Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1589
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1589Thang Nhược Lan ngẩn người: “Không phải bốn giờ chiều mới quay sao.”“Độ khó tăng cao, đè ép sự tự tin của người nào đó.” Đạo diễn Khâu nhàn nhạt nói.Thang Nhược Lan thầm vui vẻ, cô ta nhớ kỹ cảnh quay số năm, đây là cảnh quay khó nhất của phần diễn nữ số hai, nói về nữ số hai ép nữ chính vào đường chết, đồng thời lộ vẻ dữ tợn muốn hạ độc nữ chính.Không lâu sau, phim chuẩn bị bắt đầu quay.Tiếng “Action” vang lên, Nguyễn Nhan mở mắt ra, tiến vào trạng thái quay phim, trong tay cô cầm một chén thuốc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ, nhưng làm cho người ta có cảm giác u ám.“Chị, em đến thăm chị đây. . . .” Nguyễn Nhan vừa mở miệng đã làm cho người ta rùng mình.“Cô muốn làm gì.” Thang Nhược Lan nhìn chén thuốc trong tay cô thì hoảng sợ.“Đường nhiên là em đến thăm chị rồi, bệnh của chị nặng như vậy, chị uống chén thuốc này đi.” Nguyễn Nhan đưa đến gần cô ta.“Cô đừng tới đây.” Thang Nhược Lan sợ hãi run rẩy tránh đi.“Ngoan, em cam đoan sau khi chị uống chén thuốc này xong thì sẽ không còn đau đớn.” Nguyễn Nhan lộ ra nụ cười như không cười: “Chị sẽ không cảm thấy đau khổ nữa, c*̃ng sẽ không đố kỵ, chị sẽ đến một nơi không dành cho người sống, không buồn không lo . . . .”“Cô là đồ thần kinh, cô hạ độc vào thuốc đúng không, tôi sẽ không uống.” Thang Nhược Lan hét ầm lên: “Tử Đan, chúng ta từng là bạn bè, cô đã quên chúng ta từng nói sẽ cùng nổi tiếng khắp thiên hạ sao. . . .”“Tôi sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ, chẳng qua tôi đã chịu đựng đủ rồi, chỉ cần chúng ta đứng chung thì người kia mãi mãi quan tâm chị nhất, trong lòng của anh ấy, trong mắt của anh ấy chỉ có chị thôi.” Từ đầu đến cuối giọng Nguyễn Nhan rất nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự độc ác và tàn nhẫn: “Chị, chị đi chết đi.”Cô nói xong thì bỗng nhiên dùng sức bóp lấy cằm Thang Nhược Lan.Đạo diễn Khâu nhìn màn hình, khuôn mặt xinh đẹp sạch sẽ, nhưng biểu cảm lại lộ rõ sự dữ tợn và điên cuồng, ác độc.Thậm chí Nguyễn Nhan không lớn tiếng thét lên, c*̃ng không cố ý trừng mắt.Giống như. . . Trời sinh cô đã xấu xa như vậy.Ngược lại biểu cảm của Thang Nhược Lan. . . Rất quá đà, mất tự nhiên.Dường như ngoại từ thét lên và trừng mắt thì cô ta không có cách nào thể hiện sự sợ hãi, tuyệt vọng của mình.Có thể nói Nguyễn Nhan hoàn toàn đè bẹp Thang Nhược Lan.“Hữu Nam, cậu ra đi.” Đạo diễn Khâu quay đầu nói với nam chính Giang Hữu Nam.Giang Hữu Nam ngẩn người: “Tôi sẽ xuất hiện trong cảnh quay thứ sáu, còn phải đi ra sao.”“Tôi muốn thứ xem giới hạn của Nguyễn Nhan ở đâu.” Đạo diễn Khâu nói: “Hi vọng cậu có thể diễn tiếp với cô ấy.”Giang Hữu Nam nặng nề gật đầu, mặc dù trước đó anh ta không quá thích Nguyễn Nhan, nhưng anh ta tôn trọng diễn viên, mà diễn xuất của Nguyễn Nhan làm cho anh ta sợ hãi và thán phục.“Dừng tay.”Giang Hữu Nam chạy vào nhìn thấy miệng Thang Nhược Lan bị rót đầy thuốc, anh ta khó tin đi kéo thô bạo kéo Nguyễn Nhan ra: “Cô cho cô ấy uống cái gì?”
Chương 1589
Thang Nhược Lan ngẩn người: “Không phải bốn giờ chiều mới quay sao.”
“Độ khó tăng cao, đè ép sự tự tin của người nào đó.” Đạo diễn Khâu nhàn nhạt nói.
Thang Nhược Lan thầm vui vẻ, cô ta nhớ kỹ cảnh quay số năm, đây là cảnh quay khó nhất của phần diễn nữ số hai, nói về nữ số hai ép nữ chính vào đường chết, đồng thời lộ vẻ dữ tợn muốn hạ độc nữ chính.
Không lâu sau, phim chuẩn bị bắt đầu quay.
Tiếng “Action” vang lên, Nguyễn Nhan mở mắt ra, tiến vào trạng thái quay phim, trong tay cô cầm một chén thuốc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ, nhưng làm cho người ta có cảm giác u ám.
“Chị, em đến thăm chị đây. . . .” Nguyễn Nhan vừa mở miệng đã làm cho người ta rùng mình.
“Cô muốn làm gì.” Thang Nhược Lan nhìn chén thuốc trong tay cô thì hoảng sợ.
“Đường nhiên là em đến thăm chị rồi, bệnh của chị nặng như vậy, chị uống chén thuốc này đi.” Nguyễn Nhan đưa đến gần cô ta.
“Cô đừng tới đây.” Thang Nhược Lan sợ hãi run rẩy tránh đi.
“Ngoan, em cam đoan sau khi chị uống chén thuốc này xong thì sẽ không còn đau đớn.” Nguyễn Nhan lộ ra nụ cười như không cười: “Chị sẽ không cảm thấy đau khổ nữa, c*̃ng sẽ không đố kỵ, chị sẽ đến một nơi không dành cho người sống, không buồn không lo . . . .”
“Cô là đồ thần kinh, cô hạ độc vào thuốc đúng không, tôi sẽ không uống.” Thang Nhược Lan hét ầm lên: “Tử Đan, chúng ta từng là bạn bè, cô đã quên chúng ta từng nói sẽ cùng nổi tiếng khắp thiên hạ sao. . . .”
“Tôi sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ, chẳng qua tôi đã chịu đựng đủ rồi, chỉ cần chúng ta đứng chung thì người kia mãi mãi quan tâm chị nhất, trong lòng của anh ấy, trong mắt của anh ấy chỉ có chị thôi.” Từ đầu đến cuối giọng Nguyễn Nhan rất nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự độc ác và tàn nhẫn: “Chị, chị đi chết đi.”
Cô nói xong thì bỗng nhiên dùng sức bóp lấy cằm Thang Nhược Lan.
Đạo diễn Khâu nhìn màn hình, khuôn mặt xinh đẹp sạch sẽ, nhưng biểu cảm lại lộ rõ sự dữ tợn và điên cuồng, ác độc.
Thậm chí Nguyễn Nhan không lớn tiếng thét lên, c*̃ng không cố ý trừng mắt.
Giống như. . . Trời sinh cô đã xấu xa như vậy.
Ngược lại biểu cảm của Thang Nhược Lan. . . Rất quá đà, mất tự nhiên.
Dường như ngoại từ thét lên và trừng mắt thì cô ta không có cách nào thể hiện sự sợ hãi, tuyệt vọng của mình.
Có thể nói Nguyễn Nhan hoàn toàn đè bẹp Thang Nhược Lan.
“Hữu Nam, cậu ra đi.” Đạo diễn Khâu quay đầu nói với nam chính Giang Hữu Nam.
Giang Hữu Nam ngẩn người: “Tôi sẽ xuất hiện trong cảnh quay thứ sáu, còn phải đi ra sao.”
“Tôi muốn thứ xem giới hạn của Nguyễn Nhan ở đâu.” Đạo diễn Khâu nói: “Hi vọng cậu có thể diễn tiếp với cô ấy.”
Giang Hữu Nam nặng nề gật đầu, mặc dù trước đó anh ta không quá thích Nguyễn Nhan, nhưng anh ta tôn trọng diễn viên, mà diễn xuất của Nguyễn Nhan làm cho anh ta sợ hãi và thán phục.
“Dừng tay.”
Giang Hữu Nam chạy vào nhìn thấy miệng Thang Nhược Lan bị rót đầy thuốc, anh ta khó tin đi kéo thô bạo kéo Nguyễn Nhan ra: “Cô cho cô ấy uống cái gì?”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1589Thang Nhược Lan ngẩn người: “Không phải bốn giờ chiều mới quay sao.”“Độ khó tăng cao, đè ép sự tự tin của người nào đó.” Đạo diễn Khâu nhàn nhạt nói.Thang Nhược Lan thầm vui vẻ, cô ta nhớ kỹ cảnh quay số năm, đây là cảnh quay khó nhất của phần diễn nữ số hai, nói về nữ số hai ép nữ chính vào đường chết, đồng thời lộ vẻ dữ tợn muốn hạ độc nữ chính.Không lâu sau, phim chuẩn bị bắt đầu quay.Tiếng “Action” vang lên, Nguyễn Nhan mở mắt ra, tiến vào trạng thái quay phim, trong tay cô cầm một chén thuốc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ, nhưng làm cho người ta có cảm giác u ám.“Chị, em đến thăm chị đây. . . .” Nguyễn Nhan vừa mở miệng đã làm cho người ta rùng mình.“Cô muốn làm gì.” Thang Nhược Lan nhìn chén thuốc trong tay cô thì hoảng sợ.“Đường nhiên là em đến thăm chị rồi, bệnh của chị nặng như vậy, chị uống chén thuốc này đi.” Nguyễn Nhan đưa đến gần cô ta.“Cô đừng tới đây.” Thang Nhược Lan sợ hãi run rẩy tránh đi.“Ngoan, em cam đoan sau khi chị uống chén thuốc này xong thì sẽ không còn đau đớn.” Nguyễn Nhan lộ ra nụ cười như không cười: “Chị sẽ không cảm thấy đau khổ nữa, c*̃ng sẽ không đố kỵ, chị sẽ đến một nơi không dành cho người sống, không buồn không lo . . . .”“Cô là đồ thần kinh, cô hạ độc vào thuốc đúng không, tôi sẽ không uống.” Thang Nhược Lan hét ầm lên: “Tử Đan, chúng ta từng là bạn bè, cô đã quên chúng ta từng nói sẽ cùng nổi tiếng khắp thiên hạ sao. . . .”“Tôi sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ, chẳng qua tôi đã chịu đựng đủ rồi, chỉ cần chúng ta đứng chung thì người kia mãi mãi quan tâm chị nhất, trong lòng của anh ấy, trong mắt của anh ấy chỉ có chị thôi.” Từ đầu đến cuối giọng Nguyễn Nhan rất nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự độc ác và tàn nhẫn: “Chị, chị đi chết đi.”Cô nói xong thì bỗng nhiên dùng sức bóp lấy cằm Thang Nhược Lan.Đạo diễn Khâu nhìn màn hình, khuôn mặt xinh đẹp sạch sẽ, nhưng biểu cảm lại lộ rõ sự dữ tợn và điên cuồng, ác độc.Thậm chí Nguyễn Nhan không lớn tiếng thét lên, c*̃ng không cố ý trừng mắt.Giống như. . . Trời sinh cô đã xấu xa như vậy.Ngược lại biểu cảm của Thang Nhược Lan. . . Rất quá đà, mất tự nhiên.Dường như ngoại từ thét lên và trừng mắt thì cô ta không có cách nào thể hiện sự sợ hãi, tuyệt vọng của mình.Có thể nói Nguyễn Nhan hoàn toàn đè bẹp Thang Nhược Lan.“Hữu Nam, cậu ra đi.” Đạo diễn Khâu quay đầu nói với nam chính Giang Hữu Nam.Giang Hữu Nam ngẩn người: “Tôi sẽ xuất hiện trong cảnh quay thứ sáu, còn phải đi ra sao.”“Tôi muốn thứ xem giới hạn của Nguyễn Nhan ở đâu.” Đạo diễn Khâu nói: “Hi vọng cậu có thể diễn tiếp với cô ấy.”Giang Hữu Nam nặng nề gật đầu, mặc dù trước đó anh ta không quá thích Nguyễn Nhan, nhưng anh ta tôn trọng diễn viên, mà diễn xuất của Nguyễn Nhan làm cho anh ta sợ hãi và thán phục.“Dừng tay.”Giang Hữu Nam chạy vào nhìn thấy miệng Thang Nhược Lan bị rót đầy thuốc, anh ta khó tin đi kéo thô bạo kéo Nguyễn Nhan ra: “Cô cho cô ấy uống cái gì?”