Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 144: Chồng Em Rộng Lượng Thật Đấy
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Còn cả anh trai Nặc Lâm Dương, tuy anh là kẻ không ăn học đàng hoàng, nhưng từ nhỏ đến lớn anh vẫn rất yêu thương cô, có đồ ăn ngon hay thứ gì vui toàn đưa cho cô trước, chưa từng bắt nạt cô.Quả là máu đậm hơn nước, tình thân mười tám năm này không phải nói cắt đứt là có thể cắt ngay được! Tại sao anh ấy không thể hiểu cho tình cảm này? Những tình thân ấy sao Phó Quân Bác có thể hiểu được? Anh là do bà Lãnh và ông cụ Phó một tay nuôi lớn, thế nhưng anh chẳng có chút tình thân nào với bà Lãnh và ông cụ Phó.Thậm chí Phó Quân Bác còn cảm thấy sở dĩ họ nuôi nấng anh, cũng chỉ vỏn vẹn là vì anh là cốt nhục của bố mình, là một dòng huyết mạch của nhà họ Phó, chỉ thế thôi."Kỳ Anh, em đang nói chuyện với anh bằng giọng điệu gì thế? Buộc tội anh hay phàn nàn về anh?"Phó Quân Bác có chút bực bội hỏi.Nhất thời Đồng Kỳ Anh không biết nên nói gì, đối mặt với Sự cường thế của Phó Quân Bác, khí thế của cô lập tức yếu đi: *Xin lỗi, em nói hơi quá đáng.""Kỳ Anh, nếu em muốn đi tìm Nặc Lâm Dương và Đường Vân Kiều, vậy em cứ đi đi! Chỉ là anh thực sự không có thời gian để đi với em.Bây giờ anh đang phải làm thêm giờ để đuổi kịp tiến độ bản vẽ thiết kế, rất bận rộn."Phó Quân Bác tiếp tục nói.Thật ra dù anh không bận cũng chẳng muốn đi cùng cô.Bởi vì, anh không tán thành chuyện này từ đáy lòng.Anh cảm thấy cô hoàn toàn không cần phải quan tâm đến chuyện nhà Nặc.Nếu cô nhất quyết muốn đi, vậy chỉ đành nói cô thích lo chuyện bao đồng.Thái độ của Phó Quân Bác đã rất rõ ràng.Đồng Kỳ Anh rũ mắt, ánh mắt chợt ươn ướt: "Ừm, vậy anh làm việc đi! Em cúp máy!""Anh hy vọng em không đi, ngủ sớm chút nhé!"Phó Quân Bác vẫn ân cần nhắc nhở một câu.Đồng Kỳ Anh cúp điện thoại xong thì thu dọn hành lý, quyết định trở về Tây Trấn ở thành phố Vân Hải cùng Đường Vân Kiều.Đường Vân Kiều nhất định là đã bị ép vào đường cùng rồi, bất đắc dĩ mới tìm đến cô nhờ hỗ trợ.Nếu không Đường Vân Kiều cũng sẽ không khóc đến đau đớn, nát lòng như vậy."Kẽo— kẹt——"Trong sân đột ngột vang lên âm thanh đóng mở cửa.Phó Quân Tiêu thấy đèn trong phòng Đồng Kỳ Anh đã tất, lại có bóng người chạy ra từ phòng chính, anh lập tức buông quyến sách trong tay xuống, đuối theo."Kỳ Anh——"Phó Quân Tiêu kêu lên.Đồng Kỳ Anh cũng không dừng bước vì nghe thấy tiếng gọi ấy..
Còn cả anh trai Nặc Lâm Dương, tuy anh là kẻ không ăn học đàng hoàng, nhưng từ nhỏ đến lớn anh vẫn rất yêu thương cô, có đồ ăn ngon hay thứ gì vui toàn đưa cho cô trước, chưa từng bắt nạt cô.
Quả là máu đậm hơn nước, tình thân mười tám năm này không phải nói cắt đứt là có thể cắt ngay được! Tại sao anh ấy không thể hiểu cho tình cảm này? Những tình thân ấy sao Phó Quân Bác có thể hiểu được? Anh là do bà Lãnh và ông cụ Phó một tay nuôi lớn, thế nhưng anh chẳng có chút tình thân nào với bà Lãnh và ông cụ Phó.
Thậm chí Phó Quân Bác còn cảm thấy sở dĩ họ nuôi nấng anh, cũng chỉ vỏn vẹn là vì anh là cốt nhục của bố mình, là một dòng huyết mạch của nhà họ Phó, chỉ thế thôi.
"Kỳ Anh, em đang nói chuyện với anh bằng giọng điệu gì thế? Buộc tội anh hay phàn nàn về anh?"
Phó Quân Bác có chút bực bội hỏi.
Nhất thời Đồng Kỳ Anh không biết nên nói gì, đối mặt với Sự cường thế của Phó Quân Bác, khí thế của cô lập tức yếu đi: *Xin lỗi, em nói hơi quá đáng."
"Kỳ Anh, nếu em muốn đi tìm Nặc Lâm Dương và Đường Vân Kiều, vậy em cứ đi đi! Chỉ là anh thực sự không có thời gian để đi với em.
Bây giờ anh đang phải làm thêm giờ để đuổi kịp tiến độ bản vẽ thiết kế, rất bận rộn."
Phó Quân Bác tiếp tục nói.
Thật ra dù anh không bận cũng chẳng muốn đi cùng cô.
Bởi vì, anh không tán thành chuyện này từ đáy lòng.
Anh cảm thấy cô hoàn toàn không cần phải quan tâm đến chuyện nhà Nặc.
Nếu cô nhất quyết muốn đi, vậy chỉ đành nói cô thích lo chuyện bao đồng.
Thái độ của Phó Quân Bác đã rất rõ ràng.
Đồng Kỳ Anh rũ mắt, ánh mắt chợt ươn ướt: "Ừm, vậy anh làm việc đi! Em cúp máy!"
"Anh hy vọng em không đi, ngủ sớm chút nhé!"
Phó Quân Bác vẫn ân cần nhắc nhở một câu.
Đồng Kỳ Anh cúp điện thoại xong thì thu dọn hành lý, quyết định trở về Tây Trấn ở thành phố Vân Hải cùng Đường Vân Kiều.
Đường Vân Kiều nhất định là đã bị ép vào đường cùng rồi, bất đắc dĩ mới tìm đến cô nhờ hỗ trợ.
Nếu không Đường Vân Kiều cũng sẽ không khóc đến đau đớn, nát lòng như vậy.
"Kẽo— kẹt——"
Trong sân đột ngột vang lên âm thanh đóng mở cửa.
Phó Quân Tiêu thấy đèn trong phòng Đồng Kỳ Anh đã tất, lại có bóng người chạy ra từ phòng chính, anh lập tức buông quyến sách trong tay xuống, đuối theo.
"Kỳ Anh——"
Phó Quân Tiêu kêu lên.
Đồng Kỳ Anh cũng không dừng bước vì nghe thấy tiếng gọi ấy..
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Còn cả anh trai Nặc Lâm Dương, tuy anh là kẻ không ăn học đàng hoàng, nhưng từ nhỏ đến lớn anh vẫn rất yêu thương cô, có đồ ăn ngon hay thứ gì vui toàn đưa cho cô trước, chưa từng bắt nạt cô.Quả là máu đậm hơn nước, tình thân mười tám năm này không phải nói cắt đứt là có thể cắt ngay được! Tại sao anh ấy không thể hiểu cho tình cảm này? Những tình thân ấy sao Phó Quân Bác có thể hiểu được? Anh là do bà Lãnh và ông cụ Phó một tay nuôi lớn, thế nhưng anh chẳng có chút tình thân nào với bà Lãnh và ông cụ Phó.Thậm chí Phó Quân Bác còn cảm thấy sở dĩ họ nuôi nấng anh, cũng chỉ vỏn vẹn là vì anh là cốt nhục của bố mình, là một dòng huyết mạch của nhà họ Phó, chỉ thế thôi."Kỳ Anh, em đang nói chuyện với anh bằng giọng điệu gì thế? Buộc tội anh hay phàn nàn về anh?"Phó Quân Bác có chút bực bội hỏi.Nhất thời Đồng Kỳ Anh không biết nên nói gì, đối mặt với Sự cường thế của Phó Quân Bác, khí thế của cô lập tức yếu đi: *Xin lỗi, em nói hơi quá đáng.""Kỳ Anh, nếu em muốn đi tìm Nặc Lâm Dương và Đường Vân Kiều, vậy em cứ đi đi! Chỉ là anh thực sự không có thời gian để đi với em.Bây giờ anh đang phải làm thêm giờ để đuổi kịp tiến độ bản vẽ thiết kế, rất bận rộn."Phó Quân Bác tiếp tục nói.Thật ra dù anh không bận cũng chẳng muốn đi cùng cô.Bởi vì, anh không tán thành chuyện này từ đáy lòng.Anh cảm thấy cô hoàn toàn không cần phải quan tâm đến chuyện nhà Nặc.Nếu cô nhất quyết muốn đi, vậy chỉ đành nói cô thích lo chuyện bao đồng.Thái độ của Phó Quân Bác đã rất rõ ràng.Đồng Kỳ Anh rũ mắt, ánh mắt chợt ươn ướt: "Ừm, vậy anh làm việc đi! Em cúp máy!""Anh hy vọng em không đi, ngủ sớm chút nhé!"Phó Quân Bác vẫn ân cần nhắc nhở một câu.Đồng Kỳ Anh cúp điện thoại xong thì thu dọn hành lý, quyết định trở về Tây Trấn ở thành phố Vân Hải cùng Đường Vân Kiều.Đường Vân Kiều nhất định là đã bị ép vào đường cùng rồi, bất đắc dĩ mới tìm đến cô nhờ hỗ trợ.Nếu không Đường Vân Kiều cũng sẽ không khóc đến đau đớn, nát lòng như vậy."Kẽo— kẹt——"Trong sân đột ngột vang lên âm thanh đóng mở cửa.Phó Quân Tiêu thấy đèn trong phòng Đồng Kỳ Anh đã tất, lại có bóng người chạy ra từ phòng chính, anh lập tức buông quyến sách trong tay xuống, đuối theo."Kỳ Anh——"Phó Quân Tiêu kêu lên.Đồng Kỳ Anh cũng không dừng bước vì nghe thấy tiếng gọi ấy..