Chương 1: Người đàn ông trước mặt đều có tất cả Tiếng thủy tinh vỡ vang lên trong căn phòng tổng thống yên tĩnh, rượu đỏ trong ly tràn ra khắp sàn, càng làm tăng thêm vẻ say sưa cho căn phòng vốn dĩ tràn ngập d*c v*ng. Vũ Vân Hân bối rối nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt. Thân hình cao ráo, với vóc dáng tỉ lệ vàng tam giác ngược hoàn hảo, thậm chí phần ngực vạm vỡ còn lớn gấp đôi cô ấy. Bàn tay rắn rỏi, đôi chân dài thẳng tắp. Ngay cả những ngón tay lộ rõ khớp xương sắc bén cũng đủ để trêu đùa cô say mê tới mức điên đảo thần hồn. Cho dù đó là khả năng điều khiển bằng khuôn mặt, điều khiến băng tay hay điêu khiến băng giọng nói. Người đàn ông trước mặt đều có tất cả. Chỉ là đôi mắt đen đầy d*c v*ng mãnh liệt kia đang nhìn cô chằm chằm, như thể muốn chinh phục cô vậy Vũ Vân Hân không phải là một cô nữ sinh non nớt, hai mươi tám năm vẫn giữ gìn trinh tiết trong sạch. Nếu không vì cô bị một tên đốn mạt chọc bốc hỏa, mắng cô lớn tuổi, khả năng sinh sản không sánh được với một cô em…
Chương 24
Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở VềTác giả: Thiên GỗTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Người đàn ông trước mặt đều có tất cả Tiếng thủy tinh vỡ vang lên trong căn phòng tổng thống yên tĩnh, rượu đỏ trong ly tràn ra khắp sàn, càng làm tăng thêm vẻ say sưa cho căn phòng vốn dĩ tràn ngập d*c v*ng. Vũ Vân Hân bối rối nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt. Thân hình cao ráo, với vóc dáng tỉ lệ vàng tam giác ngược hoàn hảo, thậm chí phần ngực vạm vỡ còn lớn gấp đôi cô ấy. Bàn tay rắn rỏi, đôi chân dài thẳng tắp. Ngay cả những ngón tay lộ rõ khớp xương sắc bén cũng đủ để trêu đùa cô say mê tới mức điên đảo thần hồn. Cho dù đó là khả năng điều khiển bằng khuôn mặt, điều khiến băng tay hay điêu khiến băng giọng nói. Người đàn ông trước mặt đều có tất cả. Chỉ là đôi mắt đen đầy d*c v*ng mãnh liệt kia đang nhìn cô chằm chằm, như thể muốn chinh phục cô vậy Vũ Vân Hân không phải là một cô nữ sinh non nớt, hai mươi tám năm vẫn giữ gìn trinh tiết trong sạch. Nếu không vì cô bị một tên đốn mạt chọc bốc hỏa, mắng cô lớn tuổi, khả năng sinh sản không sánh được với một cô em… Chương 24: Cứ gặp chuyện là khócTrên tầng cao nhất là văn phòng của Mục Lâm Kiên, bất kể là ai, ai không hẹn trước đều không được tùy tiện lên đây là chính sách của công ty.Điều khiến Lục Tâm bất ngờ hơn nữa là chỉ có thẻ nhân viên mới được sử dụng trong thang máy của công ty, người không có thẻ không có quyền đi thang máy, ba đứa trẻ đi thang máy như thế nào?“Ding dong.”Thang máy lên đến tầng cao nhất, ba đứa trẻ từ cửa thang máy bước ra một cách ngay ngắn.Những bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn, tất cả đêu có mũm mm, ấn mặc lịch sự, củng một mâu, cùng một kiểu dáng.“Bánh Bao, Màn Thầu! Mau nhìn kìa, đẹp quá đi!” Há Cảo bị vẻ đẹp của thành phố trước mặt hấp dẫn.Đứng trước những khung cửa sổ cao từ trần đến sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố, những tòa nhà cao chót vót, xe cộ tấp nập, những dòng sông dài vô tận, cao ngất trời mây mù, mơ màng bao phủ cả vùng đất, đẹp vô cùng.“Ông chú phẫu thuật thẩm mỹ được đấy!Đúng là biết chọn đất vàng” Màn Thầu khoanh hai tay, giống như một ông cụ non.“Mà này, xây một tòa nhà cao hơn thế này thì tốn bao nhiêu tiền?”Đứa bé ba tuổi đột nhiên có một ước mơ lớn là xây một tòa nhà cao hơn.– Tương lai chúng ta chãc chăn sẽ giàu hơn ông chú phẫu thuật thẩm mỹ!” Ba đứa nhỏ nhìn về phía xa đầy tinh thần chiến đấu.Lục Tâm, người đi phía sau chúng, gần như bị choáng ngợp bởi cuộc trò chuyện hôi mùi sữa.“Mà này, ông chú phẫu thuật thẩm mỹ mà mấy đứa nhắc là ai vậy?”Ba đứa trẻ đang chìm đắm trong mộng mị, bỗng nhiên bị giọng nói của một ông chú đưa về thực tại.Chúng mất hứng quay lại thì thấy hơn chục ông chú đứng đẳng sau, tất cả đều là những người mạnh mẽ, rắn rỏi, mặc vest và đi giày, với vẻ mặt thờ ơ.Lực lượng hắc ám hùng hậu ập tới trước mặt, mức độ nguy hiểm: 4 sao.Ngay lập tức, tất cả bầu không khí trở nên đồng cứng, và chúng lo lãng đền mức đóng băng ở đó.Dù đủ thông minh nhưng chúng chưa nhìn thấy cảnh tượng nào to tát như vậy, bọn họ đột ngột ập đến khiến các bé giật mình.Màn Thầu và Há Cảo lặng lẽ lùi về sau một bước, núp sau Bánh Bao.“Anh là anh cả, anh đấu trước”Bánh Bao nhìn không nói nên lời, hai cái thằng này, lúc nào cũng vậy.“Bạn nhỏ, chúng ta lại gặp mặt rồi” Lục Tâm nhìn thấy bọn trẻ căng thẳng, trìu mến ngồi xổm, cố gắng cùng độ cao với chúng, “Các cháu tới đây có việc gì sao?”Bánh Bao đứng đó, đôi mắt to đầy nước mắt trào ra chỉ trong hai giây ngắn ngủi.Đa: một tiêng, ba đứa tre lập tức đồng thanh cùng khóc.Gặp chuyện thì cứ khóc là được.Suy cho cùng, chúng còn nhỏ và người lớn sẽ không làm gì chúng, đây là kinh nghiệm của chúng.Tầng lầu vốn nghiêm túc bỗng trở nên nhộn nhạo.Lục Tâm nghe đau cả tai, “Bạn nhỏ, đừng khóc nữa, có chuyện gì thì từ từ nói, được không?”“Sợ quá đi mất, nhiều người quá đi mất, cháu sợ người lạ” Bánh Bao vừa khóc vừa nắm lấy góc quần áo của Lục Tâm, đôi bàn tay mũm mĩm non nớt mềm mại dễ thương chết đi được.Vóc dáng nhỏ bé như cục thịt ôm chầm lấy Lục Tâm.Một mùi sữa thơm ập vào khoang mũi.Lục Tâm nhìn đứa bé tự làm thân trong lòng mình: “Chú… sẽ không làm hại cháu đâu. Chú chỉ muốn…”“Chụt.” Chưa kịp nói xong, Bánh Bao đã trực tiếp hôn lên mặt anh.Đôi môi mềm mại nhỏ bé ch** n**c miếng, suýt chút nữa đã biến trái tim trượng phu của anh trở nên đáng yêu.“Chú, chú là người tốt, người ta rất thích chú!”Bánh Bao ra đòn sát thương: nũng nịu.Khuôn mặt nhỏ không biết gì vô tội nhìn Lục Tâm, “Chú ơi, đừng bắt cháu. Cháu là một cậu bé ngoan…”“Chú không tới bắt cháu, chú chỉ muốn hỏi ba mẹ cháu đâu?”– Bồ châu chết rôi, mẹ cháu giả rồi, không ai quan tâm đến chúng cháu, cháu thấy những tòa nhà cao tầng ở đây nên muốn vào nhìn thử. Dù sao thì những công trình cảnh quan khác đều cần tiền, còn chúng cháu thì không có tiền.”
Chương 24: Cứ gặp chuyện là khóc
Trên tầng cao nhất là văn phòng của Mục Lâm Kiên, bất kể là ai, ai không hẹn trước đều không được tùy tiện lên đây là chính sách của công ty.
Điều khiến Lục Tâm bất ngờ hơn nữa là chỉ có thẻ nhân viên mới được sử dụng trong thang máy của công ty, người không có thẻ không có quyền đi thang máy, ba đứa trẻ đi thang máy như thế nào?
“Ding dong.”
Thang máy lên đến tầng cao nhất, ba đứa trẻ từ cửa thang máy bước ra một cách ngay ngắn.
Những bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn, tất cả đêu có mũm mm, ấn mặc lịch sự, củng một mâu, cùng một kiểu dáng.
“Bánh Bao, Màn Thầu! Mau nhìn kìa, đẹp quá đi!” Há Cảo bị vẻ đẹp của thành phố trước mặt hấp dẫn.
Đứng trước những khung cửa sổ cao từ trần đến sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố, những tòa nhà cao chót vót, xe cộ tấp nập, những dòng sông dài vô tận, cao ngất trời mây mù, mơ màng bao phủ cả vùng đất, đẹp vô cùng.
“Ông chú phẫu thuật thẩm mỹ được đấy!
Đúng là biết chọn đất vàng” Màn Thầu khoanh hai tay, giống như một ông cụ non.
“Mà này, xây một tòa nhà cao hơn thế này thì tốn bao nhiêu tiền?”
Đứa bé ba tuổi đột nhiên có một ước mơ lớn là xây một tòa nhà cao hơn.
– Tương lai chúng ta chãc chăn sẽ giàu hơn ông chú phẫu thuật thẩm mỹ!” Ba đứa nhỏ nhìn về phía xa đầy tinh thần chiến đấu.
Lục Tâm, người đi phía sau chúng, gần như bị choáng ngợp bởi cuộc trò chuyện hôi mùi sữa.
“Mà này, ông chú phẫu thuật thẩm mỹ mà mấy đứa nhắc là ai vậy?”
Ba đứa trẻ đang chìm đắm trong mộng mị, bỗng nhiên bị giọng nói của một ông chú đưa về thực tại.
Chúng mất hứng quay lại thì thấy hơn chục ông chú đứng đẳng sau, tất cả đều là những người mạnh mẽ, rắn rỏi, mặc vest và đi giày, với vẻ mặt thờ ơ.
Lực lượng hắc ám hùng hậu ập tới trước mặt, mức độ nguy hiểm: 4 sao.
Ngay lập tức, tất cả bầu không khí trở nên đồng cứng, và chúng lo lãng đền mức đóng băng ở đó.
Dù đủ thông minh nhưng chúng chưa nhìn thấy cảnh tượng nào to tát như vậy, bọn họ đột ngột ập đến khiến các bé giật mình.
Màn Thầu và Há Cảo lặng lẽ lùi về sau một bước, núp sau Bánh Bao.
“Anh là anh cả, anh đấu trước”
Bánh Bao nhìn không nói nên lời, hai cái thằng này, lúc nào cũng vậy.
“Bạn nhỏ, chúng ta lại gặp mặt rồi” Lục Tâm nhìn thấy bọn trẻ căng thẳng, trìu mến ngồi xổm, cố gắng cùng độ cao với chúng, “Các cháu tới đây có việc gì sao?”
Bánh Bao đứng đó, đôi mắt to đầy nước mắt trào ra chỉ trong hai giây ngắn ngủi.
Đa: một tiêng, ba đứa tre lập tức đồng thanh cùng khóc.
Gặp chuyện thì cứ khóc là được.
Suy cho cùng, chúng còn nhỏ và người lớn sẽ không làm gì chúng, đây là kinh nghiệm của chúng.
Tầng lầu vốn nghiêm túc bỗng trở nên nhộn nhạo.
Lục Tâm nghe đau cả tai, “Bạn nhỏ, đừng khóc nữa, có chuyện gì thì từ từ nói, được không?”
“Sợ quá đi mất, nhiều người quá đi mất, cháu sợ người lạ” Bánh Bao vừa khóc vừa nắm lấy góc quần áo của Lục Tâm, đôi bàn tay mũm mĩm non nớt mềm mại dễ thương chết đi được.
Vóc dáng nhỏ bé như cục thịt ôm chầm lấy Lục Tâm.
Một mùi sữa thơm ập vào khoang mũi.
Lục Tâm nhìn đứa bé tự làm thân trong lòng mình: “Chú… sẽ không làm hại cháu đâu. Chú chỉ muốn…”
“Chụt.” Chưa kịp nói xong, Bánh Bao đã trực tiếp hôn lên mặt anh.
Đôi môi mềm mại nhỏ bé ch** n**c miếng, suýt chút nữa đã biến trái tim trượng phu của anh trở nên đáng yêu.
“Chú, chú là người tốt, người ta rất thích chú!”
Bánh Bao ra đòn sát thương: nũng nịu.
Khuôn mặt nhỏ không biết gì vô tội nhìn Lục Tâm, “Chú ơi, đừng bắt cháu. Cháu là một cậu bé ngoan…”
“Chú không tới bắt cháu, chú chỉ muốn hỏi ba mẹ cháu đâu?”
– Bồ châu chết rôi, mẹ cháu giả rồi, không ai quan tâm đến chúng cháu, cháu thấy những tòa nhà cao tầng ở đây nên muốn vào nhìn thử. Dù sao thì những công trình cảnh quan khác đều cần tiền, còn chúng cháu thì không có tiền.”
Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở VềTác giả: Thiên GỗTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Người đàn ông trước mặt đều có tất cả Tiếng thủy tinh vỡ vang lên trong căn phòng tổng thống yên tĩnh, rượu đỏ trong ly tràn ra khắp sàn, càng làm tăng thêm vẻ say sưa cho căn phòng vốn dĩ tràn ngập d*c v*ng. Vũ Vân Hân bối rối nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt. Thân hình cao ráo, với vóc dáng tỉ lệ vàng tam giác ngược hoàn hảo, thậm chí phần ngực vạm vỡ còn lớn gấp đôi cô ấy. Bàn tay rắn rỏi, đôi chân dài thẳng tắp. Ngay cả những ngón tay lộ rõ khớp xương sắc bén cũng đủ để trêu đùa cô say mê tới mức điên đảo thần hồn. Cho dù đó là khả năng điều khiển bằng khuôn mặt, điều khiến băng tay hay điêu khiến băng giọng nói. Người đàn ông trước mặt đều có tất cả. Chỉ là đôi mắt đen đầy d*c v*ng mãnh liệt kia đang nhìn cô chằm chằm, như thể muốn chinh phục cô vậy Vũ Vân Hân không phải là một cô nữ sinh non nớt, hai mươi tám năm vẫn giữ gìn trinh tiết trong sạch. Nếu không vì cô bị một tên đốn mạt chọc bốc hỏa, mắng cô lớn tuổi, khả năng sinh sản không sánh được với một cô em… Chương 24: Cứ gặp chuyện là khócTrên tầng cao nhất là văn phòng của Mục Lâm Kiên, bất kể là ai, ai không hẹn trước đều không được tùy tiện lên đây là chính sách của công ty.Điều khiến Lục Tâm bất ngờ hơn nữa là chỉ có thẻ nhân viên mới được sử dụng trong thang máy của công ty, người không có thẻ không có quyền đi thang máy, ba đứa trẻ đi thang máy như thế nào?“Ding dong.”Thang máy lên đến tầng cao nhất, ba đứa trẻ từ cửa thang máy bước ra một cách ngay ngắn.Những bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn, tất cả đêu có mũm mm, ấn mặc lịch sự, củng một mâu, cùng một kiểu dáng.“Bánh Bao, Màn Thầu! Mau nhìn kìa, đẹp quá đi!” Há Cảo bị vẻ đẹp của thành phố trước mặt hấp dẫn.Đứng trước những khung cửa sổ cao từ trần đến sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố, những tòa nhà cao chót vót, xe cộ tấp nập, những dòng sông dài vô tận, cao ngất trời mây mù, mơ màng bao phủ cả vùng đất, đẹp vô cùng.“Ông chú phẫu thuật thẩm mỹ được đấy!Đúng là biết chọn đất vàng” Màn Thầu khoanh hai tay, giống như một ông cụ non.“Mà này, xây một tòa nhà cao hơn thế này thì tốn bao nhiêu tiền?”Đứa bé ba tuổi đột nhiên có một ước mơ lớn là xây một tòa nhà cao hơn.– Tương lai chúng ta chãc chăn sẽ giàu hơn ông chú phẫu thuật thẩm mỹ!” Ba đứa nhỏ nhìn về phía xa đầy tinh thần chiến đấu.Lục Tâm, người đi phía sau chúng, gần như bị choáng ngợp bởi cuộc trò chuyện hôi mùi sữa.“Mà này, ông chú phẫu thuật thẩm mỹ mà mấy đứa nhắc là ai vậy?”Ba đứa trẻ đang chìm đắm trong mộng mị, bỗng nhiên bị giọng nói của một ông chú đưa về thực tại.Chúng mất hứng quay lại thì thấy hơn chục ông chú đứng đẳng sau, tất cả đều là những người mạnh mẽ, rắn rỏi, mặc vest và đi giày, với vẻ mặt thờ ơ.Lực lượng hắc ám hùng hậu ập tới trước mặt, mức độ nguy hiểm: 4 sao.Ngay lập tức, tất cả bầu không khí trở nên đồng cứng, và chúng lo lãng đền mức đóng băng ở đó.Dù đủ thông minh nhưng chúng chưa nhìn thấy cảnh tượng nào to tát như vậy, bọn họ đột ngột ập đến khiến các bé giật mình.Màn Thầu và Há Cảo lặng lẽ lùi về sau một bước, núp sau Bánh Bao.“Anh là anh cả, anh đấu trước”Bánh Bao nhìn không nói nên lời, hai cái thằng này, lúc nào cũng vậy.“Bạn nhỏ, chúng ta lại gặp mặt rồi” Lục Tâm nhìn thấy bọn trẻ căng thẳng, trìu mến ngồi xổm, cố gắng cùng độ cao với chúng, “Các cháu tới đây có việc gì sao?”Bánh Bao đứng đó, đôi mắt to đầy nước mắt trào ra chỉ trong hai giây ngắn ngủi.Đa: một tiêng, ba đứa tre lập tức đồng thanh cùng khóc.Gặp chuyện thì cứ khóc là được.Suy cho cùng, chúng còn nhỏ và người lớn sẽ không làm gì chúng, đây là kinh nghiệm của chúng.Tầng lầu vốn nghiêm túc bỗng trở nên nhộn nhạo.Lục Tâm nghe đau cả tai, “Bạn nhỏ, đừng khóc nữa, có chuyện gì thì từ từ nói, được không?”“Sợ quá đi mất, nhiều người quá đi mất, cháu sợ người lạ” Bánh Bao vừa khóc vừa nắm lấy góc quần áo của Lục Tâm, đôi bàn tay mũm mĩm non nớt mềm mại dễ thương chết đi được.Vóc dáng nhỏ bé như cục thịt ôm chầm lấy Lục Tâm.Một mùi sữa thơm ập vào khoang mũi.Lục Tâm nhìn đứa bé tự làm thân trong lòng mình: “Chú… sẽ không làm hại cháu đâu. Chú chỉ muốn…”“Chụt.” Chưa kịp nói xong, Bánh Bao đã trực tiếp hôn lên mặt anh.Đôi môi mềm mại nhỏ bé ch** n**c miếng, suýt chút nữa đã biến trái tim trượng phu của anh trở nên đáng yêu.“Chú, chú là người tốt, người ta rất thích chú!”Bánh Bao ra đòn sát thương: nũng nịu.Khuôn mặt nhỏ không biết gì vô tội nhìn Lục Tâm, “Chú ơi, đừng bắt cháu. Cháu là một cậu bé ngoan…”“Chú không tới bắt cháu, chú chỉ muốn hỏi ba mẹ cháu đâu?”– Bồ châu chết rôi, mẹ cháu giả rồi, không ai quan tâm đến chúng cháu, cháu thấy những tòa nhà cao tầng ở đây nên muốn vào nhìn thử. Dù sao thì những công trình cảnh quan khác đều cần tiền, còn chúng cháu thì không có tiền.”