Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 107: Không Nhịn Được Muốn Hôn Cô Ấy

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Dường như cô chỉ biết được Quân Bác bảo vệ mà không bao giờ giúp Quân Bác điều gì.Mũi Đồng Kỳ Anh có chút chua xót, cô không khỏi rơi nước mắt.Người đàn ông được cô cứu đã tặng cô sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch có phải người xấu hay không thì giờ đây cũng không còn quan trọng nữa.Điều quan trọng đó là cô đã không đến giúp Quân Bác...!Trụ sở chính của Tập đoàn Phó thị do Tổng giám đốc Phó Quân Tiêu điều hành.Được thừa kế sản nghiệp gia đình từ ông nội Phó Hoäng Khôn, lại còn thêm trợ thủ đắc lực là Trịnh Minh Hâm giúp đỡ, Phó Quân Tiêu thuận lợi tiến vào thương trường.Phó Quân Tiêu vừa mới xem được một nửa bảng báo cáo tài chính hàng quý, Trịnh Minh Hâm đến đã tới thông báo: “Cậu chủ, người của trung tâm giám định tới.Bọn họ nói là đến để trả lại một món đồ có giá trị cho chủ sở hữu ban đầu của nó."Để họ vào đi." Phó Quân Tiêu khép bảng báo cáo tài chính hàng quý lại, anh bảo Trịnh Minh Hâm đới pha trà mời khách.Trịnh Minh Hâm gật đầu, sau khi dẫn hai người đàn ông đến từ trung tâm giám định kia tới là anh ta đã đi pha nước.Tuy vậy nhưng hai người đàn ông kia chỉ ngôi đúng hai phút, bọn họ bỏ thứ trong tay xuống.Sau đó khom người cúi chào Phó Quân Tiêu rồi rời đi.Trịnh Minh Hâm bưng hai ly trà đi ra từ trong phòng trà ra, anh ta đặt trực tiếp xuống bàn, sau đó ngồi xuống đối diện với Phó Quân Tiêu."Cậu chủ, đây là gì vậy?" Trịnh Minh Hâm nhìn xuống bàn trà, thấy có một hộp gỗ hình chữ nhật nhỏ được thiết kế tinh xảo, trong đó đựng một sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch vô giá làm không khỏi thắc mắc.Phó Quân Tiêu đang ngồi trên ghế sô pha, mười ngón tay đan lại chống cằm.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2062625_1_25,602062625_2_25,60.

Dường như cô chỉ biết được Quân Bác bảo vệ mà không bao giờ giúp Quân Bác điều gì.

Mũi Đồng Kỳ Anh có chút chua xót, cô không khỏi rơi nước mắt.

Người đàn ông được cô cứu đã tặng cô sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch có phải người xấu hay không thì giờ đây cũng không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng đó là cô đã không đến giúp Quân Bác...!Trụ sở chính của Tập đoàn Phó thị do Tổng giám đốc Phó Quân Tiêu điều hành.

Được thừa kế sản nghiệp gia đình từ ông nội Phó Hoäng Khôn, lại còn thêm trợ thủ đắc lực là Trịnh Minh Hâm giúp đỡ, Phó Quân Tiêu thuận lợi tiến vào thương trường.

Phó Quân Tiêu vừa mới xem được một nửa bảng báo cáo tài chính hàng quý, Trịnh Minh Hâm đến đã tới thông báo: “Cậu chủ, người của trung tâm giám định tới.

Bọn họ nói là đến để trả lại một món đồ có giá trị cho chủ sở hữu ban đầu của nó.

"Để họ vào đi." Phó Quân Tiêu khép bảng báo cáo tài chính hàng quý lại, anh bảo Trịnh Minh Hâm đới pha trà mời khách.

Trịnh Minh Hâm gật đầu, sau khi dẫn hai người đàn ông đến từ trung tâm giám định kia tới là anh ta đã đi pha nước.

Tuy vậy nhưng hai người đàn ông kia chỉ ngôi đúng hai phút, bọn họ bỏ thứ trong tay xuống.

Sau đó khom người cúi chào Phó Quân Tiêu rồi rời đi.

Trịnh Minh Hâm bưng hai ly trà đi ra từ trong phòng trà ra, anh ta đặt trực tiếp xuống bàn, sau đó ngồi xuống đối diện với Phó Quân Tiêu.

"Cậu chủ, đây là gì vậy?" Trịnh Minh Hâm nhìn xuống bàn trà, thấy có một hộp gỗ hình chữ nhật nhỏ được thiết kế tinh xảo, trong đó đựng một sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch vô giá làm không khỏi thắc mắc.

Phó Quân Tiêu đang ngồi trên ghế sô pha, mười ngón tay đan lại chống cằm.

(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2062625_1_25,602062625_2_25,60.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Dường như cô chỉ biết được Quân Bác bảo vệ mà không bao giờ giúp Quân Bác điều gì.Mũi Đồng Kỳ Anh có chút chua xót, cô không khỏi rơi nước mắt.Người đàn ông được cô cứu đã tặng cô sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch có phải người xấu hay không thì giờ đây cũng không còn quan trọng nữa.Điều quan trọng đó là cô đã không đến giúp Quân Bác...!Trụ sở chính của Tập đoàn Phó thị do Tổng giám đốc Phó Quân Tiêu điều hành.Được thừa kế sản nghiệp gia đình từ ông nội Phó Hoäng Khôn, lại còn thêm trợ thủ đắc lực là Trịnh Minh Hâm giúp đỡ, Phó Quân Tiêu thuận lợi tiến vào thương trường.Phó Quân Tiêu vừa mới xem được một nửa bảng báo cáo tài chính hàng quý, Trịnh Minh Hâm đến đã tới thông báo: “Cậu chủ, người của trung tâm giám định tới.Bọn họ nói là đến để trả lại một món đồ có giá trị cho chủ sở hữu ban đầu của nó."Để họ vào đi." Phó Quân Tiêu khép bảng báo cáo tài chính hàng quý lại, anh bảo Trịnh Minh Hâm đới pha trà mời khách.Trịnh Minh Hâm gật đầu, sau khi dẫn hai người đàn ông đến từ trung tâm giám định kia tới là anh ta đã đi pha nước.Tuy vậy nhưng hai người đàn ông kia chỉ ngôi đúng hai phút, bọn họ bỏ thứ trong tay xuống.Sau đó khom người cúi chào Phó Quân Tiêu rồi rời đi.Trịnh Minh Hâm bưng hai ly trà đi ra từ trong phòng trà ra, anh ta đặt trực tiếp xuống bàn, sau đó ngồi xuống đối diện với Phó Quân Tiêu."Cậu chủ, đây là gì vậy?" Trịnh Minh Hâm nhìn xuống bàn trà, thấy có một hộp gỗ hình chữ nhật nhỏ được thiết kế tinh xảo, trong đó đựng một sợi dây chuyền mặt đá thiên thạch vô giá làm không khỏi thắc mắc.Phó Quân Tiêu đang ngồi trên ghế sô pha, mười ngón tay đan lại chống cằm.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2062625_1_25,602062625_2_25,60.

Chương 107: Không Nhịn Được Muốn Hôn Cô Ấy