Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 6: Cậu Minh tức giận rồi?
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Trong biệt thự nhà họ Phạm, Nguyễn Khánh Linh đang cúi đầu đứng trước mặt Phạm NhậtMinh, giống như trẻ con làm sai chuyện vậy."Anh đang tức giận sao...""Sao tôi phải tức giận?"Phạm Nhật Minh ngẩng đầu, nhìn NguyễnKhánh Linh.Từ khi bố mẹ mất, anh không có chỗ nươngtựa, vừa phải đề phòng người cậu ruột, vừa bậtmạng cố gắng nâng cao thực lực. Khó khăn cũng tốt, thế giới bên ngoài cười chế giễu cũng được, trước giờ đều là một mình anh đối mặt.Vừa nãy cô gái nhỏ này không nề hà mà chạyra ngoài thay anh đòi công đạo, làm anh bỗng ýthức được, hóa ra anh được người khác bảo vệ sẽlà như này... thật ấm áp.Nhưng thái độ Phạm Nhật Minh lạnh lùng,làm Nguyễn Khánh Linh hiểu nhầm rồi.Cô âm thầm suy nghĩ, mặc dù Phạm NhậtMinh thân thể tàn tật, nhưng từ trong xương cốtanh lại là người kiêu ngạo, cao quý, cho nên mớikhông muốn so đo với mấy kẻ kia.Mà hành động vừa rồi của cô, lại khiến anhmất giá rồi."Em... vừa nãy em quá bồng bột rồi, nhưng em thật sự nhìn không nổi bọn họ ức hϊế͙p͙ anh..."Phạm Nhật Minh lại lạnh lùng nói một câu: "Sau này, không cần làm chuyện ngốc nghếchnhư vậy nữa"Lần này có bảo vệ hỗ trợ, lần sau chưa chắcđã may mắn như vậy.Nói xong, Phạm Nhật Minh gọi điện thoại chochú Hùng, gọi chú đến, mở cửa thang máy.Anh chỉ không muốn làm khó dễ cho Nguyễn Khánh Linh, nhưng Nguyễn Khánh Linh thì lại nghĩ, cửa thang máy được mở ra, cũng đồng nghĩa với việc Phạm Nhật Minh không cần côchăm sóc nữa.Cô thất vọng thở dài một hơi.Sau đó cả một ngày, Phạm Nhật Minh nhốt mình trong phòng sách, đến bữa tối cũng là dochú Hùng đưa vào.Nguyễn Khánh Linh nhàn rỗi đến phát hoảng,không phải đang lo Phạm Nhật Minh đuổi mình đi, thì là lo anh ấy bị tức giận đến hại người.Sau mấy lần tự cổ vũ chính mình, Nguyễn Khánh Linh vẫn không dám vào phòng sách củaPhạm Nhật Minh, lúc đang thấp thỏm, nháy mắtđã đến bảy giờ tối.Cô tắm rửa xong, nằm trêи giường suy nghĩ, cũng không biết Phạm Nhật Minh tối nay có đếnkhông...Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.Nguyễn Khánh Linh bị dọa đến run rẩy toàn thân, hoang mang nhấc điện thoại lên.Là em gái Nguyễn Khánh Nga gọi đến, muộnnhư vậy rồi em gái còn gọi đến, Nguyễn KhánhLinh có chút lo lắng, vội vàng nghe điện thoại."Chị... em đang ở hội sở hoàng gia, 602...mau đến cứu em...""A... không được c** q**n áo của tôi, anhNam không được..."Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng khócnức nở của Đường Khánh Nga, cùng với đó là tiếng cười ɖâʍ đãng của mấy người đàn ông.Trong đó có một giọng nói rất giống giọng anh Nam: "Thật trắng quá, mau lột hết qua đâycho tao!""Đừng sợ Khánh Nga!" Nguyễn Khánh Linhkêu lên.Sau đó điện thoại đã bị ngắt rồi.Trái tim Nguyễn Khánh Linh đều thắt lại, đếnquần áo cũng không kịp thay, ngắt điện thoạixong liền vội vàng chạy ra khỏi biệt thự...Phạm Nhật Minh vốn đang ở trong phòng sách xử lí công việc công ti, nghe thấy tiếng động lớn đang xuống lầu, liền đứng dậy đến bên cửa sổ.Lại thấy Nguyễn Khánh Linh đang vội vã chạy ra ngoài.Trầm tư một lát, Phạm Nhật Minh cầm lấyđiện thoại, gọi cho quản gia."Chú Hùng, chuẩn bị xe, chúng ta ra ngoài một chuyến."Nguyễn Khánh Linh chạy ra khỏi biệt thự, gọitaxi trực tiếp đến hội sở hoàng gia.Ngồi trêи xe taxi, cô một bên thúc giục báctài, lái nhanh hơn chút, nhanh hơn chút, bên kianước mắt không ngừng chảy xuống.Lại anh Nam kia, là hắn làm!Lúc này cô vô cùng hối hận, ban sáng khôngnên thể hiện như vậy, tại sao lại hành hạ KhánhNga! Có gì cứ xông vào cô đây này!Không lâu sau, cô đã đến bên ngoài phòng hội sở hoàng gia 602.Nguyễn Khánh Linh phá cửa, sững sờ.Trong ánh sáng tối mờ, vài cặp đôi đang trầntrụi x*c th*t quấn lấy nhau, theo tiếng âm nhạc trầm thấp, không ngừng nhún nhảy qua lại.
Trong biệt thự nhà họ Phạm, Nguyễn Khánh Linh đang cúi đầu đứng trước mặt Phạm Nhật
Minh, giống như trẻ con làm sai chuyện vậy.
"Anh đang tức giận sao..."
"Sao tôi phải tức giận?"
Phạm Nhật Minh ngẩng đầu, nhìn Nguyễn
Khánh Linh.
Từ khi bố mẹ mất, anh không có chỗ nương
tựa, vừa phải đề phòng người cậu ruột, vừa bật
mạng cố gắng nâng cao thực lực. Khó khăn cũng tốt, thế giới bên ngoài cười chế giễu cũng được, trước giờ đều là một mình anh đối mặt.
Vừa nãy cô gái nhỏ này không nề hà mà chạy
ra ngoài thay anh đòi công đạo, làm anh bỗng ý
thức được, hóa ra anh được người khác bảo vệ sẽ
là như này... thật ấm áp.
Nhưng thái độ Phạm Nhật Minh lạnh lùng,
làm Nguyễn Khánh Linh hiểu nhầm rồi.
Cô âm thầm suy nghĩ, mặc dù Phạm Nhật
Minh thân thể tàn tật, nhưng từ trong xương cốt
anh lại là người kiêu ngạo, cao quý, cho nên mới
không muốn so đo với mấy kẻ kia.
Mà hành động vừa rồi của cô, lại khiến anh
mất giá rồi.
"Em... vừa nãy em quá bồng bột rồi, nhưng em thật sự nhìn không nổi bọn họ ức hϊế͙p͙ anh..."
Phạm Nhật Minh lại lạnh lùng nói một câu: "Sau này, không cần làm chuyện ngốc nghếch
như vậy nữa"
Lần này có bảo vệ hỗ trợ, lần sau chưa chắc
đã may mắn như vậy.
Nói xong, Phạm Nhật Minh gọi điện thoại cho
chú Hùng, gọi chú đến, mở cửa thang máy.
Anh chỉ không muốn làm khó dễ cho Nguyễn Khánh Linh, nhưng Nguyễn Khánh Linh thì lại nghĩ, cửa thang máy được mở ra, cũng đồng nghĩa với việc Phạm Nhật Minh không cần cô
chăm sóc nữa.
Cô thất vọng thở dài một hơi.
Sau đó cả một ngày, Phạm Nhật Minh nhốt mình trong phòng sách, đến bữa tối cũng là do
chú Hùng đưa vào.
Nguyễn Khánh Linh nhàn rỗi đến phát hoảng,
không phải đang lo Phạm Nhật Minh đuổi mình đi, thì là lo anh ấy bị tức giận đến hại người.
Sau mấy lần tự cổ vũ chính mình, Nguyễn Khánh Linh vẫn không dám vào phòng sách của
Phạm Nhật Minh, lúc đang thấp thỏm, nháy mắt
đã đến bảy giờ tối.
Cô tắm rửa xong, nằm trêи giường suy nghĩ, cũng không biết Phạm Nhật Minh tối nay có đến
không...
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.
Nguyễn Khánh Linh bị dọa đến run rẩy toàn thân, hoang mang nhấc điện thoại lên.
Là em gái Nguyễn Khánh Nga gọi đến, muộn
như vậy rồi em gái còn gọi đến, Nguyễn Khánh
Linh có chút lo lắng, vội vàng nghe điện thoại.
"Chị... em đang ở hội sở hoàng gia, 602...mau đến cứu em..."
"A... không được c** q**n áo của tôi, anh
Nam không được..."
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng khóc
nức nở của Đường Khánh Nga, cùng với đó là tiếng cười ɖâʍ đãng của mấy người đàn ông.
Trong đó có một giọng nói rất giống giọng anh Nam: "Thật trắng quá, mau lột hết qua đây
cho tao!"
"Đừng sợ Khánh Nga!" Nguyễn Khánh Linh
kêu lên.
Sau đó điện thoại đã bị ngắt rồi.
Trái tim Nguyễn Khánh Linh đều thắt lại, đến
quần áo cũng không kịp thay, ngắt điện thoại
xong liền vội vàng chạy ra khỏi biệt thự...
Phạm Nhật Minh vốn đang ở trong phòng sách xử lí công việc công ti, nghe thấy tiếng động lớn đang xuống lầu, liền đứng dậy đến bên cửa sổ.
Lại thấy Nguyễn Khánh Linh đang vội vã chạy ra ngoài.
Trầm tư một lát, Phạm Nhật Minh cầm lấy
điện thoại, gọi cho quản gia.
"Chú Hùng, chuẩn bị xe, chúng ta ra ngoài một chuyến."
Nguyễn Khánh Linh chạy ra khỏi biệt thự, gọi
taxi trực tiếp đến hội sở hoàng gia.
Ngồi trêи xe taxi, cô một bên thúc giục bác
tài, lái nhanh hơn chút, nhanh hơn chút, bên kia
nước mắt không ngừng chảy xuống.
Lại anh Nam kia, là hắn làm!
Lúc này cô vô cùng hối hận, ban sáng không
nên thể hiện như vậy, tại sao lại hành hạ Khánh
Nga! Có gì cứ xông vào cô đây này!
Không lâu sau, cô đã đến bên ngoài phòng hội sở hoàng gia 602.
Nguyễn Khánh Linh phá cửa, sững sờ.
Trong ánh sáng tối mờ, vài cặp đôi đang trần
trụi x*c th*t quấn lấy nhau, theo tiếng âm nhạc trầm thấp, không ngừng nhún nhảy qua lại.
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Trong biệt thự nhà họ Phạm, Nguyễn Khánh Linh đang cúi đầu đứng trước mặt Phạm NhậtMinh, giống như trẻ con làm sai chuyện vậy."Anh đang tức giận sao...""Sao tôi phải tức giận?"Phạm Nhật Minh ngẩng đầu, nhìn NguyễnKhánh Linh.Từ khi bố mẹ mất, anh không có chỗ nươngtựa, vừa phải đề phòng người cậu ruột, vừa bậtmạng cố gắng nâng cao thực lực. Khó khăn cũng tốt, thế giới bên ngoài cười chế giễu cũng được, trước giờ đều là một mình anh đối mặt.Vừa nãy cô gái nhỏ này không nề hà mà chạyra ngoài thay anh đòi công đạo, làm anh bỗng ýthức được, hóa ra anh được người khác bảo vệ sẽlà như này... thật ấm áp.Nhưng thái độ Phạm Nhật Minh lạnh lùng,làm Nguyễn Khánh Linh hiểu nhầm rồi.Cô âm thầm suy nghĩ, mặc dù Phạm NhậtMinh thân thể tàn tật, nhưng từ trong xương cốtanh lại là người kiêu ngạo, cao quý, cho nên mớikhông muốn so đo với mấy kẻ kia.Mà hành động vừa rồi của cô, lại khiến anhmất giá rồi."Em... vừa nãy em quá bồng bột rồi, nhưng em thật sự nhìn không nổi bọn họ ức hϊế͙p͙ anh..."Phạm Nhật Minh lại lạnh lùng nói một câu: "Sau này, không cần làm chuyện ngốc nghếchnhư vậy nữa"Lần này có bảo vệ hỗ trợ, lần sau chưa chắcđã may mắn như vậy.Nói xong, Phạm Nhật Minh gọi điện thoại chochú Hùng, gọi chú đến, mở cửa thang máy.Anh chỉ không muốn làm khó dễ cho Nguyễn Khánh Linh, nhưng Nguyễn Khánh Linh thì lại nghĩ, cửa thang máy được mở ra, cũng đồng nghĩa với việc Phạm Nhật Minh không cần côchăm sóc nữa.Cô thất vọng thở dài một hơi.Sau đó cả một ngày, Phạm Nhật Minh nhốt mình trong phòng sách, đến bữa tối cũng là dochú Hùng đưa vào.Nguyễn Khánh Linh nhàn rỗi đến phát hoảng,không phải đang lo Phạm Nhật Minh đuổi mình đi, thì là lo anh ấy bị tức giận đến hại người.Sau mấy lần tự cổ vũ chính mình, Nguyễn Khánh Linh vẫn không dám vào phòng sách củaPhạm Nhật Minh, lúc đang thấp thỏm, nháy mắtđã đến bảy giờ tối.Cô tắm rửa xong, nằm trêи giường suy nghĩ, cũng không biết Phạm Nhật Minh tối nay có đếnkhông...Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.Nguyễn Khánh Linh bị dọa đến run rẩy toàn thân, hoang mang nhấc điện thoại lên.Là em gái Nguyễn Khánh Nga gọi đến, muộnnhư vậy rồi em gái còn gọi đến, Nguyễn KhánhLinh có chút lo lắng, vội vàng nghe điện thoại."Chị... em đang ở hội sở hoàng gia, 602...mau đến cứu em...""A... không được c** q**n áo của tôi, anhNam không được..."Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng khócnức nở của Đường Khánh Nga, cùng với đó là tiếng cười ɖâʍ đãng của mấy người đàn ông.Trong đó có một giọng nói rất giống giọng anh Nam: "Thật trắng quá, mau lột hết qua đâycho tao!""Đừng sợ Khánh Nga!" Nguyễn Khánh Linhkêu lên.Sau đó điện thoại đã bị ngắt rồi.Trái tim Nguyễn Khánh Linh đều thắt lại, đếnquần áo cũng không kịp thay, ngắt điện thoạixong liền vội vàng chạy ra khỏi biệt thự...Phạm Nhật Minh vốn đang ở trong phòng sách xử lí công việc công ti, nghe thấy tiếng động lớn đang xuống lầu, liền đứng dậy đến bên cửa sổ.Lại thấy Nguyễn Khánh Linh đang vội vã chạy ra ngoài.Trầm tư một lát, Phạm Nhật Minh cầm lấyđiện thoại, gọi cho quản gia."Chú Hùng, chuẩn bị xe, chúng ta ra ngoài một chuyến."Nguyễn Khánh Linh chạy ra khỏi biệt thự, gọitaxi trực tiếp đến hội sở hoàng gia.Ngồi trêи xe taxi, cô một bên thúc giục báctài, lái nhanh hơn chút, nhanh hơn chút, bên kianước mắt không ngừng chảy xuống.Lại anh Nam kia, là hắn làm!Lúc này cô vô cùng hối hận, ban sáng khôngnên thể hiện như vậy, tại sao lại hành hạ KhánhNga! Có gì cứ xông vào cô đây này!Không lâu sau, cô đã đến bên ngoài phòng hội sở hoàng gia 602.Nguyễn Khánh Linh phá cửa, sững sờ.Trong ánh sáng tối mờ, vài cặp đôi đang trầntrụi x*c th*t quấn lấy nhau, theo tiếng âm nhạc trầm thấp, không ngừng nhún nhảy qua lại.