Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1923
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1923Khương Tuyết Nhu vô cùng kinh ngạc, Nguyên Nhan là ai mà biết nhiều như vậy.“Được rồi, tôi nghe lời cô, nhưng tôi dự định mang theo hai đứa nhỏ và cha của tôi, ông ấy chân bị thương đi đứng không tiện…”“Không sao đâu. Sẽ có người đưa cô ra khỏi biên giới. Đừng nói với ai về chuyện này.”Sau cuộc gọi, thật lâu sau, Khương Tuyết Nhu mới bình tĩnh được.Một là cô bất ngờ với cuộc nói chuyện cô và Nguyễn Nhan. Hai là cô rất vui mừng vì cô có thể đưa gia đình đi đến nơi an toàn.Cô nhìn xuống hai đứa trẻ, nhưng cô chưa thể nói cho chúng biết về điều đó.Nhất là Tiểu Khê, miệng không giữ được bí mật.Cô đến bệnh viện nói với Diệp Gia Thanh, “Cha, lúc này cha không cần quan tâm đến công ty, cho dù cha có ở lại, Lương Duy Phong cũng sẽ chèn ép cha. Cho dù cha có bản lĩnh thể nào đi nữa cũng không thể ngăn cơn sóng dữ này.“Ồ, cha hiểu tất cả những gì con nói.” Diệp Gia Thanh rất phiền muộn.Tập đoàn Diệp thị là một công ty mới mà ông ấy đã bỏ rất nhiều công sức để thành lập.“Cha có thể thành lập lại công ty khi cha ở nước ngoài. Tính mạng là quan trọng nhất. Cha muốn Lương Duy Phong uy h**p cha và con sao?” Khương Tuyết Nhu là người ghét bị uy h**p.“Ừm, con không giúp được gì cho cha, nhưng con có thể ở bên cạnh chăm sóc cha.” Diệp Gia Thanh gật đầu, “Chiều nay cha sẽ xuất viện.”Khương Tuyết Nhu gật đầu, lúc đó giúp cha làm thủ tục xuất viện.Đêm.Bên trong nhà hàng Tây sang trọng và yên tĩnh, Hoắc Anh Tuấn chậm rãi cắt một miếng bít tết trên đĩa.Chiếc đèn pha lê lộng lẫy tỏa ra ánh sáng mờ ảo, phác họa đường nét đẹp trai và cao sang của anh ấy.Anh ấy mặc áo sơ mi trắng, dáng người vạm vỡ khoác áo vest bên ngoài, giống như danh gia vọng tộc nhất trong hoàng tộc, đẹp trai và khí chất.Mạnh Tử Hàm ngồi đối diện, ánh mắt sáng rực.Cô đã nhìn thấy quá nhiều đàn ông trong và ngoài nước, chưa có người đàn ông nào mặc sơ mi trắng và vest đẹp như Hoắc Anh Tuấn.Người đàn ông này, cô ấy nhất định phải có được.“Hoắc Anh Tuấn …,” Ngón tay cô chậm rãi hướng về phía tay anh, giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng đầy cám dỗ, “Tối nay … Anh có muốn đến chỗ tôi uống một tách cà phê không.”“Em muốn uống cà phê, hay là muốn tôi ngủ với em.” Hoắc Anh Tuấn ưu nhã gắp miếng bít tết cho vào miệng nhai, môi mỏng nhếch lên một nụ cười gian xảo.Những gì anh ấy nói quá thẳng thắn, Mạnh Tử Hàm không tức giận mà chỉ cười, cô ấy được giáo dục ở nước ngoài từ khi còn nhỏ, tính cách thoải mái và không phải là một người ngoan cố. “Kỳ thật tôi không thực sự muốn ngủ với anh, chẳng qua tôi muốn biết nơi ấy của anh ….“Chữa khỏi rồi.” Hoắc Anh Tuấn ngắt lời cô tự tin sau khi nuốt miếng thịt bò.“Thật sao?” Mạnh Tử Hàm hai mắt sáng lên, chân cô lập tức mò lên bắp chân anh một cách khó chịu, “Để tôi xem thử.”Hoắc Anh Tuấn tay cầm dao nĩa cứng đơ trong mắt lóe lên tia kinh tởm khó mà bị phát giác.
Chương 1923
Khương Tuyết Nhu vô cùng kinh ngạc, Nguyên Nhan là ai mà biết nhiều như vậy.
“Được rồi, tôi nghe lời cô, nhưng tôi dự định mang theo hai đứa nhỏ và cha của tôi, ông ấy chân bị thương đi đứng không tiện…”
“Không sao đâu. Sẽ có người đưa cô ra khỏi biên giới. Đừng nói với ai về chuyện này.”
Sau cuộc gọi, thật lâu sau, Khương Tuyết Nhu mới bình tĩnh được.
Một là cô bất ngờ với cuộc nói chuyện cô và Nguyễn Nhan. Hai là cô rất vui mừng vì cô có thể đưa gia đình đi đến nơi an toàn.
Cô nhìn xuống hai đứa trẻ, nhưng cô chưa thể nói cho chúng biết về điều đó.
Nhất là Tiểu Khê, miệng không giữ được bí mật.
Cô đến bệnh viện nói với Diệp Gia Thanh, “Cha, lúc này cha không cần quan tâm đến công ty, cho dù cha có ở lại, Lương Duy Phong cũng sẽ chèn ép cha. Cho dù cha có bản lĩnh thể nào đi nữa cũng không thể ngăn cơn sóng dữ này.
“Ồ, cha hiểu tất cả những gì con nói.” Diệp Gia Thanh rất phiền muộn.
Tập đoàn Diệp thị là một công ty mới mà ông ấy đã bỏ rất nhiều công sức để thành lập.
“Cha có thể thành lập lại công ty khi cha ở nước ngoài. Tính mạng là quan trọng nhất. Cha muốn Lương Duy Phong uy h**p cha và con sao?” Khương Tuyết Nhu là người ghét bị uy h**p.
“Ừm, con không giúp được gì cho cha, nhưng con có thể ở bên cạnh chăm sóc cha.” Diệp Gia Thanh gật đầu, “Chiều nay cha sẽ xuất viện.”
Khương Tuyết Nhu gật đầu, lúc đó giúp cha làm thủ tục xuất viện.
Đêm.
Bên trong nhà hàng Tây sang trọng và yên tĩnh, Hoắc Anh Tuấn chậm rãi cắt một miếng bít tết trên đĩa.
Chiếc đèn pha lê lộng lẫy tỏa ra ánh sáng mờ ảo, phác họa đường nét đẹp trai và cao sang của anh ấy.
Anh ấy mặc áo sơ mi trắng, dáng người vạm vỡ khoác áo vest bên ngoài, giống như danh gia vọng tộc nhất trong hoàng tộc, đẹp trai và khí chất.
Mạnh Tử Hàm ngồi đối diện, ánh mắt sáng rực.
Cô đã nhìn thấy quá nhiều đàn ông trong và ngoài nước, chưa có người đàn ông nào mặc sơ mi trắng và vest đẹp như Hoắc Anh Tuấn.
Người đàn ông này, cô ấy nhất định phải có được.
“Hoắc Anh Tuấn …,” Ngón tay cô chậm rãi hướng về phía tay anh, giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng đầy cám dỗ, “Tối nay … Anh có muốn đến chỗ tôi uống một tách cà phê không.”
“Em muốn uống cà phê, hay là muốn tôi ngủ với em.” Hoắc Anh Tuấn ưu nhã gắp miếng bít tết cho vào miệng nhai, môi mỏng nhếch lên một nụ cười gian xảo.
Những gì anh ấy nói quá thẳng thắn, Mạnh Tử Hàm không tức giận mà chỉ cười, cô ấy được giáo dục ở nước ngoài từ khi còn nhỏ, tính cách thoải mái và không phải là một người ngoan cố. “Kỳ thật tôi không thực sự muốn ngủ với anh, chẳng qua tôi muốn biết nơi ấy của anh ….
“Chữa khỏi rồi.” Hoắc Anh Tuấn ngắt lời cô tự tin sau khi nuốt miếng thịt bò.
“Thật sao?” Mạnh Tử Hàm hai mắt sáng lên, chân cô lập tức mò lên bắp chân anh một cách khó chịu, “Để tôi xem thử.”
Hoắc Anh Tuấn tay cầm dao nĩa cứng đơ trong mắt lóe lên tia kinh tởm khó mà bị phát giác.
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1923Khương Tuyết Nhu vô cùng kinh ngạc, Nguyên Nhan là ai mà biết nhiều như vậy.“Được rồi, tôi nghe lời cô, nhưng tôi dự định mang theo hai đứa nhỏ và cha của tôi, ông ấy chân bị thương đi đứng không tiện…”“Không sao đâu. Sẽ có người đưa cô ra khỏi biên giới. Đừng nói với ai về chuyện này.”Sau cuộc gọi, thật lâu sau, Khương Tuyết Nhu mới bình tĩnh được.Một là cô bất ngờ với cuộc nói chuyện cô và Nguyễn Nhan. Hai là cô rất vui mừng vì cô có thể đưa gia đình đi đến nơi an toàn.Cô nhìn xuống hai đứa trẻ, nhưng cô chưa thể nói cho chúng biết về điều đó.Nhất là Tiểu Khê, miệng không giữ được bí mật.Cô đến bệnh viện nói với Diệp Gia Thanh, “Cha, lúc này cha không cần quan tâm đến công ty, cho dù cha có ở lại, Lương Duy Phong cũng sẽ chèn ép cha. Cho dù cha có bản lĩnh thể nào đi nữa cũng không thể ngăn cơn sóng dữ này.“Ồ, cha hiểu tất cả những gì con nói.” Diệp Gia Thanh rất phiền muộn.Tập đoàn Diệp thị là một công ty mới mà ông ấy đã bỏ rất nhiều công sức để thành lập.“Cha có thể thành lập lại công ty khi cha ở nước ngoài. Tính mạng là quan trọng nhất. Cha muốn Lương Duy Phong uy h**p cha và con sao?” Khương Tuyết Nhu là người ghét bị uy h**p.“Ừm, con không giúp được gì cho cha, nhưng con có thể ở bên cạnh chăm sóc cha.” Diệp Gia Thanh gật đầu, “Chiều nay cha sẽ xuất viện.”Khương Tuyết Nhu gật đầu, lúc đó giúp cha làm thủ tục xuất viện.Đêm.Bên trong nhà hàng Tây sang trọng và yên tĩnh, Hoắc Anh Tuấn chậm rãi cắt một miếng bít tết trên đĩa.Chiếc đèn pha lê lộng lẫy tỏa ra ánh sáng mờ ảo, phác họa đường nét đẹp trai và cao sang của anh ấy.Anh ấy mặc áo sơ mi trắng, dáng người vạm vỡ khoác áo vest bên ngoài, giống như danh gia vọng tộc nhất trong hoàng tộc, đẹp trai và khí chất.Mạnh Tử Hàm ngồi đối diện, ánh mắt sáng rực.Cô đã nhìn thấy quá nhiều đàn ông trong và ngoài nước, chưa có người đàn ông nào mặc sơ mi trắng và vest đẹp như Hoắc Anh Tuấn.Người đàn ông này, cô ấy nhất định phải có được.“Hoắc Anh Tuấn …,” Ngón tay cô chậm rãi hướng về phía tay anh, giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng đầy cám dỗ, “Tối nay … Anh có muốn đến chỗ tôi uống một tách cà phê không.”“Em muốn uống cà phê, hay là muốn tôi ngủ với em.” Hoắc Anh Tuấn ưu nhã gắp miếng bít tết cho vào miệng nhai, môi mỏng nhếch lên một nụ cười gian xảo.Những gì anh ấy nói quá thẳng thắn, Mạnh Tử Hàm không tức giận mà chỉ cười, cô ấy được giáo dục ở nước ngoài từ khi còn nhỏ, tính cách thoải mái và không phải là một người ngoan cố. “Kỳ thật tôi không thực sự muốn ngủ với anh, chẳng qua tôi muốn biết nơi ấy của anh ….“Chữa khỏi rồi.” Hoắc Anh Tuấn ngắt lời cô tự tin sau khi nuốt miếng thịt bò.“Thật sao?” Mạnh Tử Hàm hai mắt sáng lên, chân cô lập tức mò lên bắp chân anh một cách khó chịu, “Để tôi xem thử.”Hoắc Anh Tuấn tay cầm dao nĩa cứng đơ trong mắt lóe lên tia kinh tởm khó mà bị phát giác.