Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 160: Cô Ta Muốn Quyến Rũ Anh
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Quy tắc là thứ chết chỉ có con người là còn sống.Anh không muốn bởi vì quy tắc mà phá vỡ tình cảm giữa hai anh em bọn họ.Sau khi Phó Quân Tiêu nói chuyện với ông cụ Phó xong, lúc từ trong sân của ông cụ Phó đi ra, vừa mới bước đến vườn riêng của biệt thự đã nhìn thấy căn phòng Kỳ Anh sáng đèn.Kỳ Anh đã không ở trong biệt thự của nhà họ Phó mấy ngày nay rồi, khu vườn giống như là lãnh cung, tiêu điều, lạnh lẽo, vô cùng thê lương, cỏ dại mọc um tùm.Có thể hiểu được, sau đó, Tô Hoài Lan cũng chẳng hề đến nơi này nữa.Nhưng giờ phút này, Phó Quân Tiêu lại thấy trong phòng của Kỳ Anh sáng đèn, anh như bị ma xui quỷ khiến, hai chân không nghe theo sự sai bảo mà bước về phía căn phòng kia.Phó Quân Tiêu đi tới cửa, lễ phép định gõ cửa."Cửa không có khóa, mời vào."Bên trong nhà truyên đến âm thanh của Kỳ Anh.Cả người Phó Quân Tiêu ngẩn ra, vung tay lên, liên trực tiếp đẩy cửa ra.Hai cánh cửa bị đẩy ra theo không khí, tạo ra một luông gió nhè nhẹ, cả một mùi hương thơm tho tràn vào trong không khí mà không thể dùng từ ngữ nào để miêu tả được.Mùi thơm này rất nhạt, nghe thấm lòng người, mơ hô mê hoặc tâm trí của người khác.Phó Quân Tiêu có chút hốt hoảng, đập vào trong tròng mắt là là một cây nến đỏ dài trên chiếc bàn tròn, cây nến đốt lên một ngọn lửa màu xanh."Quân Tiều...!Anh đến đây!"Lại là âm thanh dịu dàng như nước của Kỳ Anh.Giống như như là từ phía chân trời mịt mờ mà cũng như là ở gần sát bên tai, tựa như ảo ảnh, rất mơ hồ.Phó Quân Tiêu nhìn vê phía phát ra âm thanh, hai tay đưa về sau để khép cửa lại."Phù."Một ngọn gió nhẹ bị cánh cửa chặn lại trong chớp mắt, cuốn theo đó làm lay động ngọn nến trên chiếc bàn tròn, khiến cho hương thơm trong nhà càng trở nên nồng nặc hơn."Quân Tiêu..."Một người con gái uyển chuyển bước ra từ sau tấm rèm lụa mỏng, đang bước từng từng đi sang đây.Kỳ Anh...!Phó Quân Tiêu nhìn người con gái này, vội sải bước tiến lên, vén tấm rèm cửa, vén tấm lụa mỏng lên."Kỳ Anh"trang điểm nhẹ, đôi mắt ngước lên vừa mềm mại vừa ướt át, tóc đen, môi đỏ.Cô ta mặc một chiếc yếm váy trắng dài, hai ngực nửa kín nửa hở, phập phồng theo từng nhịp thở..
Quy tắc là thứ chết chỉ có con người là còn sống.
Anh không muốn bởi vì quy tắc mà phá vỡ tình cảm giữa hai anh em bọn họ.
Sau khi Phó Quân Tiêu nói chuyện với ông cụ Phó xong, lúc từ trong sân của ông cụ Phó đi ra, vừa mới bước đến vườn riêng của biệt thự đã nhìn thấy căn phòng Kỳ Anh sáng đèn.
Kỳ Anh đã không ở trong biệt thự của nhà họ Phó mấy ngày nay rồi, khu vườn giống như là lãnh cung, tiêu điều, lạnh lẽo, vô cùng thê lương, cỏ dại mọc um tùm.
Có thể hiểu được, sau đó, Tô Hoài Lan cũng chẳng hề đến nơi này nữa.
Nhưng giờ phút này, Phó Quân Tiêu lại thấy trong phòng của Kỳ Anh sáng đèn, anh như bị ma xui quỷ khiến, hai chân không nghe theo sự sai bảo mà bước về phía căn phòng kia.
Phó Quân Tiêu đi tới cửa, lễ phép định gõ cửa.
"Cửa không có khóa, mời vào."
Bên trong nhà truyên đến âm thanh của Kỳ Anh.
Cả người Phó Quân Tiêu ngẩn ra, vung tay lên, liên trực tiếp đẩy cửa ra.
Hai cánh cửa bị đẩy ra theo không khí, tạo ra một luông gió nhè nhẹ, cả một mùi hương thơm tho tràn vào trong không khí mà không thể dùng từ ngữ nào để miêu tả được.
Mùi thơm này rất nhạt, nghe thấm lòng người, mơ hô mê hoặc tâm trí của người khác.
Phó Quân Tiêu có chút hốt hoảng, đập vào trong tròng mắt là là một cây nến đỏ dài trên chiếc bàn tròn, cây nến đốt lên một ngọn lửa màu xanh.
"Quân Tiều...!
Anh đến đây!"
Lại là âm thanh dịu dàng như nước của Kỳ Anh.
Giống như như là từ phía chân trời mịt mờ mà cũng như là ở gần sát bên tai, tựa như ảo ảnh, rất mơ hồ.
Phó Quân Tiêu nhìn vê phía phát ra âm thanh, hai tay đưa về sau để khép cửa lại.
"Phù."
Một ngọn gió nhẹ bị cánh cửa chặn lại trong chớp mắt, cuốn theo đó làm lay động ngọn nến trên chiếc bàn tròn, khiến cho hương thơm trong nhà càng trở nên nồng nặc hơn.
"Quân Tiêu..."
Một người con gái uyển chuyển bước ra từ sau tấm rèm lụa mỏng, đang bước từng từng đi sang đây.
Kỳ Anh...!
Phó Quân Tiêu nhìn người con gái này, vội sải bước tiến lên, vén tấm rèm cửa, vén tấm lụa mỏng lên.
"Kỳ Anh"
trang điểm nhẹ, đôi mắt ngước lên vừa mềm mại vừa ướt át, tóc đen, môi đỏ.
Cô ta mặc một chiếc yếm váy trắng dài, hai ngực nửa kín nửa hở, phập phồng theo từng nhịp thở..
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Quy tắc là thứ chết chỉ có con người là còn sống.Anh không muốn bởi vì quy tắc mà phá vỡ tình cảm giữa hai anh em bọn họ.Sau khi Phó Quân Tiêu nói chuyện với ông cụ Phó xong, lúc từ trong sân của ông cụ Phó đi ra, vừa mới bước đến vườn riêng của biệt thự đã nhìn thấy căn phòng Kỳ Anh sáng đèn.Kỳ Anh đã không ở trong biệt thự của nhà họ Phó mấy ngày nay rồi, khu vườn giống như là lãnh cung, tiêu điều, lạnh lẽo, vô cùng thê lương, cỏ dại mọc um tùm.Có thể hiểu được, sau đó, Tô Hoài Lan cũng chẳng hề đến nơi này nữa.Nhưng giờ phút này, Phó Quân Tiêu lại thấy trong phòng của Kỳ Anh sáng đèn, anh như bị ma xui quỷ khiến, hai chân không nghe theo sự sai bảo mà bước về phía căn phòng kia.Phó Quân Tiêu đi tới cửa, lễ phép định gõ cửa."Cửa không có khóa, mời vào."Bên trong nhà truyên đến âm thanh của Kỳ Anh.Cả người Phó Quân Tiêu ngẩn ra, vung tay lên, liên trực tiếp đẩy cửa ra.Hai cánh cửa bị đẩy ra theo không khí, tạo ra một luông gió nhè nhẹ, cả một mùi hương thơm tho tràn vào trong không khí mà không thể dùng từ ngữ nào để miêu tả được.Mùi thơm này rất nhạt, nghe thấm lòng người, mơ hô mê hoặc tâm trí của người khác.Phó Quân Tiêu có chút hốt hoảng, đập vào trong tròng mắt là là một cây nến đỏ dài trên chiếc bàn tròn, cây nến đốt lên một ngọn lửa màu xanh."Quân Tiều...!Anh đến đây!"Lại là âm thanh dịu dàng như nước của Kỳ Anh.Giống như như là từ phía chân trời mịt mờ mà cũng như là ở gần sát bên tai, tựa như ảo ảnh, rất mơ hồ.Phó Quân Tiêu nhìn vê phía phát ra âm thanh, hai tay đưa về sau để khép cửa lại."Phù."Một ngọn gió nhẹ bị cánh cửa chặn lại trong chớp mắt, cuốn theo đó làm lay động ngọn nến trên chiếc bàn tròn, khiến cho hương thơm trong nhà càng trở nên nồng nặc hơn."Quân Tiêu..."Một người con gái uyển chuyển bước ra từ sau tấm rèm lụa mỏng, đang bước từng từng đi sang đây.Kỳ Anh...!Phó Quân Tiêu nhìn người con gái này, vội sải bước tiến lên, vén tấm rèm cửa, vén tấm lụa mỏng lên."Kỳ Anh"trang điểm nhẹ, đôi mắt ngước lên vừa mềm mại vừa ướt át, tóc đen, môi đỏ.Cô ta mặc một chiếc yếm váy trắng dài, hai ngực nửa kín nửa hở, phập phồng theo từng nhịp thở..