Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 129: Đã Rung Động
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Đồng Kỳ Anh kéo chăn lên, không dám nhìn thẳng vào mặt Phó Quân Bác, đành phải ngượng ngùng kéo chăn chùm cả qua đầu.Phó Quân Bác mặc xong quần áo, bước ra phòng khách, đi thẳng ra cửa.Qua lỗ mắt mèo ở trên cửa, anh ta nhìn thấy người đứng ngoài cửa, toàn thân anh ta ngẩn ra.Chuông cửa lại vang lên.Phó Quân Bác quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng ngủ, sau đó câm lấy chìa khóa, đi giày vào, nhanh nhẹn mở cửa đi ra ngoài, lại đóng cửa vào.Ngoài cửa, Lý Tư San thấy Phó Quân Bác đi ra lại dường như chột dạ đóng cửa lại, trong lòng không khỏi cảm thấy đau lòng: "Sao thế? Sợ bà xã của anh sẽ phát hiện ra sao?" "Tư San, em tìm anh có chuyện gì không?" Phó Quân Bác chuyển đề tài.Lý Tư San lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra, đứa cho Phó Quân Bác trước: "Em nghĩ là anh đang tăng ca, vì thế muốn đến tìm anh lại thấy anh để quên điện thoại di động" "Cám ơn em" Phó Quân Bác nhận lấy điện thoại, mỉm cười.Hai mất Lý Tư San tự dưng đỏ hoe, cô ta nhào vào lòng Phó Quân Bác/ Dường như là phản xạ có điều kiện, anh ta vội vàng kéo tay cô ta vào một ch* k*n đáo hơn.Anh ta muốn đẩy cô ta ra, nhưng cô ta lại càng ôm chặt lấy anh ta.Lý Tư San ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng, mà loại nước hoa này, chính xác là...có chứa xạ hương."Vợ của anh đêm nay quyễn rũ anh sao?" Theo câu nói lạnh lùng từ miệng Lý Tư San phát ra mang theo đầy sự ghen tuông.Không đợi Phó Quân Bác trả lời, cô ta lại nói tiếp: "Hơn nữa, cô ta cũng thành công quyến rũ được anh.Anh đã phản ứng lại với cô ta...Anh muốn cô ta, anh Bác, em nói có đúng không?” Phó Quân Bác nhíu mày, lặng im.Lý Tư San bỗng cảm thấy vô cùng bất an, lần trước, cô ta cũng dùng nước hoa có chứa dạ hương, cô ta cũng quyến rũ anh ta, nhưng mà anh ta không có chút phản ứng nào với cô ta, ngược lại với người phụ nữ tên Kỳ Anh này, mới nhắn mấy tin nhắn làm nũng đã có thể gọi anh ta về nhà rồi.Cùng là loại nước hoa đó, anh ta lại bộc lộ bản tính đàn ông với người phụ nữ Kỳ Anh kia.Anh ta chẳng lẽ đã rung động rồi sao? Lý Tư San cảm thấy rưng rưng, kiếng chân lên, hôn Phó Quân Bác."Anh Bác, anh yêu em mà, đúng hay không vậy? Anh còn yêu em, có đúng hay không? Anh Bác, em yêu anh.Thật sự rất yêu anh! Anh không được rời xa em...!(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063559_1_25,602063559_2_25,60.
Đồng Kỳ Anh kéo chăn lên, không dám nhìn thẳng vào mặt Phó Quân Bác, đành phải ngượng ngùng kéo chăn chùm cả qua đầu.
Phó Quân Bác mặc xong quần áo, bước ra phòng khách, đi thẳng ra cửa.
Qua lỗ mắt mèo ở trên cửa, anh ta nhìn thấy người đứng ngoài cửa, toàn thân anh ta ngẩn ra.
Chuông cửa lại vang lên.
Phó Quân Bác quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng ngủ, sau đó câm lấy chìa khóa, đi giày vào, nhanh nhẹn mở cửa đi ra ngoài, lại đóng cửa vào.
Ngoài cửa, Lý Tư San thấy Phó Quân Bác đi ra lại dường như chột dạ đóng cửa lại, trong lòng không khỏi cảm thấy đau lòng: "Sao thế? Sợ bà xã của anh sẽ phát hiện ra sao?" "Tư San, em tìm anh có chuyện gì không?" Phó Quân Bác chuyển đề tài.
Lý Tư San lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra, đứa cho Phó Quân Bác trước: "Em nghĩ là anh đang tăng ca, vì thế muốn đến tìm anh lại thấy anh để quên điện thoại di động" "Cám ơn em" Phó Quân Bác nhận lấy điện thoại, mỉm cười.
Hai mất Lý Tư San tự dưng đỏ hoe, cô ta nhào vào lòng Phó Quân Bác/ Dường như là phản xạ có điều kiện, anh ta vội vàng kéo tay cô ta vào một ch* k*n đáo hơn.
Anh ta muốn đẩy cô ta ra, nhưng cô ta lại càng ôm chặt lấy anh ta.
Lý Tư San ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng, mà loại nước hoa này, chính xác là...có chứa xạ hương.
"Vợ của anh đêm nay quyễn rũ anh sao?" Theo câu nói lạnh lùng từ miệng Lý Tư San phát ra mang theo đầy sự ghen tuông.
Không đợi Phó Quân Bác trả lời, cô ta lại nói tiếp: "Hơn nữa, cô ta cũng thành công quyến rũ được anh.
Anh đã phản ứng lại với cô ta...Anh muốn cô ta, anh Bác, em nói có đúng không?” Phó Quân Bác nhíu mày, lặng im.
Lý Tư San bỗng cảm thấy vô cùng bất an, lần trước, cô ta cũng dùng nước hoa có chứa dạ hương, cô ta cũng quyến rũ anh ta, nhưng mà anh ta không có chút phản ứng nào với cô ta, ngược lại với người phụ nữ tên Kỳ Anh này, mới nhắn mấy tin nhắn làm nũng đã có thể gọi anh ta về nhà rồi.
Cùng là loại nước hoa đó, anh ta lại bộc lộ bản tính đàn ông với người phụ nữ Kỳ Anh kia.
Anh ta chẳng lẽ đã rung động rồi sao? Lý Tư San cảm thấy rưng rưng, kiếng chân lên, hôn Phó Quân Bác.
"Anh Bác, anh yêu em mà, đúng hay không vậy? Anh còn yêu em, có đúng hay không? Anh Bác, em yêu anh.
Thật sự rất yêu anh! Anh không được rời xa em...!(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063559_1_25,602063559_2_25,60.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Đồng Kỳ Anh kéo chăn lên, không dám nhìn thẳng vào mặt Phó Quân Bác, đành phải ngượng ngùng kéo chăn chùm cả qua đầu.Phó Quân Bác mặc xong quần áo, bước ra phòng khách, đi thẳng ra cửa.Qua lỗ mắt mèo ở trên cửa, anh ta nhìn thấy người đứng ngoài cửa, toàn thân anh ta ngẩn ra.Chuông cửa lại vang lên.Phó Quân Bác quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng ngủ, sau đó câm lấy chìa khóa, đi giày vào, nhanh nhẹn mở cửa đi ra ngoài, lại đóng cửa vào.Ngoài cửa, Lý Tư San thấy Phó Quân Bác đi ra lại dường như chột dạ đóng cửa lại, trong lòng không khỏi cảm thấy đau lòng: "Sao thế? Sợ bà xã của anh sẽ phát hiện ra sao?" "Tư San, em tìm anh có chuyện gì không?" Phó Quân Bác chuyển đề tài.Lý Tư San lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra, đứa cho Phó Quân Bác trước: "Em nghĩ là anh đang tăng ca, vì thế muốn đến tìm anh lại thấy anh để quên điện thoại di động" "Cám ơn em" Phó Quân Bác nhận lấy điện thoại, mỉm cười.Hai mất Lý Tư San tự dưng đỏ hoe, cô ta nhào vào lòng Phó Quân Bác/ Dường như là phản xạ có điều kiện, anh ta vội vàng kéo tay cô ta vào một ch* k*n đáo hơn.Anh ta muốn đẩy cô ta ra, nhưng cô ta lại càng ôm chặt lấy anh ta.Lý Tư San ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng, mà loại nước hoa này, chính xác là...có chứa xạ hương."Vợ của anh đêm nay quyễn rũ anh sao?" Theo câu nói lạnh lùng từ miệng Lý Tư San phát ra mang theo đầy sự ghen tuông.Không đợi Phó Quân Bác trả lời, cô ta lại nói tiếp: "Hơn nữa, cô ta cũng thành công quyến rũ được anh.Anh đã phản ứng lại với cô ta...Anh muốn cô ta, anh Bác, em nói có đúng không?” Phó Quân Bác nhíu mày, lặng im.Lý Tư San bỗng cảm thấy vô cùng bất an, lần trước, cô ta cũng dùng nước hoa có chứa dạ hương, cô ta cũng quyến rũ anh ta, nhưng mà anh ta không có chút phản ứng nào với cô ta, ngược lại với người phụ nữ tên Kỳ Anh này, mới nhắn mấy tin nhắn làm nũng đã có thể gọi anh ta về nhà rồi.Cùng là loại nước hoa đó, anh ta lại bộc lộ bản tính đàn ông với người phụ nữ Kỳ Anh kia.Anh ta chẳng lẽ đã rung động rồi sao? Lý Tư San cảm thấy rưng rưng, kiếng chân lên, hôn Phó Quân Bác."Anh Bác, anh yêu em mà, đúng hay không vậy? Anh còn yêu em, có đúng hay không? Anh Bác, em yêu anh.Thật sự rất yêu anh! Anh không được rời xa em...!(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063559_1_25,602063559_2_25,60.