Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 1552

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1552Cảnh sát xung quanh đột nhiên tránh sang một bên, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi ra từ phía sau, quần tây trắng và áo sơ mi đen, giống như một người mẫu Âu Mỹ, toát ra khí chất trưởng thành và mạnh mẽ.Tuy rằng trên khuôn mặt góc cạnh kia còn có dấu vết của thời gian, nhưng đôi mắt của ông vẫn sâu thẳm. Điều đáng tiếc duy nhất chính là trên mặt ông có một vết sẹo sâu, nhưng nhìn không ra vẻ ghê rợn mà lại cảm thấy thêm mạnh mẽ.Cánh tay Sở Minh Khôi run rẩy kịch liệt.“Là mày, mày chưa chết …” Sở Minh Khôi sửng sốt.Hoắc Nhã Lam ngây người nhìn người đàn ông xuất hiện.Đây là Lục Minh Anh sao?Làm sao ông ấy có thể xuất hiện ở đây.Cổ họng Hoắc Nhã Lam vô cùng chua xót, hơn 20 năm rồi họ không gặp nhau.Bất giác cả hai đều đã ở tuổi trung niên nhưng ông vẫn chững chạc và đẹp trai như vậy.Nhưng tại sao trên mặt lại có vết sẹo, tại sao Sở Minh Khôi lại nói ông chưa chết?“Anh ngạc nhiên à, làm khó anh rồi vậy mà vẫn nhận ra tôi.” Lục Minh Anh lạnh lùng nhìn Sở Minh Khôi, “Hồi đó, anh ép tôi bỏ đi, hơn nữa còn sai người ra tận nước ngoài truy sát tôi. Anh ép mẹ con tôi đến đường cùng. Mẹ của tôi cũng mất mạng dưới tay anh. Từ đó, tôi sống là để lấy mạng của anh. ”“Tôi không biết anh đang nói về cái gì.”Sở Minh Khôi lớn tiếng thanh minh, ông chỉ biết trước mặt cảnh sát ông không bao giờ thừa nhận mình là ai. “Tránh ra, nếu không tôi sẽ giết cô ta ngay lập tức.”“Anh không cần bắt tôi để uy h**p.” Hoắc Nhã Lam đột nhiên buồn bực nhìn Lục Minh Anh, “Thực xin lỗi, tôi nghe Hoắc Anh Tuấn nói, biết anh mấy chục năm nay rất khó khăn. Là tôi hại anh cũng chính là tôi hại chết mẹ anh. Cho dù hôm nay tôi chết ở đây, cũng là tôi nợ anh. Anh không cần bận tâm sự an toàn của tôi. ”Bà nhắm mắt đụng con dao trên tay Sở Minh Khôi một cách kiên quyết.Sở Minh Khôi sửng sốt, vội vàng đè cổ cô.“Sở Minh Khôi anh đừng hòng… bắt tôi làm con tin.” Hoắc Nhã Lam nói chuyện với vẻ mặt tuyệt vọng.Lục Minh Anh nắm chặt tay, “Sở Minh Khôi, anh đi đi.”Hoắc Nhã Lam giật mình, nhìn anh ta chằm chằm, “Đừng…”“Cô là mẹ ruột của Hoắc Anh Tuấn, tôi không thể để cô chết.” Lục Minh Anh xua tay, nhìn viên cảnh sát xong liền tránh sang một bên.Sở Minh Khôi ép Hoắc Nhã Lam từ từ rời đi, sau đó lên xe cùng hai tên bắt cóc còn sống.“Sở tổng, làm sao bây giờ?” Kẻ bắt cóc lái xe la lên.“Tiền và thẻ của tôi đều để ở biệt thự, đưa tôi về lấy.” Sở Minh Khôi nghiến răng nghiến lợi.“Anh đúng là yêu tiền như mạng sống của mình.” Hoắc Nhã Lam châm chọc nói.“Cô biết cái gì.” Sở Minh Khôi hét lên, “Nếu không có tiền, tôi không thể đi đâu được.”Hoắc Nhã Lam bị đánh suýt nữa ngất đi, cô nghiến răng nghiến lợi.

Chương 1552

Cảnh sát xung quanh đột nhiên tránh sang một bên, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi ra từ phía sau, quần tây trắng và áo sơ mi đen, giống như một người mẫu Âu Mỹ, toát ra khí chất trưởng thành và mạnh mẽ.

Tuy rằng trên khuôn mặt góc cạnh kia còn có dấu vết của thời gian, nhưng đôi mắt của ông vẫn sâu thẳm. Điều đáng tiếc duy nhất chính là trên mặt ông có một vết sẹo sâu, nhưng nhìn không ra vẻ ghê rợn mà lại cảm thấy thêm mạnh mẽ.

Cánh tay Sở Minh Khôi run rẩy kịch liệt.

“Là mày, mày chưa chết …” Sở Minh Khôi sửng sốt.

Hoắc Nhã Lam ngây người nhìn người đàn ông xuất hiện.

Đây là Lục Minh Anh sao?

Làm sao ông ấy có thể xuất hiện ở đây.

Cổ họng Hoắc Nhã Lam vô cùng chua xót, hơn 20 năm rồi họ không gặp nhau.

Bất giác cả hai đều đã ở tuổi trung niên nhưng ông vẫn chững chạc và đẹp trai như vậy.

Nhưng tại sao trên mặt lại có vết sẹo, tại sao Sở Minh Khôi lại nói ông chưa chết?

“Anh ngạc nhiên à, làm khó anh rồi vậy mà vẫn nhận ra tôi.” Lục Minh Anh lạnh lùng nhìn Sở Minh Khôi, “Hồi đó, anh ép tôi bỏ đi, hơn nữa còn sai người ra tận nước ngoài truy sát tôi. Anh ép mẹ con tôi đến đường cùng. Mẹ của tôi cũng mất mạng dưới tay anh. Từ đó, tôi sống là để lấy mạng của anh. ”

“Tôi không biết anh đang nói về cái gì.”

Sở Minh Khôi lớn tiếng thanh minh, ông chỉ biết trước mặt cảnh sát ông không bao giờ thừa nhận mình là ai. “Tránh ra, nếu không tôi sẽ giết cô ta ngay lập tức.”

“Anh không cần bắt tôi để uy h**p.” Hoắc Nhã Lam đột nhiên buồn bực nhìn Lục Minh Anh, “Thực xin lỗi, tôi nghe Hoắc Anh Tuấn nói, biết anh mấy chục năm nay rất khó khăn. Là tôi hại anh cũng chính là tôi hại chết mẹ anh. Cho dù hôm nay tôi chết ở đây, cũng là tôi nợ anh. Anh không cần bận tâm sự an toàn của tôi. ”

Bà nhắm mắt đụng con dao trên tay Sở Minh Khôi một cách kiên quyết.

Sở Minh Khôi sửng sốt, vội vàng đè cổ cô.

“Sở Minh Khôi anh đừng hòng… bắt tôi làm con tin.” Hoắc Nhã Lam nói chuyện với vẻ mặt tuyệt vọng.

Lục Minh Anh nắm chặt tay, “Sở Minh Khôi, anh đi đi.”

Hoắc Nhã Lam giật mình, nhìn anh ta chằm chằm, “Đừng…”

“Cô là mẹ ruột của Hoắc Anh Tuấn, tôi không thể để cô chết.” Lục Minh Anh xua tay, nhìn viên cảnh sát xong liền tránh sang một bên.

Sở Minh Khôi ép Hoắc Nhã Lam từ từ rời đi, sau đó lên xe cùng hai tên bắt cóc còn sống.

“Sở tổng, làm sao bây giờ?” Kẻ bắt cóc lái xe la lên.

“Tiền và thẻ của tôi đều để ở biệt thự, đưa tôi về lấy.” Sở Minh Khôi nghiến răng nghiến lợi.

“Anh đúng là yêu tiền như mạng sống của mình.” Hoắc Nhã Lam châm chọc nói.

“Cô biết cái gì.” Sở Minh Khôi hét lên, “Nếu không có tiền, tôi không thể đi đâu được.”

Hoắc Nhã Lam bị đánh suýt nữa ngất đi, cô nghiến răng nghiến lợi.

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1552Cảnh sát xung quanh đột nhiên tránh sang một bên, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi ra từ phía sau, quần tây trắng và áo sơ mi đen, giống như một người mẫu Âu Mỹ, toát ra khí chất trưởng thành và mạnh mẽ.Tuy rằng trên khuôn mặt góc cạnh kia còn có dấu vết của thời gian, nhưng đôi mắt của ông vẫn sâu thẳm. Điều đáng tiếc duy nhất chính là trên mặt ông có một vết sẹo sâu, nhưng nhìn không ra vẻ ghê rợn mà lại cảm thấy thêm mạnh mẽ.Cánh tay Sở Minh Khôi run rẩy kịch liệt.“Là mày, mày chưa chết …” Sở Minh Khôi sửng sốt.Hoắc Nhã Lam ngây người nhìn người đàn ông xuất hiện.Đây là Lục Minh Anh sao?Làm sao ông ấy có thể xuất hiện ở đây.Cổ họng Hoắc Nhã Lam vô cùng chua xót, hơn 20 năm rồi họ không gặp nhau.Bất giác cả hai đều đã ở tuổi trung niên nhưng ông vẫn chững chạc và đẹp trai như vậy.Nhưng tại sao trên mặt lại có vết sẹo, tại sao Sở Minh Khôi lại nói ông chưa chết?“Anh ngạc nhiên à, làm khó anh rồi vậy mà vẫn nhận ra tôi.” Lục Minh Anh lạnh lùng nhìn Sở Minh Khôi, “Hồi đó, anh ép tôi bỏ đi, hơn nữa còn sai người ra tận nước ngoài truy sát tôi. Anh ép mẹ con tôi đến đường cùng. Mẹ của tôi cũng mất mạng dưới tay anh. Từ đó, tôi sống là để lấy mạng của anh. ”“Tôi không biết anh đang nói về cái gì.”Sở Minh Khôi lớn tiếng thanh minh, ông chỉ biết trước mặt cảnh sát ông không bao giờ thừa nhận mình là ai. “Tránh ra, nếu không tôi sẽ giết cô ta ngay lập tức.”“Anh không cần bắt tôi để uy h**p.” Hoắc Nhã Lam đột nhiên buồn bực nhìn Lục Minh Anh, “Thực xin lỗi, tôi nghe Hoắc Anh Tuấn nói, biết anh mấy chục năm nay rất khó khăn. Là tôi hại anh cũng chính là tôi hại chết mẹ anh. Cho dù hôm nay tôi chết ở đây, cũng là tôi nợ anh. Anh không cần bận tâm sự an toàn của tôi. ”Bà nhắm mắt đụng con dao trên tay Sở Minh Khôi một cách kiên quyết.Sở Minh Khôi sửng sốt, vội vàng đè cổ cô.“Sở Minh Khôi anh đừng hòng… bắt tôi làm con tin.” Hoắc Nhã Lam nói chuyện với vẻ mặt tuyệt vọng.Lục Minh Anh nắm chặt tay, “Sở Minh Khôi, anh đi đi.”Hoắc Nhã Lam giật mình, nhìn anh ta chằm chằm, “Đừng…”“Cô là mẹ ruột của Hoắc Anh Tuấn, tôi không thể để cô chết.” Lục Minh Anh xua tay, nhìn viên cảnh sát xong liền tránh sang một bên.Sở Minh Khôi ép Hoắc Nhã Lam từ từ rời đi, sau đó lên xe cùng hai tên bắt cóc còn sống.“Sở tổng, làm sao bây giờ?” Kẻ bắt cóc lái xe la lên.“Tiền và thẻ của tôi đều để ở biệt thự, đưa tôi về lấy.” Sở Minh Khôi nghiến răng nghiến lợi.“Anh đúng là yêu tiền như mạng sống của mình.” Hoắc Nhã Lam châm chọc nói.“Cô biết cái gì.” Sở Minh Khôi hét lên, “Nếu không có tiền, tôi không thể đi đâu được.”Hoắc Nhã Lam bị đánh suýt nữa ngất đi, cô nghiến răng nghiến lợi.

Chương 1552