thâm, em gián tiếp muốn nói rằng anh không còn đẹp trai như trước. Đúng vậy, anh hơn em nhiều tuổi. Anh đau bụng lúc nào không hay, sức khỏe không được tốt. Đã đến lúc phải giữ gìn sức khỏe rồi. Dù sao thì anh cũng không còn trẻ nữa. ”
“…”
Khương Tuyết Nhu lại yên lặng nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, khi nói lời này, trong lòng tự hỏi không biết có phải là người còn trẻ mà lại trông có vẻ già nua.
“Anh… bà dì anh đến rồi.” Hồi lâu, cô ngập ngừng hỏi.
“Bây giờ… em lại chê anh vui buồn thất thường phải không?” Hoắc Anh Tuấn đột nhiên nắm chặt tay lại.
Khương Tuyết Nhu hít sâu một hơi, chuyện này, nếu không phải ở Lâm gia, cô nhất định phải dạy dỗ anh, nhưng đây là nhà của người khác, cô vẫn bình tĩnh giải thích: “Không biết anh phát điên cái gì. Tôi nói quầng mắt anh thâm, tôi thấy tối qua anh thức khuya thấy lo cho anh. Tôi nói dưỡng sức là vì không có bữa sáng kiểu Tây. Sợ anh không thích nên xin nhắc nhở anh rằng mặc dù bữa sáng nhẹ hơn nhưng ít nhất nó vẫn đủ dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe. ”
“Chỉ là như thế này sao?” Hoắc Anh Tuấn nhìn thoáng qua, nhíu mày.
“Anh có tin hay không thì tuỳ.” Khương Tuyết Nhu húp một ngụm cháo ấm bụng, giọng điệu tức giận nói. “Tôi thật sự không biết điều gì khiến anh tức giận. Một người đàn ông bằng tuổi anh đã không còn tính trẻ con, mà phải trưởng thành, vững vàng, anh lớn tuổi chỗ nào chứ, mỗi lần đi chơi với tôi là bao nhiêu phụ nữ phải ngoái nhìn.”
Hoắc Anh Tuấn hai mắt hơi sáng lên, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ nhếch lên được hai giây, lại cố gắng ấn xuống, “Nhưng dù sao thì tôi cũng không phải là tiểu thịt tươi của em nữa. Không đủ sức sống và tuổi trẻ. Tôi cổ hủ, tẻ nhạt như cây mía, càng nhai càng thấy nhạt ”.( ôi Hoắc Cây Mía, anh chính thức đổi tên)
Khương Tuyết Nhu vuốt trán, vô cùng xấu hổ, ” Tống Dung Đức cái miệng lớn kia nói với anh cái gì?”
Vẻ hận trong mắt Hoắc Anh Tuấn hiện rõ, “Khương tiểu thư, tối hôm qua em cùng tiểu thịt tươi vui vẻ sao? Còn nhớ tôi Hoắc Anh Tuấn bên hồ Đại Minh không?”
Khương Tuyết Nhu suýt nữa phun ra một ngụm cháo, cô nhanh chóng rút khăn giấy, che đôi môi hồng dính đầy cháo, bả vai vì buồn cười run lên.
“Rất buồn cười?” Hoắc Anh Tuấn chỉ yên lặng nhìn cô ấy, “Tối hôm qua em quên em nói gì rồi sao, nói vẻ mặt của anh khiến em phát chán.”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1535“Hai người từ từ tán gẫu, tôi đi dạo một chút.” Lâm phụ chắp hai tay sau lưng đi ra ngoài, cố gắng không làm bóng đèn.“Khương tiểu thư, có muốn ăn sáng không?” Phụ bếp cười hỏi.“Được rồi, xin lỗi đã làm phiền cô.” Khương Tuyết Nhu gật đầu.Chẳng mấy chốc, người giúp việc mang cháo kê hoa hòe, ngô, trứng, cà rốt, khoai lang hấp … cho bữa sáng.Khương Tuyết Nhu cầm lấy một đôi đũa đưa cho Hoắc Anh Tuấn, nói: “chú Lâm dì Lâm ăn đi. Bọn họ bụng dạ yếu, mỡ máu cao cho nên bữa sáng của Lâm gia tương đối nhạt, nhưng là cũng tốt, bổ dưỡng và lành mạnh. ”Hoắc Anh Tuấn bất động, không nhấc đũa.“Làm sao vậy?” Khương Tuyết Nhu rốt cuộc cũng nhận thấy được mình có gì đó không ổn.Hoắc Anh Tuấn mày nhăn lại có thể kẹp chết một con ruồi, “Em có phải không thích anh vì đã lớn tuổi.”“…” Khương Tuyết Nhu ngẩn ra.Đôi mắt mực đen của Hoắc AnhTuấn đầy vẻ oán hận, “Từ đầu đến giờ, lúc nãy nói dưới mắt anh có quầng thâm, em gián tiếp muốn nói rằng anh không còn đẹp trai như trước. Đúng vậy, anh hơn em nhiều tuổi. Anh đau bụng lúc nào không hay, sức khỏe không được tốt. Đã đến lúc phải giữ gìn sức khỏe rồi. Dù sao thì anh cũng không còn trẻ nữa. ”“…”Khương Tuyết Nhu lại yên lặng nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, khi nói lời này, trong lòng tự hỏi không biết có phải là người còn trẻ mà lại trông có vẻ già nua.“Anh… bà dì anh đến rồi.” Hồi lâu, cô ngập ngừng hỏi.“Bây giờ… em lại chê anh vui buồn thất thường phải không?” Hoắc Anh Tuấn đột nhiên nắm chặt tay lại.Khương Tuyết Nhu hít sâu một hơi, chuyện này, nếu không phải ở Lâm gia, cô nhất định phải dạy dỗ anh, nhưng đây là nhà của người khác, cô vẫn bình tĩnh giải thích: “Không biết anh phát điên cái gì. Tôi nói quầng mắt anh thâm, tôi thấy tối qua anh thức khuya thấy lo cho anh. Tôi nói dưỡng sức là vì không có bữa sáng kiểu Tây. Sợ anh không thích nên xin nhắc nhở anh rằng mặc dù bữa sáng nhẹ hơn nhưng ít nhất nó vẫn đủ dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe. ”“Chỉ là như thế này sao?” Hoắc Anh Tuấn nhìn thoáng qua, nhíu mày.“Anh có tin hay không thì tuỳ.” Khương Tuyết Nhu húp một ngụm cháo ấm bụng, giọng điệu tức giận nói. “Tôi thật sự không biết điều gì khiến anh tức giận. Một người đàn ông bằng tuổi anh đã không còn tính trẻ con, mà phải trưởng thành, vững vàng, anh lớn tuổi chỗ nào chứ, mỗi lần đi chơi với tôi là bao nhiêu phụ nữ phải ngoái nhìn.”Hoắc Anh Tuấn hai mắt hơi sáng lên, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ nhếch lên được hai giây, lại cố gắng ấn xuống, “Nhưng dù sao thì tôi cũng không phải là tiểu thịt tươi của em nữa. Không đủ sức sống và tuổi trẻ. Tôi cổ hủ, tẻ nhạt như cây mía, càng nhai càng thấy nhạt ”.( ôi Hoắc Cây Mía, anh chính thức đổi tên)Khương Tuyết Nhu vuốt trán, vô cùng xấu hổ, ” Tống Dung Đức cái miệng lớn kia nói với anh cái gì?”Vẻ hận trong mắt Hoắc Anh Tuấn hiện rõ, “Khương tiểu thư, tối hôm qua em cùng tiểu thịt tươi vui vẻ sao? Còn nhớ tôi Hoắc Anh Tuấn bên hồ Đại Minh không?”Khương Tuyết Nhu suýt nữa phun ra một ngụm cháo, cô nhanh chóng rút khăn giấy, che đôi môi hồng dính đầy cháo, bả vai vì buồn cười run lên.“Rất buồn cười?” Hoắc Anh Tuấn chỉ yên lặng nhìn cô ấy, “Tối hôm qua em quên em nói gì rồi sao, nói vẻ mặt của anh khiến em phát chán.”