Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 335: Một Kết Thúc Tốt Đẹp

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lạc Minh Ánh tỉnh dậy, đã là sáng hôm sau.Cô ta mở mắt ra, liền nhìn thấy Phó Quân Tiêu đang dựa vào ghế sô pha đơn bên cạnh, một tay khoác lên tay vịn ghế sô pha, một tay nắm thành quyền đỡ lấy đầu, chìm vào giấc ngủ với tư thái vừa tao nhã lại phong độ.Cô ta nghe sư phụ kể rằng anh trai từng là quân nhân, chẳng trách lưng anh vẫn thẳng tắp dù đang trong tư thế đứng hay ngồi.Không biết cái chăn bông ở nhà anh cả có phải cũng bị anh xếp thành miếng đậu phụ luôn không? Lạc Minh Ánh suy nghĩ miên man mà bật cười.Tuy nhiên, trong khi cô ta vô tình nhìn chăm chú vào anh lần nữa, trái tim đập thình thịch của cô ta như đang nở hoa.Chẳng lẽ là!Anh ta đã canh giữ cô ta cả đêm sao? Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng vén chăn bông bước xuống giường bệnh, mái tóc dài như thác nước thản nhiên xõa trước ngực, nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân của cô ta.Khi cô ta nhặt chiếc chăn mỏng bên hông định đắp cho anh, anh đột nhiên bật dậy vào tư thế phòng thủ ngay tức thì, ra tay rất nhanh, cực kỷ cảnh giác mà bóp cổ cô ta rồi đẩy cô ta ngã ngửa xuống giường bệnh."Anh, anh trai! là tôi!"Lạc Minh Ánh trợn to hai mắt, yếu ớt ấp úng, lông ngực lại phập phồng lên xuống dữ dội.Trong tầm nhìn của cô ta là đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng trên khuôn mặt tuấn tú của anh."Vừa rồi tôi nhìn thấy anh đã ngủ nên muốn đắp chăn cho anh! "Tiếp đó Lạc Minh Ánh mở miệng giải thích.Phó Quân Tiêu nhanh chóng thu tay lại, đứng dậy khỏi cơ thể Lạc Minh Ánh.Lạc Minh Ánh chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng xoa xoa phần cổ đau đớn vừa bị anh bóp, đỏ mặt yếu ớt nói cảm ơn: "Anh trai, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi ""Buổi sáng muốn ăn gì?"Phó Quân Tiêu đổi chủ đề, hỏi với giọng điệu lạnh nhạt, thầm nghĩ cô ta hẳn đã khỏi sốt.Bởi vì, vừa rồi khi anh nổi tính cảnh giác bóp cổ cô ta, gáy của cô ta đã hồi phục thân nhiệt bình thường.Lạc Minh Ánh không khỏi mong đợi: "Vậy sao? Chỉ cần tôi muốn ăn, anh sẽ mua cho tôi?""Ừ"Phó Quân Tiêu miễn cưỡng đồng ý, anh cảm thấy hối hận sau khi làm chuyện vừa rồi.Ngay lập tức đuôi lông mày Lạc Minh Ánh vui vẻ kéo lên, cô ta vừa đưa tay ra hiệu vừa trả lời: "Tôi muốn ăn súp của quán Ngưu Kỷ ở Hà Đông, cháo gạo kê của tiệm cháo nhà họ Trần tỉnh Hà Tây, cánh gà hấp da hổ của đồ ăn sáng khu Nam, bánh sữa dừa của nhà họ Ngải ở Tây Giao! "".."Phó Quân Tiêu nghe xong, sắc mặt đen lại.Sau khi Lạc Minh Ánh nói xong, cô ta vỗ hai tay, cười với Phó Quân Tiêu một cách tràn đầy mong đợi: "Xin nhờ anh trail""Cô chờ đi."Phó Quân Tiêu khẽ nghiêng đầu, thu hôi lại cảm xúc, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, cũng xoay người bình tĩnh rời đi.Lạc Minh Ánh nhìn theo bóng lưng đẹp trai của Phó Quân Tiêu, hai tay chống má, nghiêng đầu cười khẽ, chứng mê trai đẹp lại nổi lên.Cô ta ngồi trong phòng bệnh chờ anh với sự mong đợi tột độ.Anh trai, sao anh lại đẹp trai thế này? Một giờ sau!Bữa sáng cô ta thực sự muốn ăn quả thật đã có đầy đủ, nhưng người mua chúng về lại không phải là người đàn ông mà cô ta mong đợi."Minh Ánh, tôi nói cô này! Mới sáng sớm thì đừng có gây sức ép với người ta như thế chứ!"Nhiên Hoàng Minh đặt chiếc bàn nhỏ lên giường bệnh, sau đó mở từng hộp từng hộp ra đặt trước mặt Lạc Minh Ánh."Anh trai đâu?"Rõ ràng tất cả đều là bữa sáng mà cô ta thích ăn, nhưng giờ phút này lại không có tâm trạng ăn uống, trực tiếp quan tâm đến người đàn ông mà cô ta để ý."Về nhà ngủ bù rồi!"Nhiên Hoàng Minh trịnh trọng đáp lời.Lúc này Lạc Minh Ánh mới thẹn thùng cúi đầu xuống, yếu ớt hỏi: "Tối hôm qua anh trai không ngủ sao?""Tôi nghe y tá nói cô sốt cao không giảm, Quân Tiêu chạy tới chạy lui không biết bao nhiêu lần ở trạm y tá để thay túi đá chườm trán cho cô đấy."Nhiên Hoàng Minh không khỏi trợn trắng mắt nhìn Lạc Minh Ánh.Đúng là một cô quỷ nhỏ thích quấy rầy người khác mà."ÀI Chuyện đó! Tôi, tôi không biết! "Lạc Minh Ánh cúi đầu thấp đến nỗi không thể thấp hơn."Không phải là cô thích Quân Tiêu đó chứ?"Nhiên Hoàng Minh đưa đũa cho Lạc Minh Ánh, rồi hỏi.Lạc Minh Ánh đột ngột ngẩng đầu lên, phủ nhận: "Không! Không có!""Ánh mắt của cô đã phản bội cô rồi!"Nhiên Hoàng Minh không khỏi bật cười.Lạc Minh Ánh tức thì đỏ mặt, cúi đầu xấu hổ."Nếu cô thích cậu ta, tôi có thế giúp cô theo đuổi cậu ta."Nhiên Hoàng Minh nhếch miệng cười.Lạc Minh Ánh thở dài đáp: "Nhưng mà, anh ấy, anh ấy sắp kết hôn rồi.""Cuộc hôn nhân này có thể không thành!"Trong lời nói của Nhiên Hoàng Minh có chuyện gì đó.Bấy giờ Lạc Minh Ánh không khỏi thốt lên kinh ngạc: "Tại sao?""Nói chung, cô vẫn còn cơ hội."Nhiên Hoàng Minh mỉm cười đầy ẩn ý.Vừa nghe thấy mình vẫn còn cơ hội, Lạc Minh Ánh đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu thừa nhận: "Tôi! thích! anh ấy."Vừa gật đầu xong, Lạc Minh Ánh lại đột ngột lắc đầu, phủ nhận: "Bác sĩ Nhiên, anh cũng đừng đùa tôi!""Hiện tại việc cô cân làm chỉ cần là chính mình, giữ nguyên ý định ban đầu, im lặng nhường nhịn, yêu thương không đòi hỏi điều gì, kiên nhẫn chờ đợi."Nhiên Hoàng Minh rủ rỉ những lời dễ nghe.Anh ta nói rất hay, nhưng vẫn chưa bao giờ nói với Lạc Minh Ánh rằng trái tim của Phó Quân Tiêu đã có nơi thuộc về.Nhiên Hoàng Minh không biết mình làm vậy có đúng không, nhưng ngay từ đầu là anh ta đã dẫn dắt cô ta nhập cuộc, trong lòng luôn nghĩ rằng anh ta nên cho cô ta một kết thúc tốt đẹp..

Khi Lạc Minh Ánh tỉnh dậy, đã là sáng hôm sau.

Cô ta mở mắt ra, liền nhìn thấy Phó Quân Tiêu đang dựa vào ghế sô pha đơn bên cạnh, một tay khoác lên tay vịn ghế sô pha, một tay nắm thành quyền đỡ lấy đầu, chìm vào giấc ngủ với tư thái vừa tao nhã lại phong độ.

Cô ta nghe sư phụ kể rằng anh trai từng là quân nhân, chẳng trách lưng anh vẫn thẳng tắp dù đang trong tư thế đứng hay ngồi.

Không biết cái chăn bông ở nhà anh cả có phải cũng bị anh xếp thành miếng đậu phụ luôn không? Lạc Minh Ánh suy nghĩ miên man mà bật cười.

Tuy nhiên, trong khi cô ta vô tình nhìn chăm chú vào anh lần nữa, trái tim đập thình thịch của cô ta như đang nở hoa.

Chẳng lẽ là!

Anh ta đã canh giữ cô ta cả đêm sao? Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng vén chăn bông bước xuống giường bệnh, mái tóc dài như thác nước thản nhiên xõa trước ngực, nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân của cô ta.

Khi cô ta nhặt chiếc chăn mỏng bên hông định đắp cho anh, anh đột nhiên bật dậy vào tư thế phòng thủ ngay tức thì, ra tay rất nhanh, cực kỷ cảnh giác mà bóp cổ cô ta rồi đẩy cô ta ngã ngửa xuống giường bệnh.

"Anh, anh trai! là tôi!"

Lạc Minh Ánh trợn to hai mắt, yếu ớt ấp úng, lông ngực lại phập phồng lên xuống dữ dội.

Trong tầm nhìn của cô ta là đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng trên khuôn mặt tuấn tú của anh.

"Vừa rồi tôi nhìn thấy anh đã ngủ nên muốn đắp chăn cho anh! "

Tiếp đó Lạc Minh Ánh mở miệng giải thích.

Phó Quân Tiêu nhanh chóng thu tay lại, đứng dậy khỏi cơ thể Lạc Minh Ánh.

Lạc Minh Ánh chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng xoa xoa phần cổ đau đớn vừa bị anh bóp, đỏ mặt yếu ớt nói cảm ơn: "Anh trai, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi "

"Buổi sáng muốn ăn gì?"

Phó Quân Tiêu đổi chủ đề, hỏi với giọng điệu lạnh nhạt, thầm nghĩ cô ta hẳn đã khỏi sốt.

Bởi vì, vừa rồi khi anh nổi tính cảnh giác bóp cổ cô ta, gáy của cô ta đã hồi phục thân nhiệt bình thường.

Lạc Minh Ánh không khỏi mong đợi: "Vậy sao? Chỉ cần tôi muốn ăn, anh sẽ mua cho tôi?"

"Ừ"

Phó Quân Tiêu miễn cưỡng đồng ý, anh cảm thấy hối hận sau khi làm chuyện vừa rồi.

Ngay lập tức đuôi lông mày Lạc Minh Ánh vui vẻ kéo lên, cô ta vừa đưa tay ra hiệu vừa trả lời: "Tôi muốn ăn súp của quán Ngưu Kỷ ở Hà Đông, cháo gạo kê của tiệm cháo nhà họ Trần tỉnh Hà Tây, cánh gà hấp da hổ của đồ ăn sáng khu Nam, bánh sữa dừa của nhà họ Ngải ở Tây Giao! "

".

.

"

Phó Quân Tiêu nghe xong, sắc mặt đen lại.

Sau khi Lạc Minh Ánh nói xong, cô ta vỗ hai tay, cười với Phó Quân Tiêu một cách tràn đầy mong đợi: "Xin nhờ anh trail"

"Cô chờ đi.

"

Phó Quân Tiêu khẽ nghiêng đầu, thu hôi lại cảm xúc, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, cũng xoay người bình tĩnh rời đi.

Lạc Minh Ánh nhìn theo bóng lưng đẹp trai của Phó Quân Tiêu, hai tay chống má, nghiêng đầu cười khẽ, chứng mê trai đẹp lại nổi lên.

Cô ta ngồi trong phòng bệnh chờ anh với sự mong đợi tột độ.

Anh trai, sao anh lại đẹp trai thế này? Một giờ sau!

Bữa sáng cô ta thực sự muốn ăn quả thật đã có đầy đủ, nhưng người mua chúng về lại không phải là người đàn ông mà cô ta mong đợi.

"Minh Ánh, tôi nói cô này! Mới sáng sớm thì đừng có gây sức ép với người ta như thế chứ!"

Nhiên Hoàng Minh đặt chiếc bàn nhỏ lên giường bệnh, sau đó mở từng hộp từng hộp ra đặt trước mặt Lạc Minh Ánh.

"Anh trai đâu?"

Rõ ràng tất cả đều là bữa sáng mà cô ta thích ăn, nhưng giờ phút này lại không có tâm trạng ăn uống, trực tiếp quan tâm đến người đàn ông mà cô ta để ý.

"Về nhà ngủ bù rồi!"

Nhiên Hoàng Minh trịnh trọng đáp lời.

Lúc này Lạc Minh Ánh mới thẹn thùng cúi đầu xuống, yếu ớt hỏi: "Tối hôm qua anh trai không ngủ sao?"

"Tôi nghe y tá nói cô sốt cao không giảm, Quân Tiêu chạy tới chạy lui không biết bao nhiêu lần ở trạm y tá để thay túi đá chườm trán cho cô đấy.

"

Nhiên Hoàng Minh không khỏi trợn trắng mắt nhìn Lạc Minh Ánh.

Đúng là một cô quỷ nhỏ thích quấy rầy người khác mà.

"ÀI Chuyện đó! Tôi, tôi không biết! "

Lạc Minh Ánh cúi đầu thấp đến nỗi không thể thấp hơn.

"Không phải là cô thích Quân Tiêu đó chứ?"

Nhiên Hoàng Minh đưa đũa cho Lạc Minh Ánh, rồi hỏi.

Lạc Minh Ánh đột ngột ngẩng đầu lên, phủ nhận: "Không! Không có!"

"Ánh mắt của cô đã phản bội cô rồi!"

Nhiên Hoàng Minh không khỏi bật cười.

Lạc Minh Ánh tức thì đỏ mặt, cúi đầu xấu hổ.

"Nếu cô thích cậu ta, tôi có thế giúp cô theo đuổi cậu ta.

"

Nhiên Hoàng Minh nhếch miệng cười.

Lạc Minh Ánh thở dài đáp: "Nhưng mà, anh ấy, anh ấy sắp kết hôn rồi.

"

"Cuộc hôn nhân này có thể không thành!"

Trong lời nói của Nhiên Hoàng Minh có chuyện gì đó.

Bấy giờ Lạc Minh Ánh không khỏi thốt lên kinh ngạc: "Tại sao?"

"Nói chung, cô vẫn còn cơ hội.

"

Nhiên Hoàng Minh mỉm cười đầy ẩn ý.

Vừa nghe thấy mình vẫn còn cơ hội, Lạc Minh Ánh đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu thừa nhận: "Tôi! thích! anh ấy.

"

Vừa gật đầu xong, Lạc Minh Ánh lại đột ngột lắc đầu, phủ nhận: "Bác sĩ Nhiên, anh cũng đừng đùa tôi!"

"Hiện tại việc cô cân làm chỉ cần là chính mình, giữ nguyên ý định ban đầu, im lặng nhường nhịn, yêu thương không đòi hỏi điều gì, kiên nhẫn chờ đợi.

"

Nhiên Hoàng Minh rủ rỉ những lời dễ nghe.

Anh ta nói rất hay, nhưng vẫn chưa bao giờ nói với Lạc Minh Ánh rằng trái tim của Phó Quân Tiêu đã có nơi thuộc về.

Nhiên Hoàng Minh không biết mình làm vậy có đúng không, nhưng ngay từ đầu là anh ta đã dẫn dắt cô ta nhập cuộc, trong lòng luôn nghĩ rằng anh ta nên cho cô ta một kết thúc tốt đẹp.

.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Khi Lạc Minh Ánh tỉnh dậy, đã là sáng hôm sau.Cô ta mở mắt ra, liền nhìn thấy Phó Quân Tiêu đang dựa vào ghế sô pha đơn bên cạnh, một tay khoác lên tay vịn ghế sô pha, một tay nắm thành quyền đỡ lấy đầu, chìm vào giấc ngủ với tư thái vừa tao nhã lại phong độ.Cô ta nghe sư phụ kể rằng anh trai từng là quân nhân, chẳng trách lưng anh vẫn thẳng tắp dù đang trong tư thế đứng hay ngồi.Không biết cái chăn bông ở nhà anh cả có phải cũng bị anh xếp thành miếng đậu phụ luôn không? Lạc Minh Ánh suy nghĩ miên man mà bật cười.Tuy nhiên, trong khi cô ta vô tình nhìn chăm chú vào anh lần nữa, trái tim đập thình thịch của cô ta như đang nở hoa.Chẳng lẽ là!Anh ta đã canh giữ cô ta cả đêm sao? Lạc Minh Ánh nhẹ nhàng vén chăn bông bước xuống giường bệnh, mái tóc dài như thác nước thản nhiên xõa trước ngực, nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân của cô ta.Khi cô ta nhặt chiếc chăn mỏng bên hông định đắp cho anh, anh đột nhiên bật dậy vào tư thế phòng thủ ngay tức thì, ra tay rất nhanh, cực kỷ cảnh giác mà bóp cổ cô ta rồi đẩy cô ta ngã ngửa xuống giường bệnh."Anh, anh trai! là tôi!"Lạc Minh Ánh trợn to hai mắt, yếu ớt ấp úng, lông ngực lại phập phồng lên xuống dữ dội.Trong tầm nhìn của cô ta là đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng trên khuôn mặt tuấn tú của anh."Vừa rồi tôi nhìn thấy anh đã ngủ nên muốn đắp chăn cho anh! "Tiếp đó Lạc Minh Ánh mở miệng giải thích.Phó Quân Tiêu nhanh chóng thu tay lại, đứng dậy khỏi cơ thể Lạc Minh Ánh.Lạc Minh Ánh chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng xoa xoa phần cổ đau đớn vừa bị anh bóp, đỏ mặt yếu ớt nói cảm ơn: "Anh trai, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi ""Buổi sáng muốn ăn gì?"Phó Quân Tiêu đổi chủ đề, hỏi với giọng điệu lạnh nhạt, thầm nghĩ cô ta hẳn đã khỏi sốt.Bởi vì, vừa rồi khi anh nổi tính cảnh giác bóp cổ cô ta, gáy của cô ta đã hồi phục thân nhiệt bình thường.Lạc Minh Ánh không khỏi mong đợi: "Vậy sao? Chỉ cần tôi muốn ăn, anh sẽ mua cho tôi?""Ừ"Phó Quân Tiêu miễn cưỡng đồng ý, anh cảm thấy hối hận sau khi làm chuyện vừa rồi.Ngay lập tức đuôi lông mày Lạc Minh Ánh vui vẻ kéo lên, cô ta vừa đưa tay ra hiệu vừa trả lời: "Tôi muốn ăn súp của quán Ngưu Kỷ ở Hà Đông, cháo gạo kê của tiệm cháo nhà họ Trần tỉnh Hà Tây, cánh gà hấp da hổ của đồ ăn sáng khu Nam, bánh sữa dừa của nhà họ Ngải ở Tây Giao! "".."Phó Quân Tiêu nghe xong, sắc mặt đen lại.Sau khi Lạc Minh Ánh nói xong, cô ta vỗ hai tay, cười với Phó Quân Tiêu một cách tràn đầy mong đợi: "Xin nhờ anh trail""Cô chờ đi."Phó Quân Tiêu khẽ nghiêng đầu, thu hôi lại cảm xúc, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, cũng xoay người bình tĩnh rời đi.Lạc Minh Ánh nhìn theo bóng lưng đẹp trai của Phó Quân Tiêu, hai tay chống má, nghiêng đầu cười khẽ, chứng mê trai đẹp lại nổi lên.Cô ta ngồi trong phòng bệnh chờ anh với sự mong đợi tột độ.Anh trai, sao anh lại đẹp trai thế này? Một giờ sau!Bữa sáng cô ta thực sự muốn ăn quả thật đã có đầy đủ, nhưng người mua chúng về lại không phải là người đàn ông mà cô ta mong đợi."Minh Ánh, tôi nói cô này! Mới sáng sớm thì đừng có gây sức ép với người ta như thế chứ!"Nhiên Hoàng Minh đặt chiếc bàn nhỏ lên giường bệnh, sau đó mở từng hộp từng hộp ra đặt trước mặt Lạc Minh Ánh."Anh trai đâu?"Rõ ràng tất cả đều là bữa sáng mà cô ta thích ăn, nhưng giờ phút này lại không có tâm trạng ăn uống, trực tiếp quan tâm đến người đàn ông mà cô ta để ý."Về nhà ngủ bù rồi!"Nhiên Hoàng Minh trịnh trọng đáp lời.Lúc này Lạc Minh Ánh mới thẹn thùng cúi đầu xuống, yếu ớt hỏi: "Tối hôm qua anh trai không ngủ sao?""Tôi nghe y tá nói cô sốt cao không giảm, Quân Tiêu chạy tới chạy lui không biết bao nhiêu lần ở trạm y tá để thay túi đá chườm trán cho cô đấy."Nhiên Hoàng Minh không khỏi trợn trắng mắt nhìn Lạc Minh Ánh.Đúng là một cô quỷ nhỏ thích quấy rầy người khác mà."ÀI Chuyện đó! Tôi, tôi không biết! "Lạc Minh Ánh cúi đầu thấp đến nỗi không thể thấp hơn."Không phải là cô thích Quân Tiêu đó chứ?"Nhiên Hoàng Minh đưa đũa cho Lạc Minh Ánh, rồi hỏi.Lạc Minh Ánh đột ngột ngẩng đầu lên, phủ nhận: "Không! Không có!""Ánh mắt của cô đã phản bội cô rồi!"Nhiên Hoàng Minh không khỏi bật cười.Lạc Minh Ánh tức thì đỏ mặt, cúi đầu xấu hổ."Nếu cô thích cậu ta, tôi có thế giúp cô theo đuổi cậu ta."Nhiên Hoàng Minh nhếch miệng cười.Lạc Minh Ánh thở dài đáp: "Nhưng mà, anh ấy, anh ấy sắp kết hôn rồi.""Cuộc hôn nhân này có thể không thành!"Trong lời nói của Nhiên Hoàng Minh có chuyện gì đó.Bấy giờ Lạc Minh Ánh không khỏi thốt lên kinh ngạc: "Tại sao?""Nói chung, cô vẫn còn cơ hội."Nhiên Hoàng Minh mỉm cười đầy ẩn ý.Vừa nghe thấy mình vẫn còn cơ hội, Lạc Minh Ánh đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu thừa nhận: "Tôi! thích! anh ấy."Vừa gật đầu xong, Lạc Minh Ánh lại đột ngột lắc đầu, phủ nhận: "Bác sĩ Nhiên, anh cũng đừng đùa tôi!""Hiện tại việc cô cân làm chỉ cần là chính mình, giữ nguyên ý định ban đầu, im lặng nhường nhịn, yêu thương không đòi hỏi điều gì, kiên nhẫn chờ đợi."Nhiên Hoàng Minh rủ rỉ những lời dễ nghe.Anh ta nói rất hay, nhưng vẫn chưa bao giờ nói với Lạc Minh Ánh rằng trái tim của Phó Quân Tiêu đã có nơi thuộc về.Nhiên Hoàng Minh không biết mình làm vậy có đúng không, nhưng ngay từ đầu là anh ta đã dẫn dắt cô ta nhập cuộc, trong lòng luôn nghĩ rằng anh ta nên cho cô ta một kết thúc tốt đẹp..

Chương 335: Một Kết Thúc Tốt Đẹp