Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 147: Bắt Cô Đi Kiểm Tra

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Phó Quân Tiêu giận dữ đến chất vấn mẹ, tại sao lại không tin con trai mình."Mẹ, con rời khỏi đây ba ngày cũng đã gọi điện thoại nói trước với mẹ rồi.Nhà Kỳ Anh xảy ra chút chuyện, Quân Bác không có thời gian để đi cùng Kỳ Anh, nên con mới giúp Quân Bác về nhà Kỳ Anh giải quyết.Tại sao mẹ lại không tin con? Mẹ không tin con, muốn kiểm tra sức khỏe thì có thể mời bác sĩ đến khám cho con, tại sao lại đi kiểm tra sức khỏe Kỳ Anh? Nếu như để Quân Bác biết chuyện này, mẹ muốn sau này hai vợ chồng nó sống với nhau như thế nào?"Phó Quân Tiêu mạnh mẽ chất vấn.Anh thật sự không ngờ, mẹ ruột của mình lại đi làm những chuyện nực cười như vậy.Nhưng anh càng không ngờ rằng, những việc vô lý này là do Tô Hoài Lan xúi giục bà Lãnh làm.Tô Hoài Lan biết Phó Quân Tiêu vì Đồng Kỳ Anh mà giận dữ với bà Lãnh.Cô ta ngay lập tức chạy đến, xuất hiện vào đúng thời điểm thay bà Lãnh nói chuyện.Tô Hoài Lan gọi bà Lãnh tiếng "mẹ"thật êm tai: "Quân Tiêu, anh muốn mắng thì mắng em là được! Mẹ không có liên quan gì! Là em kêu mẹ làm như vậy! Mẹ cũng vì thương em mà thôi!"Phó Quân Tiêu thấy tình hình như vậy thì trực tiếp nắm tay Tô Hoài Lan, kéo cô ta ra khỏi nơi bà Lãnh đang đứng."Từ nay về sau, cô về Mai viên ở, không cần sống ở nhà chính nữa! Còn có, sau này cô dám làm phiền tôi thì đừng trách tại sao tôi không khách sáo!"Phó Quân Tiêu đưa Tô Hoài Lan ra hành lang dài, lớn tiếng quát mảng.Sau khi anh nổi giận với cô ta thì lập tức rời đi.Tô Hoài Lan dựa vào bức tường bên hành lang, chậm rãi ngồi xổm xuống.Tại sao Phó Quân Tiêu lại đối xử với cô ta như vậy? Cho dù cô ta là giả mạo làm mợ hai của nhà họ Phó, nhưng cô ta đã được ông cụ Phó và bà Lãnh đồng ý, giả cũng được mà thật cũng như thế, không phải sao? Phó Quân Tiêu bước nhanh trở về nhà chính, thấy cửa đang mở anh liền bước vào.Đồng Kỳ Anh trùm khăn, cuộn người vào góc giường mà khóc.Thực ra, khi nghe được tin, Đồng Kỳ Anh còn là xử nữ, lòng anh thoáng hiện lên một tia vui sướng.Nhưng khi anh nhìn thấy khuôn mặt cô đâm nước mắt, ngồi thất thần ở góc giường, tim anh lại bät đầu đau nhói..

Phó Quân Tiêu giận dữ đến chất vấn mẹ, tại sao lại không tin con trai mình.

"Mẹ, con rời khỏi đây ba ngày cũng đã gọi điện thoại nói trước với mẹ rồi.

Nhà Kỳ Anh xảy ra chút chuyện, Quân Bác không có thời gian để đi cùng Kỳ Anh, nên con mới giúp Quân Bác về nhà Kỳ Anh giải quyết.

Tại sao mẹ lại không tin con? Mẹ không tin con, muốn kiểm tra sức khỏe thì có thể mời bác sĩ đến khám cho con, tại sao lại đi kiểm tra sức khỏe Kỳ Anh? Nếu như để Quân Bác biết chuyện này, mẹ muốn sau này hai vợ chồng nó sống với nhau như thế nào?"

Phó Quân Tiêu mạnh mẽ chất vấn.

Anh thật sự không ngờ, mẹ ruột của mình lại đi làm những chuyện nực cười như vậy.

Nhưng anh càng không ngờ rằng, những việc vô lý này là do Tô Hoài Lan xúi giục bà Lãnh làm.

Tô Hoài Lan biết Phó Quân Tiêu vì Đồng Kỳ Anh mà giận dữ với bà Lãnh.

Cô ta ngay lập tức chạy đến, xuất hiện vào đúng thời điểm thay bà Lãnh nói chuyện.

Tô Hoài Lan gọi bà Lãnh tiếng "mẹ"

thật êm tai: "Quân Tiêu, anh muốn mắng thì mắng em là được! Mẹ không có liên quan gì! Là em kêu mẹ làm như vậy! Mẹ cũng vì thương em mà thôi!"

Phó Quân Tiêu thấy tình hình như vậy thì trực tiếp nắm tay Tô Hoài Lan, kéo cô ta ra khỏi nơi bà Lãnh đang đứng.

"Từ nay về sau, cô về Mai viên ở, không cần sống ở nhà chính nữa! Còn có, sau này cô dám làm phiền tôi thì đừng trách tại sao tôi không khách sáo!"

Phó Quân Tiêu đưa Tô Hoài Lan ra hành lang dài, lớn tiếng quát mảng.

Sau khi anh nổi giận với cô ta thì lập tức rời đi.

Tô Hoài Lan dựa vào bức tường bên hành lang, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Tại sao Phó Quân Tiêu lại đối xử với cô ta như vậy? Cho dù cô ta là giả mạo làm mợ hai của nhà họ Phó, nhưng cô ta đã được ông cụ Phó và bà Lãnh đồng ý, giả cũng được mà thật cũng như thế, không phải sao? Phó Quân Tiêu bước nhanh trở về nhà chính, thấy cửa đang mở anh liền bước vào.

Đồng Kỳ Anh trùm khăn, cuộn người vào góc giường mà khóc.

Thực ra, khi nghe được tin, Đồng Kỳ Anh còn là xử nữ, lòng anh thoáng hiện lên một tia vui sướng.

Nhưng khi anh nhìn thấy khuôn mặt cô đâm nước mắt, ngồi thất thần ở góc giường, tim anh lại bät đầu đau nhói.

.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Phó Quân Tiêu giận dữ đến chất vấn mẹ, tại sao lại không tin con trai mình."Mẹ, con rời khỏi đây ba ngày cũng đã gọi điện thoại nói trước với mẹ rồi.Nhà Kỳ Anh xảy ra chút chuyện, Quân Bác không có thời gian để đi cùng Kỳ Anh, nên con mới giúp Quân Bác về nhà Kỳ Anh giải quyết.Tại sao mẹ lại không tin con? Mẹ không tin con, muốn kiểm tra sức khỏe thì có thể mời bác sĩ đến khám cho con, tại sao lại đi kiểm tra sức khỏe Kỳ Anh? Nếu như để Quân Bác biết chuyện này, mẹ muốn sau này hai vợ chồng nó sống với nhau như thế nào?"Phó Quân Tiêu mạnh mẽ chất vấn.Anh thật sự không ngờ, mẹ ruột của mình lại đi làm những chuyện nực cười như vậy.Nhưng anh càng không ngờ rằng, những việc vô lý này là do Tô Hoài Lan xúi giục bà Lãnh làm.Tô Hoài Lan biết Phó Quân Tiêu vì Đồng Kỳ Anh mà giận dữ với bà Lãnh.Cô ta ngay lập tức chạy đến, xuất hiện vào đúng thời điểm thay bà Lãnh nói chuyện.Tô Hoài Lan gọi bà Lãnh tiếng "mẹ"thật êm tai: "Quân Tiêu, anh muốn mắng thì mắng em là được! Mẹ không có liên quan gì! Là em kêu mẹ làm như vậy! Mẹ cũng vì thương em mà thôi!"Phó Quân Tiêu thấy tình hình như vậy thì trực tiếp nắm tay Tô Hoài Lan, kéo cô ta ra khỏi nơi bà Lãnh đang đứng."Từ nay về sau, cô về Mai viên ở, không cần sống ở nhà chính nữa! Còn có, sau này cô dám làm phiền tôi thì đừng trách tại sao tôi không khách sáo!"Phó Quân Tiêu đưa Tô Hoài Lan ra hành lang dài, lớn tiếng quát mảng.Sau khi anh nổi giận với cô ta thì lập tức rời đi.Tô Hoài Lan dựa vào bức tường bên hành lang, chậm rãi ngồi xổm xuống.Tại sao Phó Quân Tiêu lại đối xử với cô ta như vậy? Cho dù cô ta là giả mạo làm mợ hai của nhà họ Phó, nhưng cô ta đã được ông cụ Phó và bà Lãnh đồng ý, giả cũng được mà thật cũng như thế, không phải sao? Phó Quân Tiêu bước nhanh trở về nhà chính, thấy cửa đang mở anh liền bước vào.Đồng Kỳ Anh trùm khăn, cuộn người vào góc giường mà khóc.Thực ra, khi nghe được tin, Đồng Kỳ Anh còn là xử nữ, lòng anh thoáng hiện lên một tia vui sướng.Nhưng khi anh nhìn thấy khuôn mặt cô đâm nước mắt, ngồi thất thần ở góc giường, tim anh lại bät đầu đau nhói..

Chương 147: Bắt Cô Đi Kiểm Tra