Tác giả:

Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…

Chương 175

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 175“Anh là Lê Tuấn, phải không?”Tống Ngọc đang đứng, và cô ấy nhìn xuống người đàn ông ngồi trên ghế.Chà, dáng người cũng khá, nhìn tỉ lệ chiều dài chân chắc cũng ổn.Ngay sau đó, Lê Tuấn ngẩng mặt lên, Tống Ngọc không thể phủ nhận cô ta có chút kinh ngạc, dù sao cô ấy lớn ngần này rồi, trong số những người đàn ông cô ấy từng gặp, thì thật hiếm có người vừa đẹp trai vừa tươi sáng như Lê Tuấn.Cùng lúc đó, Lê Tuấn cũng đang nhìn những người vừa đến.Từ góc độ của anh ta, có thể thấy rõ ràng khuôn hàm nhỏ nhắn cùng làn da trắng ngần của người phụ nữ.Lê Tuấn chủ động đứng lên, anh ta cao hơn cô ấy khoảng một cái đầu, đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Lê Tuấn.”Tống Ngọc cũng duỗi tay ra, bắt tay anh ta: “Tôi là Tống Ngọc .”Hai người tự giới thiệu mình sau đó ngồi xuống.Lúc này, Lê Tuấn mới nhìn rõ Tống Ngọc .Ấn tượng đầu tiên của anh ta là cô ấy cực kỳ gầy, nhưng không phải kiểu gầy da bọc xương mà trông rất cân đối và xinh đẹp.Sau đó, Lê Tuấn bất giác nhìn vào mắt cô ấy.Anh ta thực sự mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Nguyễn Khánh Linh trong mắt Tống Ngọc , có lẽ bởi vì ánh mắt của hai người bọn họ đều rất lanh lợi.Điểm khác biệt là đôi mắt của Tống Ngọc không đẹp như Nguyễn Khánh Linh, hơi nhỏ nhưng cũng rất phương đông.Tống Ngọc tự nhiên nhận thấy người đàn ông đối diện đang nhìn mình, nhưng cô ấy không để ý, còn thể hiện mình rất vô tư.Rốt cuộc, cả hai đều đi xem mắt, vì vậy ai cũng đến để cho đối phương đánh giá.Nhưng…Tống Ngọc nhìn Lê Tuấn, cô ấy nhướng mày, vẻ mặt có chút khó chịu.Trước kia cô ấy cũng đã từng nghe người nhà kể lại, thật ra một thời gian trước mẹ cô ấy cố ý mai mối cho cô ấy với anh ta, nhưng Lê Tuấn đã từ chối, lần này mẹ anh ta gọi điện thoại đến, vốn dĩ Tống Ngọc muốn từ chối, nhưng người ta đã nài nỉ mãi, nên cô ấy chỉ có thể đồng ýTuy nhiên, mặc dù Lê Tuấn trông khá ổn nhưng trông anh ta rất nhàm chán.Tống Ngọc không có nhiều hy vọng ở anh ta.Hai người đều có suy nghĩ của riêng mình, sau vài câu chào hỏi đơn giản thì không còn gì để nói.Một lúc sau, Tống Ngọc không chịu nổi bầu không khí im lặng, thẳng thắn nói: “Tôi bị ép đến buổi xem mắt này. Tôi biết anh cũng giống tôi. Tôi nghĩ rồi chúng ta không ai làm khó ai, quay về thì nói với cha mẹ rằng không có cảm giác gì với đối phương, như thế sẽ tránh được phiền phức.”Nghe vậy, Lê Tuấn ngạc nhiên nhìn cô ấy, như thể anh ta không ngờ cô ấy sẽ nói những điều như vậy.Vốn dĩ anh ta cho rằng mẹ anh ta nói cô ấy là người hiểu lý hiểu tình thì cô ấy chắc chắn là người như thế, nhưng bây giờ, theo như cô ấy nói, thì cô ấy hoàn toàn khác với những gì Lê Tuấn nghĩ.Tuy nhiên, những gì cô ấy nói quả thực là những gì anh ta nghĩ.“Được.”Lê Tuấn đồng ý ngay, sự xa lánh với cô gái trong lòng anh ta đột nhiên biến mất, hơn thế còn có cảm tình với cô gái này.

Chương 175

“Anh là Lê Tuấn, phải không?”

Tống Ngọc đang đứng, và cô ấy nhìn xuống người đàn ông ngồi trên ghế.

Chà, dáng người cũng khá, nhìn tỉ lệ chiều dài chân chắc cũng ổn.

Ngay sau đó, Lê Tuấn ngẩng mặt lên, Tống Ngọc không thể phủ nhận cô ta có chút kinh ngạc, dù sao cô ấy lớn ngần này rồi, trong số những người đàn ông cô ấy từng gặp, thì thật hiếm có người vừa đẹp trai vừa tươi sáng như Lê Tuấn.

Cùng lúc đó, Lê Tuấn cũng đang nhìn những người vừa đến.

Từ góc độ của anh ta, có thể thấy rõ ràng khuôn hàm nhỏ nhắn cùng làn da trắng ngần của người phụ nữ.

Lê Tuấn chủ động đứng lên, anh ta cao hơn cô ấy khoảng một cái đầu, đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Lê Tuấn.”Tống Ngọc cũng duỗi tay ra, bắt tay anh ta: “Tôi là Tống Ngọc .”

Hai người tự giới thiệu mình sau đó ngồi xuống.

Lúc này, Lê Tuấn mới nhìn rõ Tống Ngọc .

Ấn tượng đầu tiên của anh ta là cô ấy cực kỳ gầy, nhưng không phải kiểu gầy da bọc xương mà trông rất cân đối và xinh đẹp.

Sau đó, Lê Tuấn bất giác nhìn vào mắt cô ấy.

Anh ta thực sự mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Nguyễn Khánh Linh trong mắt Tống Ngọc , có lẽ bởi vì ánh mắt của hai người bọn họ đều rất lanh lợi.

Điểm khác biệt là đôi mắt của Tống Ngọc không đẹp như Nguyễn Khánh Linh, hơi nhỏ nhưng cũng rất phương đông.

Tống Ngọc tự nhiên nhận thấy người đàn ông đối diện đang nhìn mình, nhưng cô ấy không để ý, còn thể hiện mình rất vô tư.

Rốt cuộc, cả hai đều đi xem mắt, vì vậy ai cũng đến để cho đối phương đánh giá.

Nhưng…

Tống Ngọc nhìn Lê Tuấn, cô ấy nhướng mày, vẻ mặt có chút khó chịu.

Trước kia cô ấy cũng đã từng nghe người nhà kể lại, thật ra một thời gian trước mẹ cô ấy cố ý mai mối cho cô ấy với anh ta, nhưng Lê Tuấn đã từ chối, lần này mẹ anh ta gọi điện thoại đến, vốn dĩ Tống Ngọc muốn từ chối, nhưng người ta đã nài nỉ mãi, nên cô ấy chỉ có thể đồng ý

Tuy nhiên, mặc dù Lê Tuấn trông khá ổn nhưng trông anh ta rất nhàm chán.

Tống Ngọc không có nhiều hy vọng ở anh ta.

Hai người đều có suy nghĩ của riêng mình, sau vài câu chào hỏi đơn giản thì không còn gì để nói.

Một lúc sau, Tống Ngọc không chịu nổi bầu không khí im lặng, thẳng thắn nói: “Tôi bị ép đến buổi xem mắt này. Tôi biết anh cũng giống tôi. Tôi nghĩ rồi chúng ta không ai làm khó ai, quay về thì nói với cha mẹ rằng không có cảm giác gì với đối phương, như thế sẽ tránh được phiền phức.”

Nghe vậy, Lê Tuấn ngạc nhiên nhìn cô ấy, như thể anh ta không ngờ cô ấy sẽ nói những điều như vậy.

Vốn dĩ anh ta cho rằng mẹ anh ta nói cô ấy là người hiểu lý hiểu tình thì cô ấy chắc chắn là người như thế, nhưng bây giờ, theo như cô ấy nói, thì cô ấy hoàn toàn khác với những gì Lê Tuấn nghĩ.

Tuy nhiên, những gì cô ấy nói quả thực là những gì anh ta nghĩ.

“Được.”

Lê Tuấn đồng ý ngay, sự xa lánh với cô gái trong lòng anh ta đột nhiên biến mất, hơn thế còn có cảm tình với cô gái này.

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 175“Anh là Lê Tuấn, phải không?”Tống Ngọc đang đứng, và cô ấy nhìn xuống người đàn ông ngồi trên ghế.Chà, dáng người cũng khá, nhìn tỉ lệ chiều dài chân chắc cũng ổn.Ngay sau đó, Lê Tuấn ngẩng mặt lên, Tống Ngọc không thể phủ nhận cô ta có chút kinh ngạc, dù sao cô ấy lớn ngần này rồi, trong số những người đàn ông cô ấy từng gặp, thì thật hiếm có người vừa đẹp trai vừa tươi sáng như Lê Tuấn.Cùng lúc đó, Lê Tuấn cũng đang nhìn những người vừa đến.Từ góc độ của anh ta, có thể thấy rõ ràng khuôn hàm nhỏ nhắn cùng làn da trắng ngần của người phụ nữ.Lê Tuấn chủ động đứng lên, anh ta cao hơn cô ấy khoảng một cái đầu, đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Lê Tuấn.”Tống Ngọc cũng duỗi tay ra, bắt tay anh ta: “Tôi là Tống Ngọc .”Hai người tự giới thiệu mình sau đó ngồi xuống.Lúc này, Lê Tuấn mới nhìn rõ Tống Ngọc .Ấn tượng đầu tiên của anh ta là cô ấy cực kỳ gầy, nhưng không phải kiểu gầy da bọc xương mà trông rất cân đối và xinh đẹp.Sau đó, Lê Tuấn bất giác nhìn vào mắt cô ấy.Anh ta thực sự mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Nguyễn Khánh Linh trong mắt Tống Ngọc , có lẽ bởi vì ánh mắt của hai người bọn họ đều rất lanh lợi.Điểm khác biệt là đôi mắt của Tống Ngọc không đẹp như Nguyễn Khánh Linh, hơi nhỏ nhưng cũng rất phương đông.Tống Ngọc tự nhiên nhận thấy người đàn ông đối diện đang nhìn mình, nhưng cô ấy không để ý, còn thể hiện mình rất vô tư.Rốt cuộc, cả hai đều đi xem mắt, vì vậy ai cũng đến để cho đối phương đánh giá.Nhưng…Tống Ngọc nhìn Lê Tuấn, cô ấy nhướng mày, vẻ mặt có chút khó chịu.Trước kia cô ấy cũng đã từng nghe người nhà kể lại, thật ra một thời gian trước mẹ cô ấy cố ý mai mối cho cô ấy với anh ta, nhưng Lê Tuấn đã từ chối, lần này mẹ anh ta gọi điện thoại đến, vốn dĩ Tống Ngọc muốn từ chối, nhưng người ta đã nài nỉ mãi, nên cô ấy chỉ có thể đồng ýTuy nhiên, mặc dù Lê Tuấn trông khá ổn nhưng trông anh ta rất nhàm chán.Tống Ngọc không có nhiều hy vọng ở anh ta.Hai người đều có suy nghĩ của riêng mình, sau vài câu chào hỏi đơn giản thì không còn gì để nói.Một lúc sau, Tống Ngọc không chịu nổi bầu không khí im lặng, thẳng thắn nói: “Tôi bị ép đến buổi xem mắt này. Tôi biết anh cũng giống tôi. Tôi nghĩ rồi chúng ta không ai làm khó ai, quay về thì nói với cha mẹ rằng không có cảm giác gì với đối phương, như thế sẽ tránh được phiền phức.”Nghe vậy, Lê Tuấn ngạc nhiên nhìn cô ấy, như thể anh ta không ngờ cô ấy sẽ nói những điều như vậy.Vốn dĩ anh ta cho rằng mẹ anh ta nói cô ấy là người hiểu lý hiểu tình thì cô ấy chắc chắn là người như thế, nhưng bây giờ, theo như cô ấy nói, thì cô ấy hoàn toàn khác với những gì Lê Tuấn nghĩ.Tuy nhiên, những gì cô ấy nói quả thực là những gì anh ta nghĩ.“Được.”Lê Tuấn đồng ý ngay, sự xa lánh với cô gái trong lòng anh ta đột nhiên biến mất, hơn thế còn có cảm tình với cô gái này.

Chương 175