Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 1926
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1926“Được.”Mấy người Thanh Long hội nhanh chóng kéo một quản lý đi vào trong phòng. Kiều Nhất đang đứng bên ngoài, nghe được âm thanh thảm thiết từ bên trong truyền ra, một thuộc hạ của cô ấy bước ra ngoài, “đường chủ Kiều nhà kho ở dưới lầu có một mật đạo. ”Kiều Nhất lập tức đưa mọi người đi,nhà kho rất lộn xộn, đầy rượu và đồ ăn vặt, mấy chiếc ghế sô pha bỏ hoang, bàn cà phê và những thứ tương tự, trên đó còn có một lớp bụi dày đặc .Thuộc hạ xúc động nói: “May mà thẩm vấn, chứ làm sao có thể nghi ngờ tới nơi này.”“Ừ.” Kiều Nhất cũng phải thán phục sự cẩn thận của Lương Duy Phong. Thật lộn xộn, xem ra thường ngày sẽ không có ai tới đây, nhưng ở đây có một con đường bí mật.Cô tìm thấy một chiếc bàn xoay ở ngăn dưới cùng của tủ, sau khi xoay một chút, chiếc tủ đã chuyển sang một bên, để lộ ra một cánh cửa dày.Cô đẩy mạnh ra, để lộ ra một đường hầm tối tăm bên trong.Cô dùng điện thoại di động soi đèn pin bước xuống, đi được chừng mười mét, bên trong cuối cùng cũng xuất hiện một luồng ánh sáng mờ ảo, cô nhẹ nhàng bước vào. Có một cái lồng thép trong căn hầm chỉ mười mét vuông, bên trong có một người đàn ông, tản ra một mùi hôi, hai bàn tay bị gãy, trên tay vẫn còn quấn những sợi xích sắt dài.Những người không biết còn có thể cho rằng đó là một người hoang dã.Kiều Nhất kinh ngạc nhìn, Lương Duy Phong này quả thật không có nhân tính. Xưa nay Thanh Long hội chưa từng tàn nhẫn như vậy, người bình thường nào bị tra tấn kiểu này cũng không thể không phát điên.Cô vội vàng chiếu đèn lên đầu, “Anh là… Thương Mỗ?”Xích sắt đột nhiên chuyển động, nam nhân khó nhọc ngẩng đầu lên, mái tóc bù xù che đi đôi mắt xanh biếc sau một hồi rối rắm, lộ ra tia sáng sâu thẳm.“Cô là ai?” Anh nói một cách yếu ớt, khó nhọc mở mắt ra nhìn người phụ nữ trước mặt mặc áo khoác da, trang điểm đậm, đầu thì tạo kiểu.Anh ấy bị giam giữ ở đây lâu như vậy và đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một người phụ nữ như vậy.Kiều Nhất thở phào nhẹ nhõm, cũng may anh ấy không điên, nếu điên rồi thì sẽ gặp nạn. “Tôi là Kiều Nhất, Hoắc Thiếu nhờ tôi cứu anh.”“Hoắc Thiếu…”Đôi mắt xanh đen của Thương Mỗ lóe lên sự kinh ngạc và chua xót.Mấy ngày nay anh đang sống trong địa ngục, anh cứ nghĩ là cha hay mẹ anh đến cứu anh, chứ không bao giờ nghĩ đó là Hoắc Anh Tuấn.Anh chưa bao giờ thích Hoắc Anh Tuấn.“Anh bị thương nặng, tôi đưa anh đi” Kiểu Nhất lấy ra một sợi dây,nhanh chóng mở khóa lồng, tất cả khóa ở tay đều được mở.“Người đẹp, không ngờ… cô lại là cao thủ bẻ khóa” Thương Mỗ trầm giọng cười.“Anh còn cười được.” Kiều Nhất im lặng không nói nên lời, nếu là người bình thường bị tra tấn như thế này đều sẽ phát điên.
Chương 1926
“Được.”
Mấy người Thanh Long hội nhanh chóng kéo một quản lý đi vào trong phòng. Kiều Nhất đang đứng bên ngoài, nghe được âm thanh thảm thiết từ bên trong truyền ra, một thuộc hạ của cô ấy bước ra ngoài, “đường chủ Kiều nhà kho ở dưới lầu có một mật đạo. ”
Kiều Nhất lập tức đưa mọi người đi,nhà kho rất lộn xộn, đầy rượu và đồ ăn vặt, mấy chiếc ghế sô pha bỏ hoang, bàn cà phê và những thứ tương tự, trên đó còn có một lớp bụi dày đặc .
Thuộc hạ xúc động nói: “May mà thẩm vấn, chứ làm sao có thể nghi ngờ tới nơi này.”
“Ừ.” Kiều Nhất cũng phải thán phục sự cẩn thận của Lương Duy Phong. Thật lộn xộn, xem ra thường ngày sẽ không có ai tới đây, nhưng ở đây có một con đường bí mật.
Cô tìm thấy một chiếc bàn xoay ở ngăn dưới cùng của tủ, sau khi xoay một chút, chiếc tủ đã chuyển sang một bên, để lộ ra một cánh cửa dày.
Cô đẩy mạnh ra, để lộ ra một đường hầm tối tăm bên trong.
Cô dùng điện thoại di động soi đèn pin bước xuống, đi được chừng mười mét, bên trong cuối cùng cũng xuất hiện một luồng ánh sáng mờ ảo, cô nhẹ nhàng bước vào. Có một cái lồng thép trong căn hầm chỉ mười mét vuông, bên trong có một người đàn ông, tản ra một mùi hôi, hai bàn tay bị gãy, trên tay vẫn còn quấn những sợi xích sắt dài.
Những người không biết còn có thể cho rằng đó là một người hoang dã.
Kiều Nhất kinh ngạc nhìn, Lương Duy Phong này quả thật không có nhân tính. Xưa nay Thanh Long hội chưa từng tàn nhẫn như vậy, người bình thường nào bị tra tấn kiểu này cũng không thể không phát điên.
Cô vội vàng chiếu đèn lên đầu, “Anh là… Thương Mỗ?”
Xích sắt đột nhiên chuyển động, nam nhân khó nhọc ngẩng đầu lên, mái tóc bù xù che đi đôi mắt xanh biếc sau một hồi rối rắm, lộ ra tia sáng sâu thẳm.
“Cô là ai?” Anh nói một cách yếu ớt, khó nhọc mở mắt ra nhìn người phụ nữ trước mặt mặc áo khoác da, trang điểm đậm, đầu thì tạo kiểu.
Anh ấy bị giam giữ ở đây lâu như vậy và đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một người phụ nữ như vậy.
Kiều Nhất thở phào nhẹ nhõm, cũng may anh ấy không điên, nếu điên rồi thì sẽ gặp nạn. “Tôi là Kiều Nhất, Hoắc Thiếu nhờ tôi cứu anh.”
“Hoắc Thiếu…”
Đôi mắt xanh đen của Thương Mỗ lóe lên sự kinh ngạc và chua xót.
Mấy ngày nay anh đang sống trong địa ngục, anh cứ nghĩ là cha hay mẹ anh đến cứu anh, chứ không bao giờ nghĩ đó là Hoắc Anh Tuấn.
Anh chưa bao giờ thích Hoắc Anh Tuấn.
“Anh bị thương nặng, tôi đưa anh đi” Kiểu Nhất lấy ra một sợi dây,
nhanh chóng mở khóa lồng, tất cả khóa ở tay đều được mở.
“Người đẹp, không ngờ… cô lại là cao thủ bẻ khóa” Thương Mỗ trầm giọng cười.
“Anh còn cười được.” Kiều Nhất im lặng không nói nên lời, nếu là người bình thường bị tra tấn như thế này đều sẽ phát điên.
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1926“Được.”Mấy người Thanh Long hội nhanh chóng kéo một quản lý đi vào trong phòng. Kiều Nhất đang đứng bên ngoài, nghe được âm thanh thảm thiết từ bên trong truyền ra, một thuộc hạ của cô ấy bước ra ngoài, “đường chủ Kiều nhà kho ở dưới lầu có một mật đạo. ”Kiều Nhất lập tức đưa mọi người đi,nhà kho rất lộn xộn, đầy rượu và đồ ăn vặt, mấy chiếc ghế sô pha bỏ hoang, bàn cà phê và những thứ tương tự, trên đó còn có một lớp bụi dày đặc .Thuộc hạ xúc động nói: “May mà thẩm vấn, chứ làm sao có thể nghi ngờ tới nơi này.”“Ừ.” Kiều Nhất cũng phải thán phục sự cẩn thận của Lương Duy Phong. Thật lộn xộn, xem ra thường ngày sẽ không có ai tới đây, nhưng ở đây có một con đường bí mật.Cô tìm thấy một chiếc bàn xoay ở ngăn dưới cùng của tủ, sau khi xoay một chút, chiếc tủ đã chuyển sang một bên, để lộ ra một cánh cửa dày.Cô đẩy mạnh ra, để lộ ra một đường hầm tối tăm bên trong.Cô dùng điện thoại di động soi đèn pin bước xuống, đi được chừng mười mét, bên trong cuối cùng cũng xuất hiện một luồng ánh sáng mờ ảo, cô nhẹ nhàng bước vào. Có một cái lồng thép trong căn hầm chỉ mười mét vuông, bên trong có một người đàn ông, tản ra một mùi hôi, hai bàn tay bị gãy, trên tay vẫn còn quấn những sợi xích sắt dài.Những người không biết còn có thể cho rằng đó là một người hoang dã.Kiều Nhất kinh ngạc nhìn, Lương Duy Phong này quả thật không có nhân tính. Xưa nay Thanh Long hội chưa từng tàn nhẫn như vậy, người bình thường nào bị tra tấn kiểu này cũng không thể không phát điên.Cô vội vàng chiếu đèn lên đầu, “Anh là… Thương Mỗ?”Xích sắt đột nhiên chuyển động, nam nhân khó nhọc ngẩng đầu lên, mái tóc bù xù che đi đôi mắt xanh biếc sau một hồi rối rắm, lộ ra tia sáng sâu thẳm.“Cô là ai?” Anh nói một cách yếu ớt, khó nhọc mở mắt ra nhìn người phụ nữ trước mặt mặc áo khoác da, trang điểm đậm, đầu thì tạo kiểu.Anh ấy bị giam giữ ở đây lâu như vậy và đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một người phụ nữ như vậy.Kiều Nhất thở phào nhẹ nhõm, cũng may anh ấy không điên, nếu điên rồi thì sẽ gặp nạn. “Tôi là Kiều Nhất, Hoắc Thiếu nhờ tôi cứu anh.”“Hoắc Thiếu…”Đôi mắt xanh đen của Thương Mỗ lóe lên sự kinh ngạc và chua xót.Mấy ngày nay anh đang sống trong địa ngục, anh cứ nghĩ là cha hay mẹ anh đến cứu anh, chứ không bao giờ nghĩ đó là Hoắc Anh Tuấn.Anh chưa bao giờ thích Hoắc Anh Tuấn.“Anh bị thương nặng, tôi đưa anh đi” Kiểu Nhất lấy ra một sợi dây,nhanh chóng mở khóa lồng, tất cả khóa ở tay đều được mở.“Người đẹp, không ngờ… cô lại là cao thủ bẻ khóa” Thương Mỗ trầm giọng cười.“Anh còn cười được.” Kiều Nhất im lặng không nói nên lời, nếu là người bình thường bị tra tấn như thế này đều sẽ phát điên.