Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 107
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 107Nguyễn Khánh Linh thấy anh nhắm mắt lại như đang ngủ say, trong lòng càng tức giận.Tự cảm thấy Phạm Nhật Minh vô cùng độc đoán, người ta vừa mới kết bạn với cô, anh đã trực tiếp ngắt lời. Bây giờ thì không tốt rồi, tự mình ngủ thiếp đi cũng không thèm quan tâm đến cảm xúc của cô.Ngày hôm sau, máy bay bay đến Việt Nam.Hành khách lần lượt đứng dậy, Nguyễn Khánh Linh vẫn còn có chút khó chịu với Phạm Nhật Minh. Cho nên khi xuống máy bay, cô cố ý đi cách xa anh một chút, sau khi mọi người đã đi hết, cô mới đứng dậy xuống máy bay.Kết quả là, đứng trước mặt cô không ngờ lại là người đàn ông người Đức còn có thêm một người bạn của anh ta.Người đàn ông người Đức không để ý đến việc cô đang đứng ở phía sau anh ta, anh ta vẫn trò chuyện nhiệt tình với người bạn kia của mình.Nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, sắc mặt Nguyễn Khánh Linh đỏ bừng, tức giận và xấu hổ tràn ngập trong trong đầu.Đúng lúc họ đang nói chuyện về cô, người đàn ông người Đức dùng những lời khiếm nhã để miêu tả cô, thực sự rất khó nghe.Nguyễn Khánh Linh kìm nén lại lửa giận trong lòng, đi theo bọn họ xuống máy bay, suốt cả hành trình hai người đều không để ý tới cô.Sau khi xuống máy bay, Nguyễn Khánh Linh mới nhận ra sự ngu ngốc của mình. Không phải Phạm Nhật Minh chủ nghĩa đàn ông tính tình độc đoán, mà là ánh mắt cô vụng về, không nhìn thấu được người khác.Cô tìm Phạm Nhật Minh, nói với anh một lời xin lỗi: “Tôi xin lỗi, lúc ở trên máy bay tôi đã trách sai anh, người đàn ông đó thật sự không phải là người tốt lành gì…”Thái độ của Phạm Nhật Minh có chút lạnh nhạt, nhưng anh vẫn có chút hài lòng với thái độ nhận lỗi của cô.Người phụ nữ này thức tình cũng chưa đến nỗi muộn.Anh không hỏi Nguyễn Khánh Linh làm sao lại biết được người đàn ông đó không phải người tốt, mà chỉ nói thêm vài câu với cô: “Về sau, nếu có một người đàn ông xa lạ bắt chuyện với em, em nhớ phải cẩn thận một chút.”“Vâng ạ.”Nguyễn Khánh Linh gật đầu rụp một cái, sau lần này, cô đã học được một bài học quý giá.Đúng lúc này, chú Hùng nhìn thấy hai người bọn họ đi ra, trên mặt lập tức nở nụ cười, vội vàng bước tới chào hỏi hai người: “Cậu chủ, cô chủ, hai người đã trở về rồi!”Chú Hùng đón lấy hành lý từ tay Phạm Nhật Minh.Đúng lúc này, Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy một quán KFC cách đó không xa, trong lòng nảy ra một ý tưởng.Hay là mua một cây kem để xin lỗi Phạm Nhật Minh nhỉ?Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu, Nguyễn Khánh Linh đã nóng lòng bắt tay vào thực hiện.Cô nói với hai người: “Tôi đi mua gì ăn, anh đợi chút nhé!”Nói xong, còn chưa đợi hai người trả lời, Nguyễn Khánh Linh khí thế bừng bừng về phía cửa hàng KFC.Nhìn thấy bóng dáng chạy như bay của cô, chú Hùng không khỏi nở nụ cười: “Cô chủ thật giống một đứa trẻ.”
Chương 107
Nguyễn Khánh Linh thấy anh nhắm mắt lại như đang ngủ say, trong lòng càng tức giận.
Tự cảm thấy Phạm Nhật Minh vô cùng độc đoán, người ta vừa mới kết bạn với cô, anh đã trực tiếp ngắt lời. Bây giờ thì không tốt rồi, tự mình ngủ thiếp đi cũng không thèm quan tâm đến cảm xúc của cô.
Ngày hôm sau, máy bay bay đến Việt Nam.
Hành khách lần lượt đứng dậy, Nguyễn Khánh Linh vẫn còn có chút khó chịu với Phạm Nhật Minh. Cho nên khi xuống máy bay, cô cố ý đi cách xa anh một chút, sau khi mọi người đã đi hết, cô mới đứng dậy xuống máy bay.
Kết quả là, đứng trước mặt cô không ngờ lại là người đàn ông người Đức còn có thêm một người bạn của anh ta.
Người đàn ông người Đức không để ý đến việc cô đang đứng ở phía sau anh ta, anh ta vẫn trò chuyện nhiệt tình với người bạn kia của mình.
Nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, sắc mặt Nguyễn Khánh Linh đỏ bừng, tức giận và xấu hổ tràn ngập trong trong đầu.
Đúng lúc họ đang nói chuyện về cô, người đàn ông người Đức dùng những lời khiếm nhã để miêu tả cô, thực sự rất khó nghe.
Nguyễn Khánh Linh kìm nén lại lửa giận trong lòng, đi theo bọn họ xuống máy bay, suốt cả hành trình hai người đều không để ý tới cô.
Sau khi xuống máy bay, Nguyễn Khánh Linh mới nhận ra sự ngu ngốc của mình. Không phải Phạm Nhật Minh chủ nghĩa đàn ông tính tình độc đoán, mà là ánh mắt cô vụng về, không nhìn thấu được người khác.
Cô tìm Phạm Nhật Minh, nói với anh một lời xin lỗi: “Tôi xin lỗi, lúc ở trên máy bay tôi đã trách sai anh, người đàn ông đó thật sự không phải là người tốt lành gì…”
Thái độ của Phạm Nhật Minh có chút lạnh nhạt, nhưng anh vẫn có chút hài lòng với thái độ nhận lỗi của cô.
Người phụ nữ này thức tình cũng chưa đến nỗi muộn.
Anh không hỏi Nguyễn Khánh Linh làm sao lại biết được người đàn ông đó không phải người tốt, mà chỉ nói thêm vài câu với cô: “Về sau, nếu có một người đàn ông xa lạ bắt chuyện với em, em nhớ phải cẩn thận một chút.”
“Vâng ạ.”
Nguyễn Khánh Linh gật đầu rụp một cái, sau lần này, cô đã học được một bài học quý giá.
Đúng lúc này, chú Hùng nhìn thấy hai người bọn họ đi ra, trên mặt lập tức nở nụ cười, vội vàng bước tới chào hỏi hai người: “Cậu chủ, cô chủ, hai người đã trở về rồi!”
Chú Hùng đón lấy hành lý từ tay Phạm Nhật Minh.
Đúng lúc này, Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy một quán KFC cách đó không xa, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Hay là mua một cây kem để xin lỗi Phạm Nhật Minh nhỉ?
Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu, Nguyễn Khánh Linh đã nóng lòng bắt tay vào thực hiện.
Cô nói với hai người: “Tôi đi mua gì ăn, anh đợi chút nhé!”
Nói xong, còn chưa đợi hai người trả lời, Nguyễn Khánh Linh khí thế bừng bừng về phía cửa hàng KFC.
Nhìn thấy bóng dáng chạy như bay của cô, chú Hùng không khỏi nở nụ cười: “Cô chủ thật giống một đứa trẻ.”
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 107Nguyễn Khánh Linh thấy anh nhắm mắt lại như đang ngủ say, trong lòng càng tức giận.Tự cảm thấy Phạm Nhật Minh vô cùng độc đoán, người ta vừa mới kết bạn với cô, anh đã trực tiếp ngắt lời. Bây giờ thì không tốt rồi, tự mình ngủ thiếp đi cũng không thèm quan tâm đến cảm xúc của cô.Ngày hôm sau, máy bay bay đến Việt Nam.Hành khách lần lượt đứng dậy, Nguyễn Khánh Linh vẫn còn có chút khó chịu với Phạm Nhật Minh. Cho nên khi xuống máy bay, cô cố ý đi cách xa anh một chút, sau khi mọi người đã đi hết, cô mới đứng dậy xuống máy bay.Kết quả là, đứng trước mặt cô không ngờ lại là người đàn ông người Đức còn có thêm một người bạn của anh ta.Người đàn ông người Đức không để ý đến việc cô đang đứng ở phía sau anh ta, anh ta vẫn trò chuyện nhiệt tình với người bạn kia của mình.Nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, sắc mặt Nguyễn Khánh Linh đỏ bừng, tức giận và xấu hổ tràn ngập trong trong đầu.Đúng lúc họ đang nói chuyện về cô, người đàn ông người Đức dùng những lời khiếm nhã để miêu tả cô, thực sự rất khó nghe.Nguyễn Khánh Linh kìm nén lại lửa giận trong lòng, đi theo bọn họ xuống máy bay, suốt cả hành trình hai người đều không để ý tới cô.Sau khi xuống máy bay, Nguyễn Khánh Linh mới nhận ra sự ngu ngốc của mình. Không phải Phạm Nhật Minh chủ nghĩa đàn ông tính tình độc đoán, mà là ánh mắt cô vụng về, không nhìn thấu được người khác.Cô tìm Phạm Nhật Minh, nói với anh một lời xin lỗi: “Tôi xin lỗi, lúc ở trên máy bay tôi đã trách sai anh, người đàn ông đó thật sự không phải là người tốt lành gì…”Thái độ của Phạm Nhật Minh có chút lạnh nhạt, nhưng anh vẫn có chút hài lòng với thái độ nhận lỗi của cô.Người phụ nữ này thức tình cũng chưa đến nỗi muộn.Anh không hỏi Nguyễn Khánh Linh làm sao lại biết được người đàn ông đó không phải người tốt, mà chỉ nói thêm vài câu với cô: “Về sau, nếu có một người đàn ông xa lạ bắt chuyện với em, em nhớ phải cẩn thận một chút.”“Vâng ạ.”Nguyễn Khánh Linh gật đầu rụp một cái, sau lần này, cô đã học được một bài học quý giá.Đúng lúc này, chú Hùng nhìn thấy hai người bọn họ đi ra, trên mặt lập tức nở nụ cười, vội vàng bước tới chào hỏi hai người: “Cậu chủ, cô chủ, hai người đã trở về rồi!”Chú Hùng đón lấy hành lý từ tay Phạm Nhật Minh.Đúng lúc này, Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy một quán KFC cách đó không xa, trong lòng nảy ra một ý tưởng.Hay là mua một cây kem để xin lỗi Phạm Nhật Minh nhỉ?Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu, Nguyễn Khánh Linh đã nóng lòng bắt tay vào thực hiện.Cô nói với hai người: “Tôi đi mua gì ăn, anh đợi chút nhé!”Nói xong, còn chưa đợi hai người trả lời, Nguyễn Khánh Linh khí thế bừng bừng về phía cửa hàng KFC.Nhìn thấy bóng dáng chạy như bay của cô, chú Hùng không khỏi nở nụ cười: “Cô chủ thật giống một đứa trẻ.”