Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 1910

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1910“Không, không bình thường chút nào. Trước kia không sao, bây giờ hết lần này đến lần khác cha gặp rắc rối.” Khương Tuyết Nhu nghiến răng nghiến lợi nói, “Khương Tụng vì Khương Kiều Nhân, bà ấy muốn báo thù con lâu lắm rồi. Con không ra ngoài nên bà ấy liền nhắm vào cha. ”Trợ lý đột nhiên nói: “Thật sự là có thể, Diệp đổng, chiều nay không phải anh đã đi gặp Khương Tụng sao?…”“Không thể.” Diệp Gia Thanh ngắt lời anh, khuôn mặt tao nhã trở nên lãnh đạm, “Tụng Tụng không thể làm chuyện như vậy, ..”“Cha, bà ấy không phải Khương Tụng mà cha biết từ lâu, bà ấy là một người phụ nữ xấu xa độc ác, một người điên, bà ấy còn có thể bắt cóc Tiểu Khê, huống chi là cha.”Khương Tuyết Nhu ngắt lời ông, tức giận nói: “bà ấy hoàn toàn không nhớ đến cha, cha đừng hy vọng bà ấy nhớ đến cha, hiện tại ngay cả Thương Dục Thiên bà ấy cũng muốn báo thù.”“Tuyết Nhu, đừng nói, cha không tin.” Diệp Gia Thanh lắc đầu, “Hôm nay cha đến gặp bà ấy. Cha nói rằng con là con gái của bà ấy. Cha nghĩ bà ấy tin những gì cha nói. . ”“Ngây thơ, đầu óc bà ấy không tỉnh táo, bà ấy bị tâm thần, cha còn hy vọng có thể thuyết phục bà ấy.” Khương Tuyết Nhu tức giận nói, “bà ấy bệnh tâm thần hẳn là nên đi chết đi.”“Tuyết Nhu….” Diệp Gia Thanh tức giận cảnh cáo cô, “Con không được nói như vậy với bà ấy, dù sao bà ấy cũng là mẹ của con.”“Con không có một người mẹ hung ác như vậy.” Khương Tuyết Nhu nhìn cái chân bị thương của ông ấy trong mắt hiện lên sự uất hận. “Bà ấy thật ngốc bị người khác hạ thuốc, bị người khác xoay vòng vòng không biết đúng sai. Con không cần phải tìm bà ấy nữa, con không muốn làm con gái của bà ấy chút nào. ”“Con… .”Diệp Gia Thanh lo lắng rút chân lên nhói đau.“Bùm bùm”.Có tiếng gõ cửa, Hoắc Anh Tuấn không biết đã đến từ lúc nào, trên tay mang theo một ít thuốc bổ và hoa quả.Lại thấy người này, Khương Tuyết Nhu có chút khó chịu.“Anh đến đây làm gì?” Diệp Gia Thanh chán ghét nói.“Chú Diệp, nghe nói chú bị thương, cháu … đến gặp chú.” Đây là lần đầu tiên Hoắc Anh Tuấn nhìn thấy Diệp Gia Thanh sau khi mất trí nhớ, có thể cảm thấy Diệp Gia Thanh có vẻ rất ghét mình.Nhưng cũng có thể hiểu rằng những việc làm trước đây của anh không một ông bố bà mẹ nào thích cả.“Tôi không cần anh đến thăm tôi và hãy cầm thứ này của anh đi đi” Diệp Gia Thanh tức giận khi nhìn thấy anh.Hoắc Anh Tuấn sắc mặt cứng đờ đứng ở nơi đó, “chú Diệp, đây là thuốc bổ.”Diệp Gia Thanh lạnh lùng nói: “Diệp gia chúng tôi không thiếu tiền, có thể mua được thuốc bổ, Hoắc Thiếu, anh nên dành nhiều thời gian hơn nữa để lấy lòng con gái của Mạnh bộ trưởng. Có thể anh sẽ là con rể của Mạnh bộ trưởng, một lần nữa anh có thể trở thành người có quyền thế. ”Hoắc Anh Tuấn sắc mặt mờ mịt, ánh mắt vô thức nhìn về phía Khương Tuyết Nhu, nhưng lại thấy vẻ mặt của cô thờ ơ, tựa hồ không liên quan gì đến cô.Có một nỗi đau âm ỉ khắp trái tim anh.Cô ấy không quan tâm đến mình nữa sao.

Chương 1910

“Không, không bình thường chút nào. Trước kia không sao, bây giờ hết lần này đến lần khác cha gặp rắc rối.” Khương Tuyết Nhu nghiến răng nghiến lợi nói, “Khương Tụng vì Khương Kiều Nhân, bà ấy muốn báo thù con lâu lắm rồi. Con không ra ngoài nên bà ấy liền nhắm vào cha. ”

Trợ lý đột nhiên nói: “Thật sự là có thể, Diệp đổng, chiều nay không phải anh đã đi gặp Khương Tụng sao?…”

“Không thể.” Diệp Gia Thanh ngắt lời anh, khuôn mặt tao nhã trở nên lãnh đạm, “Tụng Tụng không thể làm chuyện như vậy, ..”

“Cha, bà ấy không phải Khương Tụng mà cha biết từ lâu, bà ấy là một người phụ nữ xấu xa độc ác, một người điên, bà ấy còn có thể bắt cóc Tiểu Khê, huống chi là cha.”

Khương Tuyết Nhu ngắt lời ông, tức giận nói: “bà ấy hoàn toàn không nhớ đến cha, cha đừng hy vọng bà ấy nhớ đến cha, hiện tại ngay cả Thương Dục Thiên bà ấy cũng muốn báo thù.”

“Tuyết Nhu, đừng nói, cha không tin.” Diệp Gia Thanh lắc đầu, “Hôm nay cha đến gặp bà ấy. Cha nói rằng con là con gái của bà ấy. Cha nghĩ bà ấy tin những gì cha nói. . ”

“Ngây thơ, đầu óc bà ấy không tỉnh táo, bà ấy bị tâm thần, cha còn hy vọng có thể thuyết phục bà ấy.” Khương Tuyết Nhu tức giận nói, “bà ấy bệnh tâm thần hẳn là nên đi chết đi.”

“Tuyết Nhu….” Diệp Gia Thanh tức giận cảnh cáo cô, “Con không được nói như vậy với bà ấy, dù sao bà ấy cũng là mẹ của con.”

“Con không có một người mẹ hung ác như vậy.” Khương Tuyết Nhu nhìn cái chân bị thương của ông ấy trong mắt hiện lên sự uất hận. “Bà ấy thật ngốc bị người khác hạ thuốc, bị người khác xoay vòng vòng không biết đúng sai. Con không cần phải tìm bà ấy nữa, con không muốn làm con gái của bà ấy chút nào. ”

“Con… .”

Diệp Gia Thanh lo lắng rút chân lên nhói đau.

“Bùm bùm”.

Có tiếng gõ cửa, Hoắc Anh Tuấn không biết đã đến từ lúc nào, trên tay mang theo một ít thuốc bổ và hoa quả.

Lại thấy người này, Khương Tuyết Nhu có chút khó chịu.

“Anh đến đây làm gì?” Diệp Gia Thanh chán ghét nói.

“Chú Diệp, nghe nói chú bị thương, cháu … đến gặp chú.” Đây là lần đầu tiên Hoắc Anh Tuấn nhìn thấy Diệp Gia Thanh sau khi mất trí nhớ, có thể cảm thấy Diệp Gia Thanh có vẻ rất ghét mình.

Nhưng cũng có thể hiểu rằng những việc làm trước đây của anh không một ông bố bà mẹ nào thích cả.

“Tôi không cần anh đến thăm tôi và hãy cầm thứ này của anh đi đi” Diệp Gia Thanh tức giận khi nhìn thấy anh.

Hoắc Anh Tuấn sắc mặt cứng đờ đứng ở nơi đó, “chú Diệp, đây là thuốc bổ.”

Diệp Gia Thanh lạnh lùng nói: “Diệp gia chúng tôi không thiếu tiền, có thể mua được thuốc bổ, Hoắc Thiếu, anh nên dành nhiều thời gian hơn nữa để lấy lòng con gái của Mạnh bộ trưởng. Có thể anh sẽ là con rể của Mạnh bộ trưởng, một lần nữa anh có thể trở thành người có quyền thế. ”

Hoắc Anh Tuấn sắc mặt mờ mịt, ánh mắt vô thức nhìn về phía Khương Tuyết Nhu, nhưng lại thấy vẻ mặt của cô thờ ơ, tựa hồ không liên quan gì đến cô.

Có một nỗi đau âm ỉ khắp trái tim anh.

Cô ấy không quan tâm đến mình nữa sao.

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1910“Không, không bình thường chút nào. Trước kia không sao, bây giờ hết lần này đến lần khác cha gặp rắc rối.” Khương Tuyết Nhu nghiến răng nghiến lợi nói, “Khương Tụng vì Khương Kiều Nhân, bà ấy muốn báo thù con lâu lắm rồi. Con không ra ngoài nên bà ấy liền nhắm vào cha. ”Trợ lý đột nhiên nói: “Thật sự là có thể, Diệp đổng, chiều nay không phải anh đã đi gặp Khương Tụng sao?…”“Không thể.” Diệp Gia Thanh ngắt lời anh, khuôn mặt tao nhã trở nên lãnh đạm, “Tụng Tụng không thể làm chuyện như vậy, ..”“Cha, bà ấy không phải Khương Tụng mà cha biết từ lâu, bà ấy là một người phụ nữ xấu xa độc ác, một người điên, bà ấy còn có thể bắt cóc Tiểu Khê, huống chi là cha.”Khương Tuyết Nhu ngắt lời ông, tức giận nói: “bà ấy hoàn toàn không nhớ đến cha, cha đừng hy vọng bà ấy nhớ đến cha, hiện tại ngay cả Thương Dục Thiên bà ấy cũng muốn báo thù.”“Tuyết Nhu, đừng nói, cha không tin.” Diệp Gia Thanh lắc đầu, “Hôm nay cha đến gặp bà ấy. Cha nói rằng con là con gái của bà ấy. Cha nghĩ bà ấy tin những gì cha nói. . ”“Ngây thơ, đầu óc bà ấy không tỉnh táo, bà ấy bị tâm thần, cha còn hy vọng có thể thuyết phục bà ấy.” Khương Tuyết Nhu tức giận nói, “bà ấy bệnh tâm thần hẳn là nên đi chết đi.”“Tuyết Nhu….” Diệp Gia Thanh tức giận cảnh cáo cô, “Con không được nói như vậy với bà ấy, dù sao bà ấy cũng là mẹ của con.”“Con không có một người mẹ hung ác như vậy.” Khương Tuyết Nhu nhìn cái chân bị thương của ông ấy trong mắt hiện lên sự uất hận. “Bà ấy thật ngốc bị người khác hạ thuốc, bị người khác xoay vòng vòng không biết đúng sai. Con không cần phải tìm bà ấy nữa, con không muốn làm con gái của bà ấy chút nào. ”“Con… .”Diệp Gia Thanh lo lắng rút chân lên nhói đau.“Bùm bùm”.Có tiếng gõ cửa, Hoắc Anh Tuấn không biết đã đến từ lúc nào, trên tay mang theo một ít thuốc bổ và hoa quả.Lại thấy người này, Khương Tuyết Nhu có chút khó chịu.“Anh đến đây làm gì?” Diệp Gia Thanh chán ghét nói.“Chú Diệp, nghe nói chú bị thương, cháu … đến gặp chú.” Đây là lần đầu tiên Hoắc Anh Tuấn nhìn thấy Diệp Gia Thanh sau khi mất trí nhớ, có thể cảm thấy Diệp Gia Thanh có vẻ rất ghét mình.Nhưng cũng có thể hiểu rằng những việc làm trước đây của anh không một ông bố bà mẹ nào thích cả.“Tôi không cần anh đến thăm tôi và hãy cầm thứ này của anh đi đi” Diệp Gia Thanh tức giận khi nhìn thấy anh.Hoắc Anh Tuấn sắc mặt cứng đờ đứng ở nơi đó, “chú Diệp, đây là thuốc bổ.”Diệp Gia Thanh lạnh lùng nói: “Diệp gia chúng tôi không thiếu tiền, có thể mua được thuốc bổ, Hoắc Thiếu, anh nên dành nhiều thời gian hơn nữa để lấy lòng con gái của Mạnh bộ trưởng. Có thể anh sẽ là con rể của Mạnh bộ trưởng, một lần nữa anh có thể trở thành người có quyền thế. ”Hoắc Anh Tuấn sắc mặt mờ mịt, ánh mắt vô thức nhìn về phía Khương Tuyết Nhu, nhưng lại thấy vẻ mặt của cô thờ ơ, tựa hồ không liên quan gì đến cô.Có một nỗi đau âm ỉ khắp trái tim anh.Cô ấy không quan tâm đến mình nữa sao.

Chương 1910