Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 284: Hai Nhà Lãnh Lý Kết Thành Thông Gia

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lý Tư San nhìn thấy Đồng Kỳ Anh, kinh ngạc trợn to hai mắt.Tại sao Đồng Kỳ Anh lại ở đây? Chẳng lẽ bây giờ cô không phải đang ở trong tù sao? Lý Tư San cực kì khó hiểu.Phó Quân Tiêu bế chú cún con trên tay, sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi về phía Đồng Kỳ Anh.Đồng Kỳ Anh đứng sững trước cửa, tiến thoái lưỡng nan, may mà Phỏ Quân Tiêu bước tới giải vây cho cô."Con cún của em rất đáng yêu."Phó Quân Tiêu nói với Đồng Kỳ Anh khi anh nhẹ nhàng đặt cún con vào trong lòng cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương chiều chuộng.Đồng Kỳ Anh ôm chặt cún con, mím chặt miệng, nhẹ nhàng cảm ơn: "Cám ơn anh, vậy em đi xuống trước.""Được."Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng trả lời.Anh luôn quay lưng lại với những người trong phòng khách, nên chỉ có mình anh biết sự yêu chiều của anh dành cho cô.Khi Đồng Kỳ Anh ôm chú cún con quay người rời đi, chỉ nghe thấy giọng nói của ông nội Phó Hoằng Khôn ở sau lưng: "Nhà họ Lý cũng giàu có nối tiếng ở thành phố Thuận Canh.Cô chủ có lòng muốn gả cho Quân Tiêu cháu trai tôi, cũng là phúc phần của nó.Hai nhà Lãnh-Lý kết thành thông gia tất nhiên sẽ rất có lợi cho thiên đồ phát triển của hai doanh nghiệp!"Đồng Kỳ Anh không nghe rõ câu phía sau.Phía sau mái hiên cách đó không xa, Phó Quân Bác đã đứng đó đợi Đồng Kỳ Anh, nhưng không đi tới đón cô.Vừa rồi khi anh đuổi theo Đồng Kỳ Anh, phát hiện cô xông vào phòng khách, liền dừng chân lại.Trong phòng khách, ông nội Phó Hoằng Khôn tiếp đãi gia đình Lý Tư San.Lúc đầu, khi quản gia gọi cho anh ấy nói rằng có người đang kiếm bên ngoài, anh ấy đã linh cảm rằng đó là Lý Tư San.Thế nhưng, người tìm anh không phải Lý Tư San, mà là con thú cưng anh đặt cho Kỳ Anh cách đây một thời gian đã tới nơi.Vốn dĩ sẽ được gửi tới thành phố Thuận Canh.Sau đó, anh ấy thay đổi địa chỉ và gửi nó tới trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy.Kỳ Anh nói rằng cô muốn nuôi thú cưng, vì vậy anh ấy thực sự để tâm đến chuyện này, cho dù không thích nuôi thú cưng chút nào, nhưng vì cô, anh ấy vẫn sẵn sàng từ từ thay đổi bản thân.Chẳng qua là, Phó Quân Bác không ngờ lại gặp gia đình Lý Tư San khi đang đón chú cún cưng trước cửa.Vì vậy, mục đích nhà họ Lý tới đây lần này là gì, Phó Quân Bác cũng đã đoán được phân nào.Bây giờ anh ấy rơi vào tình thế không còn gì trong tay, không còn khả năng gì với Lý Tư San nữa, vì vậy chắc chắn mục tiêu tiếp theo của cô ta sẽ là anh cả.Quả nhiên, kế từ khí Lý Tư San tiếp cận, anh ấy đã nghi ngờ về động cơ của cô ta, bây giờ có vẻ điều anh ấy suy đoán hoàn toàn đúng.Đồng Kỳ Anh ôm chú chó trắng, vui vẻ đi tới trước mặt Phó Quân Bác, mỉm cười hỏi: "Đây là giống chó gì vậy?""Chó phốc sóc."Khóe miệng Phó Quân Bác nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, dừng lại một lúc, anh ấy tiếp tục nói: "Tối nay chúng ta hãy đến một khách sạn gần sân bay nhé!""Ừm, nghe theo anh"Đồng Kỳ Anh ngoan ngoãn gật đầu.Sau đó Phó Quân Bác đưa tay ra nắm lấy tay cô, khi quay người rời đi thì bắt gặp Nhiên Hoàng Minh.Đồng Kỳ Anh đã quên những gì Nhiên Hoàng Minh nói lúc trước.Nhiên Hoàng Minh giương mắt nhìn Phó Quân Bác và Đồng Kỳ Anh tay trong tay rời đi, không nhịn được cảm thấy phiền não ôm lấy gáy.Là anh ta đã gọi Lý Tư San tới, hơn nữa!Rốt cuộc chuyện này là sao? Khi Nhiên Hoàng Minh còn đang băn khoăn, vừa quay người bước ra ngoài cửa phòng khách thì đã nghe thấy giọng nói của ông Phó Hoằng Khôn từ bên trong vọng ra: "Chỉ tiếc là cháu trai tôi đã có vợ sắp cưới rồi.Tất nhiên, tôi sẽ bảo cháu trai nhờ vả các mối quan hệ giúp ông đưa cậu chủ nhà ra khỏi trại giam."Chuyện lần trước Lý Dạ Lạc "bắt nạt"Đồng Kỳ Anh, Phó Quân Tiêu nhất thời tức giận đến mức gọi người của đồn cảnh sát nhốt anh ta vào trại tạm giam, hơn nữa vấn đề là đến nay vẫn chưa được thả ra.Phó Quân Tiêu dự định sẽ giam anh ta thêm hai ba tháng nữa, nào ngờ hôm nay người nhà họ Lý lại đề cập chuyện này với ông nội."Cầu thân" bị từ chối, sắc mặt của Lý Tư San vô cùng khó coi, may mà bố mẹ cô ta đích thân tới đây, có thể cứu người anh trai phá nhà phá cửa kia về, cũng xem như không uổng công vô ích.Nhưng Phó Quân Tiêu lại không thể nhìn thấu người phụ nữ Lý Tư San này.Một bên có thế chạy đến trước mặt anh khóc lóc nói dối rằng mình đang mang thai đứa con của em trai anh, bên kia còn đưa bố mẹ bước chân vào nhà anh, bàn bạc với ông nội về chuyện kết thành thông gia của nhà, để anh cưới cô ta làm vợ.Người phụ nữ này thần kinh có vấn đề không, sao có thể trơ trên như vậy? Khi Phó Quân Tiêu đang suy nghĩ trầm tư, ông nội Phó Hoằng Khôn còn khách sáo yêu cầu quản gia thu xếp chỗ ở cho Lý Tư San và bố mẹ cô ta, để ba người qua đêm trong trang viên nhà họ Phó, ngày mai hằng đi đón Lý Dạ Lạc cùng về thành phố Thuận Canh.Sau khi gặp mặt những người trong nhà họ Lý xong, Phó Quân Tiêu vừa bước ra khỏi phòng khách đã bị Nhiên Hoàng Minh chặn lại, kéo qua một bên và nghiêm túc hỏi riêng: "Quân Tiêu, tại sao không nói thật với ông nội? Cái cô chủ nhà họ Lý kia có quan hệ với em trai cậu? Thế này thì chắc chắn cậu ta và Kỳ Anh sẽ không đi tới đâu!""Cậu có gì chứng tỏ thấy họ có quan hệ với nhau không?"Phó Quân Tiêu thờ lạnh nhạt hỏi lại..

Khi Lý Tư San nhìn thấy Đồng Kỳ Anh, kinh ngạc trợn to hai mắt.

Tại sao Đồng Kỳ Anh lại ở đây? Chẳng lẽ bây giờ cô không phải đang ở trong tù sao? Lý Tư San cực kì khó hiểu.

Phó Quân Tiêu bế chú cún con trên tay, sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi về phía Đồng Kỳ Anh.

Đồng Kỳ Anh đứng sững trước cửa, tiến thoái lưỡng nan, may mà Phỏ Quân Tiêu bước tới giải vây cho cô.

"Con cún của em rất đáng yêu.

"

Phó Quân Tiêu nói với Đồng Kỳ Anh khi anh nhẹ nhàng đặt cún con vào trong lòng cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương chiều chuộng.

Đồng Kỳ Anh ôm chặt cún con, mím chặt miệng, nhẹ nhàng cảm ơn: "Cám ơn anh, vậy em đi xuống trước.

"

"Được.

"

Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng trả lời.

Anh luôn quay lưng lại với những người trong phòng khách, nên chỉ có mình anh biết sự yêu chiều của anh dành cho cô.

Khi Đồng Kỳ Anh ôm chú cún con quay người rời đi, chỉ nghe thấy giọng nói của ông nội Phó Hoằng Khôn ở sau lưng: "Nhà họ Lý cũng giàu có nối tiếng ở thành phố Thuận Canh.

Cô chủ có lòng muốn gả cho Quân Tiêu cháu trai tôi, cũng là phúc phần của nó.

Hai nhà Lãnh-Lý kết thành thông gia tất nhiên sẽ rất có lợi cho thiên đồ phát triển của hai doanh nghiệp!

"

Đồng Kỳ Anh không nghe rõ câu phía sau.

Phía sau mái hiên cách đó không xa, Phó Quân Bác đã đứng đó đợi Đồng Kỳ Anh, nhưng không đi tới đón cô.

Vừa rồi khi anh đuổi theo Đồng Kỳ Anh, phát hiện cô xông vào phòng khách, liền dừng chân lại.

Trong phòng khách, ông nội Phó Hoằng Khôn tiếp đãi gia đình Lý Tư San.

Lúc đầu, khi quản gia gọi cho anh ấy nói rằng có người đang kiếm bên ngoài, anh ấy đã linh cảm rằng đó là Lý Tư San.

Thế nhưng, người tìm anh không phải Lý Tư San, mà là con thú cưng anh đặt cho Kỳ Anh cách đây một thời gian đã tới nơi.

Vốn dĩ sẽ được gửi tới thành phố Thuận Canh.

Sau đó, anh ấy thay đổi địa chỉ và gửi nó tới trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy.

Kỳ Anh nói rằng cô muốn nuôi thú cưng, vì vậy anh ấy thực sự để tâm đến chuyện này, cho dù không thích nuôi thú cưng chút nào, nhưng vì cô, anh ấy vẫn sẵn sàng từ từ thay đổi bản thân.

Chẳng qua là, Phó Quân Bác không ngờ lại gặp gia đình Lý Tư San khi đang đón chú cún cưng trước cửa.

Vì vậy, mục đích nhà họ Lý tới đây lần này là gì, Phó Quân Bác cũng đã đoán được phân nào.

Bây giờ anh ấy rơi vào tình thế không còn gì trong tay, không còn khả năng gì với Lý Tư San nữa, vì vậy chắc chắn mục tiêu tiếp theo của cô ta sẽ là anh cả.

Quả nhiên, kế từ khí Lý Tư San tiếp cận, anh ấy đã nghi ngờ về động cơ của cô ta, bây giờ có vẻ điều anh ấy suy đoán hoàn toàn đúng.

Đồng Kỳ Anh ôm chú chó trắng, vui vẻ đi tới trước mặt Phó Quân Bác, mỉm cười hỏi: "Đây là giống chó gì vậy?"

"Chó phốc sóc.

"

Khóe miệng Phó Quân Bác nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, dừng lại một lúc, anh ấy tiếp tục nói: "Tối nay chúng ta hãy đến một khách sạn gần sân bay nhé!"

"Ừm, nghe theo anh"

Đồng Kỳ Anh ngoan ngoãn gật đầu.

Sau đó Phó Quân Bác đưa tay ra nắm lấy tay cô, khi quay người rời đi thì bắt gặp Nhiên Hoàng Minh.

Đồng Kỳ Anh đã quên những gì Nhiên Hoàng Minh nói lúc trước.

Nhiên Hoàng Minh giương mắt nhìn Phó Quân Bác và Đồng Kỳ Anh tay trong tay rời đi, không nhịn được cảm thấy phiền não ôm lấy gáy.

Là anh ta đã gọi Lý Tư San tới, hơn nữa!

Rốt cuộc chuyện này là sao? Khi Nhiên Hoàng Minh còn đang băn khoăn, vừa quay người bước ra ngoài cửa phòng khách thì đã nghe thấy giọng nói của ông Phó Hoằng Khôn từ bên trong vọng ra: "Chỉ tiếc là cháu trai tôi đã có vợ sắp cưới rồi.

Tất nhiên, tôi sẽ bảo cháu trai nhờ vả các mối quan hệ giúp ông đưa cậu chủ nhà ra khỏi trại giam.

"

Chuyện lần trước Lý Dạ Lạc "bắt nạt"

Đồng Kỳ Anh, Phó Quân Tiêu nhất thời tức giận đến mức gọi người của đồn cảnh sát nhốt anh ta vào trại tạm giam, hơn nữa vấn đề là đến nay vẫn chưa được thả ra.

Phó Quân Tiêu dự định sẽ giam anh ta thêm hai ba tháng nữa, nào ngờ hôm nay người nhà họ Lý lại đề cập chuyện này với ông nội.

"Cầu thân" bị từ chối, sắc mặt của Lý Tư San vô cùng khó coi, may mà bố mẹ cô ta đích thân tới đây, có thể cứu người anh trai phá nhà phá cửa kia về, cũng xem như không uổng công vô ích.

Nhưng Phó Quân Tiêu lại không thể nhìn thấu người phụ nữ Lý Tư San này.

Một bên có thế chạy đến trước mặt anh khóc lóc nói dối rằng mình đang mang thai đứa con của em trai anh, bên kia còn đưa bố mẹ bước chân vào nhà anh, bàn bạc với ông nội về chuyện kết thành thông gia của nhà, để anh cưới cô ta làm vợ.

Người phụ nữ này thần kinh có vấn đề không, sao có thể trơ trên như vậy? Khi Phó Quân Tiêu đang suy nghĩ trầm tư, ông nội Phó Hoằng Khôn còn khách sáo yêu cầu quản gia thu xếp chỗ ở cho Lý Tư San và bố mẹ cô ta, để ba người qua đêm trong trang viên nhà họ Phó, ngày mai hằng đi đón Lý Dạ Lạc cùng về thành phố Thuận Canh.

Sau khi gặp mặt những người trong nhà họ Lý xong, Phó Quân Tiêu vừa bước ra khỏi phòng khách đã bị Nhiên Hoàng Minh chặn lại, kéo qua một bên và nghiêm túc hỏi riêng: "Quân Tiêu, tại sao không nói thật với ông nội? Cái cô chủ nhà họ Lý kia có quan hệ với em trai cậu? Thế này thì chắc chắn cậu ta và Kỳ Anh sẽ không đi tới đâu!"

"Cậu có gì chứng tỏ thấy họ có quan hệ với nhau không?"

Phó Quân Tiêu thờ lạnh nhạt hỏi lại.

.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lý Tư San nhìn thấy Đồng Kỳ Anh, kinh ngạc trợn to hai mắt.Tại sao Đồng Kỳ Anh lại ở đây? Chẳng lẽ bây giờ cô không phải đang ở trong tù sao? Lý Tư San cực kì khó hiểu.Phó Quân Tiêu bế chú cún con trên tay, sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi về phía Đồng Kỳ Anh.Đồng Kỳ Anh đứng sững trước cửa, tiến thoái lưỡng nan, may mà Phỏ Quân Tiêu bước tới giải vây cho cô."Con cún của em rất đáng yêu."Phó Quân Tiêu nói với Đồng Kỳ Anh khi anh nhẹ nhàng đặt cún con vào trong lòng cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương chiều chuộng.Đồng Kỳ Anh ôm chặt cún con, mím chặt miệng, nhẹ nhàng cảm ơn: "Cám ơn anh, vậy em đi xuống trước.""Được."Phó Quân Tiêu nhẹ nhàng trả lời.Anh luôn quay lưng lại với những người trong phòng khách, nên chỉ có mình anh biết sự yêu chiều của anh dành cho cô.Khi Đồng Kỳ Anh ôm chú cún con quay người rời đi, chỉ nghe thấy giọng nói của ông nội Phó Hoằng Khôn ở sau lưng: "Nhà họ Lý cũng giàu có nối tiếng ở thành phố Thuận Canh.Cô chủ có lòng muốn gả cho Quân Tiêu cháu trai tôi, cũng là phúc phần của nó.Hai nhà Lãnh-Lý kết thành thông gia tất nhiên sẽ rất có lợi cho thiên đồ phát triển của hai doanh nghiệp!"Đồng Kỳ Anh không nghe rõ câu phía sau.Phía sau mái hiên cách đó không xa, Phó Quân Bác đã đứng đó đợi Đồng Kỳ Anh, nhưng không đi tới đón cô.Vừa rồi khi anh đuổi theo Đồng Kỳ Anh, phát hiện cô xông vào phòng khách, liền dừng chân lại.Trong phòng khách, ông nội Phó Hoằng Khôn tiếp đãi gia đình Lý Tư San.Lúc đầu, khi quản gia gọi cho anh ấy nói rằng có người đang kiếm bên ngoài, anh ấy đã linh cảm rằng đó là Lý Tư San.Thế nhưng, người tìm anh không phải Lý Tư San, mà là con thú cưng anh đặt cho Kỳ Anh cách đây một thời gian đã tới nơi.Vốn dĩ sẽ được gửi tới thành phố Thuận Canh.Sau đó, anh ấy thay đổi địa chỉ và gửi nó tới trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy.Kỳ Anh nói rằng cô muốn nuôi thú cưng, vì vậy anh ấy thực sự để tâm đến chuyện này, cho dù không thích nuôi thú cưng chút nào, nhưng vì cô, anh ấy vẫn sẵn sàng từ từ thay đổi bản thân.Chẳng qua là, Phó Quân Bác không ngờ lại gặp gia đình Lý Tư San khi đang đón chú cún cưng trước cửa.Vì vậy, mục đích nhà họ Lý tới đây lần này là gì, Phó Quân Bác cũng đã đoán được phân nào.Bây giờ anh ấy rơi vào tình thế không còn gì trong tay, không còn khả năng gì với Lý Tư San nữa, vì vậy chắc chắn mục tiêu tiếp theo của cô ta sẽ là anh cả.Quả nhiên, kế từ khí Lý Tư San tiếp cận, anh ấy đã nghi ngờ về động cơ của cô ta, bây giờ có vẻ điều anh ấy suy đoán hoàn toàn đúng.Đồng Kỳ Anh ôm chú chó trắng, vui vẻ đi tới trước mặt Phó Quân Bác, mỉm cười hỏi: "Đây là giống chó gì vậy?""Chó phốc sóc."Khóe miệng Phó Quân Bác nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, dừng lại một lúc, anh ấy tiếp tục nói: "Tối nay chúng ta hãy đến một khách sạn gần sân bay nhé!""Ừm, nghe theo anh"Đồng Kỳ Anh ngoan ngoãn gật đầu.Sau đó Phó Quân Bác đưa tay ra nắm lấy tay cô, khi quay người rời đi thì bắt gặp Nhiên Hoàng Minh.Đồng Kỳ Anh đã quên những gì Nhiên Hoàng Minh nói lúc trước.Nhiên Hoàng Minh giương mắt nhìn Phó Quân Bác và Đồng Kỳ Anh tay trong tay rời đi, không nhịn được cảm thấy phiền não ôm lấy gáy.Là anh ta đã gọi Lý Tư San tới, hơn nữa!Rốt cuộc chuyện này là sao? Khi Nhiên Hoàng Minh còn đang băn khoăn, vừa quay người bước ra ngoài cửa phòng khách thì đã nghe thấy giọng nói của ông Phó Hoằng Khôn từ bên trong vọng ra: "Chỉ tiếc là cháu trai tôi đã có vợ sắp cưới rồi.Tất nhiên, tôi sẽ bảo cháu trai nhờ vả các mối quan hệ giúp ông đưa cậu chủ nhà ra khỏi trại giam."Chuyện lần trước Lý Dạ Lạc "bắt nạt"Đồng Kỳ Anh, Phó Quân Tiêu nhất thời tức giận đến mức gọi người của đồn cảnh sát nhốt anh ta vào trại tạm giam, hơn nữa vấn đề là đến nay vẫn chưa được thả ra.Phó Quân Tiêu dự định sẽ giam anh ta thêm hai ba tháng nữa, nào ngờ hôm nay người nhà họ Lý lại đề cập chuyện này với ông nội."Cầu thân" bị từ chối, sắc mặt của Lý Tư San vô cùng khó coi, may mà bố mẹ cô ta đích thân tới đây, có thể cứu người anh trai phá nhà phá cửa kia về, cũng xem như không uổng công vô ích.Nhưng Phó Quân Tiêu lại không thể nhìn thấu người phụ nữ Lý Tư San này.Một bên có thế chạy đến trước mặt anh khóc lóc nói dối rằng mình đang mang thai đứa con của em trai anh, bên kia còn đưa bố mẹ bước chân vào nhà anh, bàn bạc với ông nội về chuyện kết thành thông gia của nhà, để anh cưới cô ta làm vợ.Người phụ nữ này thần kinh có vấn đề không, sao có thể trơ trên như vậy? Khi Phó Quân Tiêu đang suy nghĩ trầm tư, ông nội Phó Hoằng Khôn còn khách sáo yêu cầu quản gia thu xếp chỗ ở cho Lý Tư San và bố mẹ cô ta, để ba người qua đêm trong trang viên nhà họ Phó, ngày mai hằng đi đón Lý Dạ Lạc cùng về thành phố Thuận Canh.Sau khi gặp mặt những người trong nhà họ Lý xong, Phó Quân Tiêu vừa bước ra khỏi phòng khách đã bị Nhiên Hoàng Minh chặn lại, kéo qua một bên và nghiêm túc hỏi riêng: "Quân Tiêu, tại sao không nói thật với ông nội? Cái cô chủ nhà họ Lý kia có quan hệ với em trai cậu? Thế này thì chắc chắn cậu ta và Kỳ Anh sẽ không đi tới đâu!""Cậu có gì chứng tỏ thấy họ có quan hệ với nhau không?"Phó Quân Tiêu thờ lạnh nhạt hỏi lại..

Chương 284: Hai Nhà Lãnh Lý Kết Thành Thông Gia