Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 117: Cuộc Nói Chuyện Mập Mờ

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Cho nên chuyện xảy ra ở đẳng sau, bao gồm cái cô tên là “Nhã Uyên” nói chuyện mập mờ với cậu Thập thì cô ta đều nghe được.Cô ta vẫn luôn nghĩ rằng cậu Thập rất yêu Anh Ninh, yêu đến nỗi sau khi Anh Ninh chết, còn hận cô ta thấu xương.Hóa ra đàn ông cũng chỉ như vậy mà thôi.Cho dù Anh Ninh không còn nữa, Cậu Thập vẫn có thể yêu thêm người phụ nữ khác như thường.Như vậy Anh Ninh yêu cậu Thập sâu đậm như vậy lại tính là gì chứ? Trong lòng Thu Hương âm thầm trào phúng, bỗng nhiên cô ta cảm thấy tiếc thay cho Anh Ninh, vì tình cảm sâu đậm của cô ấy dành cho Cậu Thập mà cảm thấy không đáng.Đồng Kỳ Anh chân trước vừa tiến vào phòng nghỉ của mình, chân sau đã bị Đường Văn Kiêu ở đối diện đi tới ôm vào lòng.Sau khi Đường Văn Kiều nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới Đồng Kỳ Anh thì đau lòng đưa tay sờ mặt Đồng Kỳ Anh, Đồng Kỳ Anh đau đến nôi nhe răng lùi ra sau tránh né.“Cái con bé này! Không phải chị và Văn Minh Phương đã dặn em rồi sao? Tụi chị dặn em không được xen vào chuyện của người khác rồi mài Rồi giờ thế này đây, mặt bị Cậu Thập đánh đến nỗi sưng lên luôn rồi!” Đường Văn Kiêu không nhịn được đánh hai cái lên tay Đồng Kỳ Anh.Đồng Kỳ Anh không tránh ngược lại còn cười an ủi Đường Văn Kiêu: “Chị đừng giận cũng đừng đau lòng cho em nữa nhé.Không phải là em đã trở về nguyên vẹn rồi sao?” “Ai thèm đau lòng cho em chứ! Chị đang đau lòng là nếu em không còn đến hát nữa là tiền hoa hồng của chị sẽ bớt đi thôi!” Đường Văn Kiều nghĩ một đằng nói một nẻo trả lời.Đồng Kỳ Anh chỉ cười không nói gì, trong lòng lại âm thầm vui vẻ.Tại một nơi phức tạp như “Câu lạc bộ Dạ Mị” này có “Người thân” che chở thì thật tốt.Chí ít cô sẽ không cảm thấy cô đơn.“Chị Tiểu Thiện ơi, đây là đồ cậu Thập nhờ tôi đưa cho chị, đây là thuốc tiêu sưng, giúp giảm vết sưng trên mặt của Tạ Liên đó chị” Trong lúc Đồng Kỳ Anh và Đường Văn Kiều nói chuyện, nữ bác sĩ của “Câu lạc bộ Dạ Mị” gõ cửa phòng nghỉ rồi đi vào, trong tay còn cầm một lọ thuốc.“Đặt thuốc lên trên bàn đi!” Đường Văn Kiểu tức giận nói.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063547_1_25,602063547_2_25,60.

Cho nên chuyện xảy ra ở đẳng sau, bao gồm cái cô tên là “Nhã Uyên” nói chuyện mập mờ với cậu Thập thì cô ta đều nghe được.

Cô ta vẫn luôn nghĩ rằng cậu Thập rất yêu Anh Ninh, yêu đến nỗi sau khi Anh Ninh chết, còn hận cô ta thấu xương.

Hóa ra đàn ông cũng chỉ như vậy mà thôi.

Cho dù Anh Ninh không còn nữa, Cậu Thập vẫn có thể yêu thêm người phụ nữ khác như thường.

Như vậy Anh Ninh yêu cậu Thập sâu đậm như vậy lại tính là gì chứ? Trong lòng Thu Hương âm thầm trào phúng, bỗng nhiên cô ta cảm thấy tiếc thay cho Anh Ninh, vì tình cảm sâu đậm của cô ấy dành cho Cậu Thập mà cảm thấy không đáng.

Đồng Kỳ Anh chân trước vừa tiến vào phòng nghỉ của mình, chân sau đã bị Đường Văn Kiêu ở đối diện đi tới ôm vào lòng.

Sau khi Đường Văn Kiều nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới Đồng Kỳ Anh thì đau lòng đưa tay sờ mặt Đồng Kỳ Anh, Đồng Kỳ Anh đau đến nôi nhe răng lùi ra sau tránh né.

“Cái con bé này! Không phải chị và Văn Minh Phương đã dặn em rồi sao? Tụi chị dặn em không được xen vào chuyện của người khác rồi mài Rồi giờ thế này đây, mặt bị Cậu Thập đánh đến nỗi sưng lên luôn rồi!” Đường Văn Kiêu không nhịn được đánh hai cái lên tay Đồng Kỳ Anh.

Đồng Kỳ Anh không tránh ngược lại còn cười an ủi Đường Văn Kiêu: “Chị đừng giận cũng đừng đau lòng cho em nữa nhé.

Không phải là em đã trở về nguyên vẹn rồi sao?” “Ai thèm đau lòng cho em chứ! Chị đang đau lòng là nếu em không còn đến hát nữa là tiền hoa hồng của chị sẽ bớt đi thôi!” Đường Văn Kiều nghĩ một đằng nói một nẻo trả lời.

Đồng Kỳ Anh chỉ cười không nói gì, trong lòng lại âm thầm vui vẻ.

Tại một nơi phức tạp như “Câu lạc bộ Dạ Mị” này có “Người thân” che chở thì thật tốt.

Chí ít cô sẽ không cảm thấy cô đơn.

“Chị Tiểu Thiện ơi, đây là đồ cậu Thập nhờ tôi đưa cho chị, đây là thuốc tiêu sưng, giúp giảm vết sưng trên mặt của Tạ Liên đó chị” Trong lúc Đồng Kỳ Anh và Đường Văn Kiều nói chuyện, nữ bác sĩ của “Câu lạc bộ Dạ Mị” gõ cửa phòng nghỉ rồi đi vào, trong tay còn cầm một lọ thuốc.

“Đặt thuốc lên trên bàn đi!” Đường Văn Kiểu tức giận nói.

(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063547_1_25,602063547_2_25,60.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Cho nên chuyện xảy ra ở đẳng sau, bao gồm cái cô tên là “Nhã Uyên” nói chuyện mập mờ với cậu Thập thì cô ta đều nghe được.Cô ta vẫn luôn nghĩ rằng cậu Thập rất yêu Anh Ninh, yêu đến nỗi sau khi Anh Ninh chết, còn hận cô ta thấu xương.Hóa ra đàn ông cũng chỉ như vậy mà thôi.Cho dù Anh Ninh không còn nữa, Cậu Thập vẫn có thể yêu thêm người phụ nữ khác như thường.Như vậy Anh Ninh yêu cậu Thập sâu đậm như vậy lại tính là gì chứ? Trong lòng Thu Hương âm thầm trào phúng, bỗng nhiên cô ta cảm thấy tiếc thay cho Anh Ninh, vì tình cảm sâu đậm của cô ấy dành cho Cậu Thập mà cảm thấy không đáng.Đồng Kỳ Anh chân trước vừa tiến vào phòng nghỉ của mình, chân sau đã bị Đường Văn Kiêu ở đối diện đi tới ôm vào lòng.Sau khi Đường Văn Kiều nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới Đồng Kỳ Anh thì đau lòng đưa tay sờ mặt Đồng Kỳ Anh, Đồng Kỳ Anh đau đến nôi nhe răng lùi ra sau tránh né.“Cái con bé này! Không phải chị và Văn Minh Phương đã dặn em rồi sao? Tụi chị dặn em không được xen vào chuyện của người khác rồi mài Rồi giờ thế này đây, mặt bị Cậu Thập đánh đến nỗi sưng lên luôn rồi!” Đường Văn Kiêu không nhịn được đánh hai cái lên tay Đồng Kỳ Anh.Đồng Kỳ Anh không tránh ngược lại còn cười an ủi Đường Văn Kiêu: “Chị đừng giận cũng đừng đau lòng cho em nữa nhé.Không phải là em đã trở về nguyên vẹn rồi sao?” “Ai thèm đau lòng cho em chứ! Chị đang đau lòng là nếu em không còn đến hát nữa là tiền hoa hồng của chị sẽ bớt đi thôi!” Đường Văn Kiều nghĩ một đằng nói một nẻo trả lời.Đồng Kỳ Anh chỉ cười không nói gì, trong lòng lại âm thầm vui vẻ.Tại một nơi phức tạp như “Câu lạc bộ Dạ Mị” này có “Người thân” che chở thì thật tốt.Chí ít cô sẽ không cảm thấy cô đơn.“Chị Tiểu Thiện ơi, đây là đồ cậu Thập nhờ tôi đưa cho chị, đây là thuốc tiêu sưng, giúp giảm vết sưng trên mặt của Tạ Liên đó chị” Trong lúc Đồng Kỳ Anh và Đường Văn Kiều nói chuyện, nữ bác sĩ của “Câu lạc bộ Dạ Mị” gõ cửa phòng nghỉ rồi đi vào, trong tay còn cầm một lọ thuốc.“Đặt thuốc lên trên bàn đi!” Đường Văn Kiểu tức giận nói.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063547_1_25,602063547_2_25,60.

Chương 117: Cuộc Nói Chuyện Mập Mờ