Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 123: Chút Thay Đổi Kỳ Lạ
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Cũng may là hôm nay anh không đế cái cô bạn từ thuở ấu thơ là Diêu Bích Nhiên kia đi cùng, nếu không với cảnh tượng lúc này, nhất định Diêu Bích Nhiên sẽ tranh giành Quân Bác với cô ta, nhất định sẽ ghen tuông với cô trước mặt Quân Bác.Trong ngành đất đai, Diêu Bích Nhiên đã không ít lần khinh thường Lý Tư San, có điều mỗi lần Lý Tư San đều chỉ cười cho qua, cô ta làm như vậy thì ngược lại khiến Diêu Bích Nhiên càng trở thành kẻ lòng dạ hẹp hòi.Mặc dù Lý Tư San là bạn từ thuở ấu thơ của Phó Quân Bác, nhưng cô ta không biết rằng thực ra trong lòng Phó Quân Bác đã có một người phụ nữ khác.Chỉ có điêu, bây giờ hễ Phó Quân Bác nghĩ đến chuyện của Kỳ Anh, trái tim lại trở nên rối bời.Lúc Lý Tư San tì b* ng*c m*m m** của cô ta, sắp ngả vào người Phó Quân Bác, Phó Quân Bác đột nhiên đứng dậy nói: “Tôi ra ngoài hít thở một chút.”Lý Tư San mím môi cười, không đi theo.Cô ta có thể nhìn ra, tối nay tâm trạng Quân Bác ngổn ngang, nhưng lại không biết anh ta buồn bực vì chuyện gì? Phó Quân Bác không biết tại sao đôi chân của mình không chịu nghe bộ não điều khiển mà bước đến quán bar.Trong phòng VỊP có Triệu Bân và Lý Tư San, không có người sếp là anh ta, nói không chừng mọi người còn chơi vui vẻ hơn.Vì cầm thẻ đen “Dạ Mị” nên vừa bước vào khu vực bán bar thì anh ta đã được người phục vụ dẫn vào trong một ghế VỊP trang nhã.Ở đây khá gần sân khấu, không chỉ có thể nghe thấy tiếng hát vang nhất, mà cũng có thể nhìn thấy người trên sân khấu một cách rõ ràng nhất.Đôi mắt Phó Quân Bác nhìn thẳng vào cô gái đang hát trước micro trên sân khấu.Trong dòng suy nghĩ mông lung, anh ta chợt nhớ lại hoàn cảnh lần đầu tiên gặp cô.Lần đó, anh ta bị chú họ của mình là Lãnh Huân Sách tính kế, ở một thị trấn nhỏ buộc phải đi tàu hỏa trở vê Thành phố Thuận Canh, trong phòng bán vé, anh ta đã tình cờ gặp cô gái đặc biệt này.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063553_1_25,602063553_2_25,60.
Cũng may là hôm nay anh không đế cái cô bạn từ thuở ấu thơ là Diêu Bích Nhiên kia đi cùng, nếu không với cảnh tượng lúc này, nhất định Diêu Bích Nhiên sẽ tranh giành Quân Bác với cô ta, nhất định sẽ ghen tuông với cô trước mặt Quân Bác.
Trong ngành đất đai, Diêu Bích Nhiên đã không ít lần khinh thường Lý Tư San, có điều mỗi lần Lý Tư San đều chỉ cười cho qua, cô ta làm như vậy thì ngược lại khiến Diêu Bích Nhiên càng trở thành kẻ lòng dạ hẹp hòi.
Mặc dù Lý Tư San là bạn từ thuở ấu thơ của Phó Quân Bác, nhưng cô ta không biết rằng thực ra trong lòng Phó Quân Bác đã có một người phụ nữ khác.
Chỉ có điêu, bây giờ hễ Phó Quân Bác nghĩ đến chuyện của Kỳ Anh, trái tim lại trở nên rối bời.
Lúc Lý Tư San tì b* ng*c m*m m** của cô ta, sắp ngả vào người Phó Quân Bác, Phó Quân Bác đột nhiên đứng dậy nói: “Tôi ra ngoài hít thở một chút.”
Lý Tư San mím môi cười, không đi theo.
Cô ta có thể nhìn ra, tối nay tâm trạng Quân Bác ngổn ngang, nhưng lại không biết anh ta buồn bực vì chuyện gì? Phó Quân Bác không biết tại sao đôi chân của mình không chịu nghe bộ não điều khiển mà bước đến quán bar.
Trong phòng VỊP có Triệu Bân và Lý Tư San, không có người sếp là anh ta, nói không chừng mọi người còn chơi vui vẻ hơn.
Vì cầm thẻ đen “Dạ Mị” nên vừa bước vào khu vực bán bar thì anh ta đã được người phục vụ dẫn vào trong một ghế VỊP trang nhã.
Ở đây khá gần sân khấu, không chỉ có thể nghe thấy tiếng hát vang nhất, mà cũng có thể nhìn thấy người trên sân khấu một cách rõ ràng nhất.
Đôi mắt Phó Quân Bác nhìn thẳng vào cô gái đang hát trước micro trên sân khấu.
Trong dòng suy nghĩ mông lung, anh ta chợt nhớ lại hoàn cảnh lần đầu tiên gặp cô.
Lần đó, anh ta bị chú họ của mình là Lãnh Huân Sách tính kế, ở một thị trấn nhỏ buộc phải đi tàu hỏa trở vê Thành phố Thuận Canh, trong phòng bán vé, anh ta đã tình cờ gặp cô gái đặc biệt này.
(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063553_1_25,602063553_2_25,60.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Cũng may là hôm nay anh không đế cái cô bạn từ thuở ấu thơ là Diêu Bích Nhiên kia đi cùng, nếu không với cảnh tượng lúc này, nhất định Diêu Bích Nhiên sẽ tranh giành Quân Bác với cô ta, nhất định sẽ ghen tuông với cô trước mặt Quân Bác.Trong ngành đất đai, Diêu Bích Nhiên đã không ít lần khinh thường Lý Tư San, có điều mỗi lần Lý Tư San đều chỉ cười cho qua, cô ta làm như vậy thì ngược lại khiến Diêu Bích Nhiên càng trở thành kẻ lòng dạ hẹp hòi.Mặc dù Lý Tư San là bạn từ thuở ấu thơ của Phó Quân Bác, nhưng cô ta không biết rằng thực ra trong lòng Phó Quân Bác đã có một người phụ nữ khác.Chỉ có điêu, bây giờ hễ Phó Quân Bác nghĩ đến chuyện của Kỳ Anh, trái tim lại trở nên rối bời.Lúc Lý Tư San tì b* ng*c m*m m** của cô ta, sắp ngả vào người Phó Quân Bác, Phó Quân Bác đột nhiên đứng dậy nói: “Tôi ra ngoài hít thở một chút.”Lý Tư San mím môi cười, không đi theo.Cô ta có thể nhìn ra, tối nay tâm trạng Quân Bác ngổn ngang, nhưng lại không biết anh ta buồn bực vì chuyện gì? Phó Quân Bác không biết tại sao đôi chân của mình không chịu nghe bộ não điều khiển mà bước đến quán bar.Trong phòng VỊP có Triệu Bân và Lý Tư San, không có người sếp là anh ta, nói không chừng mọi người còn chơi vui vẻ hơn.Vì cầm thẻ đen “Dạ Mị” nên vừa bước vào khu vực bán bar thì anh ta đã được người phục vụ dẫn vào trong một ghế VỊP trang nhã.Ở đây khá gần sân khấu, không chỉ có thể nghe thấy tiếng hát vang nhất, mà cũng có thể nhìn thấy người trên sân khấu một cách rõ ràng nhất.Đôi mắt Phó Quân Bác nhìn thẳng vào cô gái đang hát trước micro trên sân khấu.Trong dòng suy nghĩ mông lung, anh ta chợt nhớ lại hoàn cảnh lần đầu tiên gặp cô.Lần đó, anh ta bị chú họ của mình là Lãnh Huân Sách tính kế, ở một thị trấn nhỏ buộc phải đi tàu hỏa trở vê Thành phố Thuận Canh, trong phòng bán vé, anh ta đã tình cờ gặp cô gái đặc biệt này.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063553_1_25,602063553_2_25,60.