Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 286: Cô Sẽ Khám Cùng Với Anh
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Không phải cô muốn đính hôn với anh cả của tôi sao? Cô mang thai con của tôi, nếu để anh cả biết.Anh cả sẽ! "Phó Quân Bác muốn nói lại thôi.Lý Tư San đưa tay ra, nắm chặt tay Phó Quân Bác, chua xót cầu xin: "Anh cả của anh đã từ chối cuộc hôn nhân này, chưa kể, chuyện liên hôn là do bố em đề xuất, liên quan gì đến em chứ? Người em yêu không phải là anh cả của anh! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Anh có thể đi cùng Kỳ Anh, nhưng em chỉ muốn một đứa con thuộc về em, ở bên cạnh em những năm tháng sau này! Có được không? Quân Bác, em câu xin anh mà.""Tư San, cô có bao giờ nghĩ đến việc tương lai sẽ phải tự gánh vác những chuyện gì khi có con với tôi không? Sinh con ngoài giá thú? Điêu này có ích gì cho cô sao?"Phó Quân Bác cau mày, nét mặt không vui."Quân Bác, cứ cho là em đang câu xin anh đi, được không? Em chỉ muốn có một đứa con!"Lý Tư San ngang ngược, vừa cởi khăn tắm ra, vừa đi chân đất xuống nền, vừa khóc vừa van xin, từng bước tiến về phía Phó Quân Bác.Cô ta vươn tay ôm eo anh ấy, kiễng chân hôn lên cổ anh ấy, thở nhẹ bên tai anh ấy.Lý Tư San từ từ di chuyển hai tay lên, chậm chậm cởi cúc áo sơ mi của Phó Quân Bác, rồi hôn lên xương quai xanh của anh ấy, nhu mì và thành khẩn nói: "Quân Bác, em chỉ muốn có một đứa con ở bên cạnh em Bởi vì em yêu anh, cho nên em chỉ muốn có một đứa con với anh.Cả tâm hồn lẫn thể xác em đã không thể chấp nhận những người đàn ông khác! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Hãy cho em một đứa con, có được không? Em đảm bảo với anh! Từ nay về sau, em sẽ không làm phiên anh và Kỳ Anh nữa!"Bỗng nhiên, Phó Quân Bác mặt không chút biểu cảm, sau khi hơi kéo giãn khoảng cách giữa mình và Lý Tư San, lại bất ngờ ôm cô ta đi tới giường lớn."Quân Bác, anh! đã đồng ý rồi phải không?"Lý Tư San nhẹ nhàng dán vào lòng của Phó Quân Bác, ngạc nhiên hỏi.Phó Quân Bác không trả lời Lý Tư San, mà đặt cô ta lên giường, lao thẳng vào người cô ta mà không có bất kỳ khúc dạo đầu nào.Tiếng tháo kim loại "lách cách" phát ra, khi thắt lưng được cởi ra, anh ấy nhanh nhẹn c** s*ch quần áo trên người, anh ấy cũng không trao cho cô ta bất kỳ nụ hôn dịu dàng nào, anh ấy cứ đến rồi đi, như thể đang miễn cưỡng làm một nhiệm vụ với cô ta.Cho nên, anh ấy đã thực sự không còn yêu cô ta nữa, đúng không? Lý Tư San cắn môi, nước mắt ào ạt chảy xuống.Trong phòng khách sạn ở bên kia, sau khi tắm xong, Đồng Kỳ Anh mặc váy ngủ của mình, mái tóc dài bù xù còn chưa khô, ôm con chó Tiểu Ái trong lòng, ngồi trên giường lớn xem phim truyền hình.Bởi vì xem nhập tâm, cô hoàn toàn quên mất thời gian, cũng không để ý Phó Quân Bác đã đi rất lâu mà vẫn chưa quay lại.Bất tri bất giác, Đồng Kỳ Anh đã ôm con chó Tiếu Ái ngủ thiếp đi trên giường.Khi cô mở mắt ra lần nữa, trời đã hửng sáng.Ở bên cạnh, Phó Quân Bác không biết trở lại từ lúc nào, nhưng thấy đôi chân mày kiếm của anh ấy nhíu lại, trên người mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, nằm nghiêng trên tấm chăn.Trong phòng bật điều hòa, không đắp chăn, vẫn có chút lạnh.Đồng Kỳ Anh nhìn khuôn mặt say ngủ của Phó Quân Bác, cười ngọt ngào, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy kéo một góc chăn lên.Khi cô muốn đắp chăn cho anh ấy, đôi chân lộ ra khỏi áo choàng tắm ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô.Đồng Kỳ Anh dần dần mỉm cười, hơi nghiêng đầu, bộ dạng nghiêm túc nhìn hai chân dài của Phó Quân Bác.Phó Quân Bác có đôi chân thon thả khá đẹp, nhưng bắp chân hơi phù, không cân đối với đùi.Đồng Kỳ Anh vô thức giơ tay lên, từ từ đưa tay vào áo choàng tắm của Phó Quân Bác, nhẹ nhàng đấm vào lưng anh."Đau - Kỳ Anh, đừng nghịch nữa!"Phó Quân Bác cau mày nói, không mở mắt nói: "Anh hơi mệt, để anh ngủ một lát""Thành Hưng, mấy ngày nay có phải anh hay bị đau thắt lưng không?"Đồng Kỳ Anh nằm rạp xuống bên cạnh Phó Quân Bác, quan tâm hỏi."Thường xuyên tăng ca lại thức khuya, ngồi lâu trong văn phòng tự nhiên sẽ bị đau lưng.Không thành vấn đề, không quan trọng."Phó Quân Bác lúc này mới chậm rãi mở mắt, khóe miệng nhếch lên, vươn tay kéo Đồng Kỳ Anh vào lòng, nhẹ nhàng ôm cô.Đồng Kỳ Anh vô thức dụi vào lòng Phó Quân Bác, lo lắng nói: "Hôm nay sau khi chúng ta đến Úc, anh cùng em đến bệnh viện khám sức khỏe, được không?""Anh thực sự không sao!"Phó Quân Bác chống khuỷu tay phải lên gối, nhìn Đồng Kỳ Anh, hơi cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô, đáy mắt có chút ý cười: "Em không cần phải quá lo lắng cho anh.""Đi đi! Đi đi mà! Được không? Chỉ là khám sức khỏe thôi! Em sẽ khám cùng với anh!"Đồng Kỳ Anh bắt đầu làm nũng không chịu bỏ qua.Tuy rằng cô không phải là bác sĩ, nhưng đi theo bà ngoại nhiều năm như vậy, mưa dầm thấm đất, cũng có chút hiểu biết.Bắp chân hơi sưng phù, đau thắt lưng thường xuyên, hơn phân nửa là do thận có vấn đề..
"Không phải cô muốn đính hôn với anh cả của tôi sao? Cô mang thai con của tôi, nếu để anh cả biết.
Anh cả sẽ! "
Phó Quân Bác muốn nói lại thôi.
Lý Tư San đưa tay ra, nắm chặt tay Phó Quân Bác, chua xót cầu xin: "Anh cả của anh đã từ chối cuộc hôn nhân này, chưa kể, chuyện liên hôn là do bố em đề xuất, liên quan gì đến em chứ? Người em yêu không phải là anh cả của anh! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Anh có thể đi cùng Kỳ Anh, nhưng em chỉ muốn một đứa con thuộc về em, ở bên cạnh em những năm tháng sau này! Có được không? Quân Bác, em câu xin anh mà.
"
"Tư San, cô có bao giờ nghĩ đến việc tương lai sẽ phải tự gánh vác những chuyện gì khi có con với tôi không? Sinh con ngoài giá thú? Điêu này có ích gì cho cô sao?"
Phó Quân Bác cau mày, nét mặt không vui.
"Quân Bác, cứ cho là em đang câu xin anh đi, được không? Em chỉ muốn có một đứa con!"
Lý Tư San ngang ngược, vừa cởi khăn tắm ra, vừa đi chân đất xuống nền, vừa khóc vừa van xin, từng bước tiến về phía Phó Quân Bác.
Cô ta vươn tay ôm eo anh ấy, kiễng chân hôn lên cổ anh ấy, thở nhẹ bên tai anh ấy.
Lý Tư San từ từ di chuyển hai tay lên, chậm chậm cởi cúc áo sơ mi của Phó Quân Bác, rồi hôn lên xương quai xanh của anh ấy, nhu mì và thành khẩn nói: "Quân Bác, em chỉ muốn có một đứa con ở bên cạnh em Bởi vì em yêu anh, cho nên em chỉ muốn có một đứa con với anh.
Cả tâm hồn lẫn thể xác em đã không thể chấp nhận những người đàn ông khác! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Hãy cho em một đứa con, có được không? Em đảm bảo với anh! Từ nay về sau, em sẽ không làm phiên anh và Kỳ Anh nữa!"
Bỗng nhiên, Phó Quân Bác mặt không chút biểu cảm, sau khi hơi kéo giãn khoảng cách giữa mình và Lý Tư San, lại bất ngờ ôm cô ta đi tới giường lớn.
"Quân Bác, anh! đã đồng ý rồi phải không?"
Lý Tư San nhẹ nhàng dán vào lòng của Phó Quân Bác, ngạc nhiên hỏi.
Phó Quân Bác không trả lời Lý Tư San, mà đặt cô ta lên giường, lao thẳng vào người cô ta mà không có bất kỳ khúc dạo đầu nào.
Tiếng tháo kim loại "lách cách" phát ra, khi thắt lưng được cởi ra, anh ấy nhanh nhẹn c** s*ch quần áo trên người, anh ấy cũng không trao cho cô ta bất kỳ nụ hôn dịu dàng nào, anh ấy cứ đến rồi đi, như thể đang miễn cưỡng làm một nhiệm vụ với cô ta.
Cho nên, anh ấy đã thực sự không còn yêu cô ta nữa, đúng không? Lý Tư San cắn môi, nước mắt ào ạt chảy xuống.
Trong phòng khách sạn ở bên kia, sau khi tắm xong, Đồng Kỳ Anh mặc váy ngủ của mình, mái tóc dài bù xù còn chưa khô, ôm con chó Tiểu Ái trong lòng, ngồi trên giường lớn xem phim truyền hình.
Bởi vì xem nhập tâm, cô hoàn toàn quên mất thời gian, cũng không để ý Phó Quân Bác đã đi rất lâu mà vẫn chưa quay lại.
Bất tri bất giác, Đồng Kỳ Anh đã ôm con chó Tiếu Ái ngủ thiếp đi trên giường.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, trời đã hửng sáng.
Ở bên cạnh, Phó Quân Bác không biết trở lại từ lúc nào, nhưng thấy đôi chân mày kiếm của anh ấy nhíu lại, trên người mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, nằm nghiêng trên tấm chăn.
Trong phòng bật điều hòa, không đắp chăn, vẫn có chút lạnh.
Đồng Kỳ Anh nhìn khuôn mặt say ngủ của Phó Quân Bác, cười ngọt ngào, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy kéo một góc chăn lên.
Khi cô muốn đắp chăn cho anh ấy, đôi chân lộ ra khỏi áo choàng tắm ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Đồng Kỳ Anh dần dần mỉm cười, hơi nghiêng đầu, bộ dạng nghiêm túc nhìn hai chân dài của Phó Quân Bác.
Phó Quân Bác có đôi chân thon thả khá đẹp, nhưng bắp chân hơi phù, không cân đối với đùi.
Đồng Kỳ Anh vô thức giơ tay lên, từ từ đưa tay vào áo choàng tắm của Phó Quân Bác, nhẹ nhàng đấm vào lưng anh.
"Đau - Kỳ Anh, đừng nghịch nữa!"
Phó Quân Bác cau mày nói, không mở mắt nói: "Anh hơi mệt, để anh ngủ một lát"
"Thành Hưng, mấy ngày nay có phải anh hay bị đau thắt lưng không?"
Đồng Kỳ Anh nằm rạp xuống bên cạnh Phó Quân Bác, quan tâm hỏi.
"Thường xuyên tăng ca lại thức khuya, ngồi lâu trong văn phòng tự nhiên sẽ bị đau lưng.
Không thành vấn đề, không quan trọng.
"
Phó Quân Bác lúc này mới chậm rãi mở mắt, khóe miệng nhếch lên, vươn tay kéo Đồng Kỳ Anh vào lòng, nhẹ nhàng ôm cô.
Đồng Kỳ Anh vô thức dụi vào lòng Phó Quân Bác, lo lắng nói: "Hôm nay sau khi chúng ta đến Úc, anh cùng em đến bệnh viện khám sức khỏe, được không?"
"Anh thực sự không sao!"
Phó Quân Bác chống khuỷu tay phải lên gối, nhìn Đồng Kỳ Anh, hơi cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô, đáy mắt có chút ý cười: "Em không cần phải quá lo lắng cho anh.
"
"Đi đi! Đi đi mà! Được không? Chỉ là khám sức khỏe thôi! Em sẽ khám cùng với anh!"
Đồng Kỳ Anh bắt đầu làm nũng không chịu bỏ qua.
Tuy rằng cô không phải là bác sĩ, nhưng đi theo bà ngoại nhiều năm như vậy, mưa dầm thấm đất, cũng có chút hiểu biết.
Bắp chân hơi sưng phù, đau thắt lưng thường xuyên, hơn phân nửa là do thận có vấn đề.
.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Không phải cô muốn đính hôn với anh cả của tôi sao? Cô mang thai con của tôi, nếu để anh cả biết.Anh cả sẽ! "Phó Quân Bác muốn nói lại thôi.Lý Tư San đưa tay ra, nắm chặt tay Phó Quân Bác, chua xót cầu xin: "Anh cả của anh đã từ chối cuộc hôn nhân này, chưa kể, chuyện liên hôn là do bố em đề xuất, liên quan gì đến em chứ? Người em yêu không phải là anh cả của anh! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Anh có thể đi cùng Kỳ Anh, nhưng em chỉ muốn một đứa con thuộc về em, ở bên cạnh em những năm tháng sau này! Có được không? Quân Bác, em câu xin anh mà.""Tư San, cô có bao giờ nghĩ đến việc tương lai sẽ phải tự gánh vác những chuyện gì khi có con với tôi không? Sinh con ngoài giá thú? Điêu này có ích gì cho cô sao?"Phó Quân Bác cau mày, nét mặt không vui."Quân Bác, cứ cho là em đang câu xin anh đi, được không? Em chỉ muốn có một đứa con!"Lý Tư San ngang ngược, vừa cởi khăn tắm ra, vừa đi chân đất xuống nền, vừa khóc vừa van xin, từng bước tiến về phía Phó Quân Bác.Cô ta vươn tay ôm eo anh ấy, kiễng chân hôn lên cổ anh ấy, thở nhẹ bên tai anh ấy.Lý Tư San từ từ di chuyển hai tay lên, chậm chậm cởi cúc áo sơ mi của Phó Quân Bác, rồi hôn lên xương quai xanh của anh ấy, nhu mì và thành khẩn nói: "Quân Bác, em chỉ muốn có một đứa con ở bên cạnh em Bởi vì em yêu anh, cho nên em chỉ muốn có một đứa con với anh.Cả tâm hồn lẫn thể xác em đã không thể chấp nhận những người đàn ông khác! Quân Bác, em cầu xin anh, được không? Hãy cho em một đứa con, có được không? Em đảm bảo với anh! Từ nay về sau, em sẽ không làm phiên anh và Kỳ Anh nữa!"Bỗng nhiên, Phó Quân Bác mặt không chút biểu cảm, sau khi hơi kéo giãn khoảng cách giữa mình và Lý Tư San, lại bất ngờ ôm cô ta đi tới giường lớn."Quân Bác, anh! đã đồng ý rồi phải không?"Lý Tư San nhẹ nhàng dán vào lòng của Phó Quân Bác, ngạc nhiên hỏi.Phó Quân Bác không trả lời Lý Tư San, mà đặt cô ta lên giường, lao thẳng vào người cô ta mà không có bất kỳ khúc dạo đầu nào.Tiếng tháo kim loại "lách cách" phát ra, khi thắt lưng được cởi ra, anh ấy nhanh nhẹn c** s*ch quần áo trên người, anh ấy cũng không trao cho cô ta bất kỳ nụ hôn dịu dàng nào, anh ấy cứ đến rồi đi, như thể đang miễn cưỡng làm một nhiệm vụ với cô ta.Cho nên, anh ấy đã thực sự không còn yêu cô ta nữa, đúng không? Lý Tư San cắn môi, nước mắt ào ạt chảy xuống.Trong phòng khách sạn ở bên kia, sau khi tắm xong, Đồng Kỳ Anh mặc váy ngủ của mình, mái tóc dài bù xù còn chưa khô, ôm con chó Tiểu Ái trong lòng, ngồi trên giường lớn xem phim truyền hình.Bởi vì xem nhập tâm, cô hoàn toàn quên mất thời gian, cũng không để ý Phó Quân Bác đã đi rất lâu mà vẫn chưa quay lại.Bất tri bất giác, Đồng Kỳ Anh đã ôm con chó Tiếu Ái ngủ thiếp đi trên giường.Khi cô mở mắt ra lần nữa, trời đã hửng sáng.Ở bên cạnh, Phó Quân Bác không biết trở lại từ lúc nào, nhưng thấy đôi chân mày kiếm của anh ấy nhíu lại, trên người mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, nằm nghiêng trên tấm chăn.Trong phòng bật điều hòa, không đắp chăn, vẫn có chút lạnh.Đồng Kỳ Anh nhìn khuôn mặt say ngủ của Phó Quân Bác, cười ngọt ngào, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy kéo một góc chăn lên.Khi cô muốn đắp chăn cho anh ấy, đôi chân lộ ra khỏi áo choàng tắm ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô.Đồng Kỳ Anh dần dần mỉm cười, hơi nghiêng đầu, bộ dạng nghiêm túc nhìn hai chân dài của Phó Quân Bác.Phó Quân Bác có đôi chân thon thả khá đẹp, nhưng bắp chân hơi phù, không cân đối với đùi.Đồng Kỳ Anh vô thức giơ tay lên, từ từ đưa tay vào áo choàng tắm của Phó Quân Bác, nhẹ nhàng đấm vào lưng anh."Đau - Kỳ Anh, đừng nghịch nữa!"Phó Quân Bác cau mày nói, không mở mắt nói: "Anh hơi mệt, để anh ngủ một lát""Thành Hưng, mấy ngày nay có phải anh hay bị đau thắt lưng không?"Đồng Kỳ Anh nằm rạp xuống bên cạnh Phó Quân Bác, quan tâm hỏi."Thường xuyên tăng ca lại thức khuya, ngồi lâu trong văn phòng tự nhiên sẽ bị đau lưng.Không thành vấn đề, không quan trọng."Phó Quân Bác lúc này mới chậm rãi mở mắt, khóe miệng nhếch lên, vươn tay kéo Đồng Kỳ Anh vào lòng, nhẹ nhàng ôm cô.Đồng Kỳ Anh vô thức dụi vào lòng Phó Quân Bác, lo lắng nói: "Hôm nay sau khi chúng ta đến Úc, anh cùng em đến bệnh viện khám sức khỏe, được không?""Anh thực sự không sao!"Phó Quân Bác chống khuỷu tay phải lên gối, nhìn Đồng Kỳ Anh, hơi cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô, đáy mắt có chút ý cười: "Em không cần phải quá lo lắng cho anh.""Đi đi! Đi đi mà! Được không? Chỉ là khám sức khỏe thôi! Em sẽ khám cùng với anh!"Đồng Kỳ Anh bắt đầu làm nũng không chịu bỏ qua.Tuy rằng cô không phải là bác sĩ, nhưng đi theo bà ngoại nhiều năm như vậy, mưa dầm thấm đất, cũng có chút hiểu biết.Bắp chân hơi sưng phù, đau thắt lưng thường xuyên, hơn phân nửa là do thận có vấn đề..