Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1792
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1792Cô ấy không biết đó là họa hay phúc.“Được rồi, đừng quá lo lắng.” Bác sĩ Lưu nắm chặt tay rồi ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Trình độ của anh ấy vẫn còn, có thể tiếp tục tăng cường.”Khương Tuyết Nhu xấu hổ.Cô kéo Hoắc Anh Tuấn rời khỏi nam khoa với gương mặt đỏ ửng.“Tuyết Nhu, mặt của dì đỏ quá.” Hoắc Anh Tuấn ngây ngốc nhìn cô, “Có phải dì bị sốt không.”“Không.”Khương Tuyết Nhu phát hiện khả năng ngôn ngữ của Hoắc Anh Tuấn đang phát triển nhanh chóng, tốt hơn nhiều so với Bảo Bảo hai tuổi kia.Sau khi trở lại phòng bệnh, Khương Tuyết Nhu nhìn anh chăm chú, “Anh Tuấn, từ nay về sau những lời dì nói với cháu nếu có người ngoài ở đây thì cháu đừng nói ra như vậy.”Cô nói làm cho vẻ mặt Hoắc Anh Tuấn có chút khó hiểu.Khương Tuyết Nhu bắt đầu làm ví dụ. Những chuyện riêng tư như dì đã nói là quần của cháu không được để người khác cởi ra, những nơi không được để người khác chạm vào, chỉ dì mới có thể chạm vào cháu hoặc miệng của cháu chỉ có thể dì hôn được, cháu không được nói cho người khác biết.Hoắc Anh Tuấn chớp mắt, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Như vậy sẽ không được, đề phòng lúc đó có người muốn hôn tôi thì sao.”“Cháu chỉ nói làm ơn đừng hôn tôi, còn có chỗ đây các người không được đụng vào.” Khương Tuyết Nhu ngắt lời anh, “Cháu không cần nói với người khác đó là tôi dạy.”“Ồ.” Hoắc Anh Tuấn cái hiểu cái không nói một câu, “Tại sao?”“Bởi vì… Bởi vì dì sẽ xấu hổ.” Khương Tuyết Nhu bình tĩnh nhìn vào mắt anh, “dì không coi cháu như một đứa bé.”“Dì đối xử với cháu như một đứa bé mới lớn sao?” Đôi mắt ngấn nước của Hoắc Anh Tuấn thoáng qua.Khương Tuyết Nhu không khỏi nôn khan một tiếng.“Ừ, cháu không phải là em bé, mà là ông cụ non.”“Không, dì coi cháu như là người yêu của dì, ” Khương Tuyết Nhu áp khuôn mặt nhỏ vào ngực anh, “Hiện tại cháu không hiểu, sau này dì sẽ từ từ dạy cho cháu biết tình yêu là gì.”“Ồ, tôi biết rồi, giống như tôi thích sô cô la, tôi thích xem phim hoạt hình.” Hoắc Anh Tuấn nghiêm túc gật đầu.Khương Tuyết Nhu cười khổ, ang biết cái gì là cái gì.Quên đi, sau này từ từ dạy.5 giờ chiều.Khương Tuyết Nhu đột nhiên nhận được cuộc gọi của Tần Di.“Tuyết Nhu, không ổn rồi, Tiểu Khê bị người ta bắt cóc mất rồi.” Giọng nói hoảng sợ của Tần Di vọng ra, “Tôi vừa đón Tiểu Khê, Lãnh Lãnh từ nhà trẻ trở về, trên đường trở về biệt thự, Tiểu Khê nói muốn mua gì đó mang đến cho cô ăn, tôi liền xuống dưới đó, tôi đã bị mấy tên vệ sĩ chặn lại, có một chiếc xe gắn máy túm cổ con bé lên đó rồi lao đi. Tài xế và vệ sĩ đã đuổi theo nửa ngày trời, nhưng xe gắn máy đó chạy vào đường núi nên xe không thể nào đuổi kịp.”
Chương 1792
Cô ấy không biết đó là họa hay phúc.
“Được rồi, đừng quá lo lắng.” Bác sĩ Lưu nắm chặt tay rồi ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Trình độ của anh ấy vẫn còn, có thể tiếp tục tăng cường.”
Khương Tuyết Nhu xấu hổ.
Cô kéo Hoắc Anh Tuấn rời khỏi nam khoa với gương mặt đỏ ửng.
“Tuyết Nhu, mặt của dì đỏ quá.” Hoắc Anh Tuấn ngây ngốc nhìn cô, “Có phải dì bị sốt không.”
“Không.”
Khương Tuyết Nhu phát hiện khả năng ngôn ngữ của Hoắc Anh Tuấn đang phát triển nhanh chóng, tốt hơn nhiều so với Bảo Bảo hai tuổi kia.
Sau khi trở lại phòng bệnh, Khương Tuyết Nhu nhìn anh chăm chú, “Anh Tuấn, từ nay về sau những lời dì nói với cháu nếu có người ngoài ở đây thì cháu đừng nói ra như vậy.”
Cô nói làm cho vẻ mặt Hoắc Anh Tuấn có chút khó hiểu.
Khương Tuyết Nhu bắt đầu làm ví dụ. Những chuyện riêng tư như dì đã nói là quần của cháu không được để người khác cởi ra, những nơi không được để người khác chạm vào, chỉ dì mới có thể chạm vào cháu hoặc miệng của cháu chỉ có thể dì hôn được, cháu không được nói cho người khác biết.
Hoắc Anh Tuấn chớp mắt, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Như vậy sẽ không được, đề phòng lúc đó có người muốn hôn tôi thì sao.”
“Cháu chỉ nói làm ơn đừng hôn tôi, còn có chỗ đây các người không được đụng vào.” Khương Tuyết Nhu ngắt lời anh, “Cháu không cần nói với người khác đó là tôi dạy.”
“Ồ.” Hoắc Anh Tuấn cái hiểu cái không nói một câu, “Tại sao?”
“Bởi vì… Bởi vì dì sẽ xấu hổ.” Khương Tuyết Nhu bình tĩnh nhìn vào mắt anh, “dì không coi cháu như một đứa bé.”
“Dì đối xử với cháu như một đứa bé mới lớn sao?” Đôi mắt ngấn nước của Hoắc Anh Tuấn thoáng qua.
Khương Tuyết Nhu không khỏi nôn khan một tiếng.
“Ừ, cháu không phải là em bé, mà là ông cụ non.”
“Không, dì coi cháu như là người yêu của dì, ” Khương Tuyết Nhu áp khuôn mặt nhỏ vào ngực anh, “Hiện tại cháu không hiểu, sau này dì sẽ từ từ dạy cho cháu biết tình yêu là gì.”
“Ồ, tôi biết rồi, giống như tôi thích sô cô la, tôi thích xem phim hoạt hình.” Hoắc Anh Tuấn nghiêm túc gật đầu.
Khương Tuyết Nhu cười khổ, ang biết cái gì là cái gì.
Quên đi, sau này từ từ dạy.
5 giờ chiều.
Khương Tuyết Nhu đột nhiên nhận được cuộc gọi của Tần Di.
“Tuyết Nhu, không ổn rồi, Tiểu Khê bị người ta bắt cóc mất rồi.” Giọng nói hoảng sợ của Tần Di vọng ra, “Tôi vừa đón Tiểu Khê, Lãnh Lãnh từ nhà trẻ trở về, trên đường trở về biệt thự, Tiểu Khê nói muốn mua gì đó mang đến cho cô ăn, tôi liền xuống dưới đó, tôi đã bị mấy tên vệ sĩ chặn lại, có một chiếc xe gắn máy túm cổ con bé lên đó rồi lao đi. Tài xế và vệ sĩ đã đuổi theo nửa ngày trời, nhưng xe gắn máy đó chạy vào đường núi nên xe không thể nào đuổi kịp.”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1792Cô ấy không biết đó là họa hay phúc.“Được rồi, đừng quá lo lắng.” Bác sĩ Lưu nắm chặt tay rồi ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Trình độ của anh ấy vẫn còn, có thể tiếp tục tăng cường.”Khương Tuyết Nhu xấu hổ.Cô kéo Hoắc Anh Tuấn rời khỏi nam khoa với gương mặt đỏ ửng.“Tuyết Nhu, mặt của dì đỏ quá.” Hoắc Anh Tuấn ngây ngốc nhìn cô, “Có phải dì bị sốt không.”“Không.”Khương Tuyết Nhu phát hiện khả năng ngôn ngữ của Hoắc Anh Tuấn đang phát triển nhanh chóng, tốt hơn nhiều so với Bảo Bảo hai tuổi kia.Sau khi trở lại phòng bệnh, Khương Tuyết Nhu nhìn anh chăm chú, “Anh Tuấn, từ nay về sau những lời dì nói với cháu nếu có người ngoài ở đây thì cháu đừng nói ra như vậy.”Cô nói làm cho vẻ mặt Hoắc Anh Tuấn có chút khó hiểu.Khương Tuyết Nhu bắt đầu làm ví dụ. Những chuyện riêng tư như dì đã nói là quần của cháu không được để người khác cởi ra, những nơi không được để người khác chạm vào, chỉ dì mới có thể chạm vào cháu hoặc miệng của cháu chỉ có thể dì hôn được, cháu không được nói cho người khác biết.Hoắc Anh Tuấn chớp mắt, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Như vậy sẽ không được, đề phòng lúc đó có người muốn hôn tôi thì sao.”“Cháu chỉ nói làm ơn đừng hôn tôi, còn có chỗ đây các người không được đụng vào.” Khương Tuyết Nhu ngắt lời anh, “Cháu không cần nói với người khác đó là tôi dạy.”“Ồ.” Hoắc Anh Tuấn cái hiểu cái không nói một câu, “Tại sao?”“Bởi vì… Bởi vì dì sẽ xấu hổ.” Khương Tuyết Nhu bình tĩnh nhìn vào mắt anh, “dì không coi cháu như một đứa bé.”“Dì đối xử với cháu như một đứa bé mới lớn sao?” Đôi mắt ngấn nước của Hoắc Anh Tuấn thoáng qua.Khương Tuyết Nhu không khỏi nôn khan một tiếng.“Ừ, cháu không phải là em bé, mà là ông cụ non.”“Không, dì coi cháu như là người yêu của dì, ” Khương Tuyết Nhu áp khuôn mặt nhỏ vào ngực anh, “Hiện tại cháu không hiểu, sau này dì sẽ từ từ dạy cho cháu biết tình yêu là gì.”“Ồ, tôi biết rồi, giống như tôi thích sô cô la, tôi thích xem phim hoạt hình.” Hoắc Anh Tuấn nghiêm túc gật đầu.Khương Tuyết Nhu cười khổ, ang biết cái gì là cái gì.Quên đi, sau này từ từ dạy.5 giờ chiều.Khương Tuyết Nhu đột nhiên nhận được cuộc gọi của Tần Di.“Tuyết Nhu, không ổn rồi, Tiểu Khê bị người ta bắt cóc mất rồi.” Giọng nói hoảng sợ của Tần Di vọng ra, “Tôi vừa đón Tiểu Khê, Lãnh Lãnh từ nhà trẻ trở về, trên đường trở về biệt thự, Tiểu Khê nói muốn mua gì đó mang đến cho cô ăn, tôi liền xuống dưới đó, tôi đã bị mấy tên vệ sĩ chặn lại, có một chiếc xe gắn máy túm cổ con bé lên đó rồi lao đi. Tài xế và vệ sĩ đã đuổi theo nửa ngày trời, nhưng xe gắn máy đó chạy vào đường núi nên xe không thể nào đuổi kịp.”