Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 668
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 668 Lúc này, ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên tia vui về. “Nếu như cô ấy không phải là vị hôn thê của anh thì em muốn dùng thân phận gì để ở bên anh” “Cô ấy không phải?” Đầu Mộ Mẫn Loan lập tức trở nên trống rỗng. “Anh đính hôn với cô ấy cũng chỉ là vì cô ấy có thể giúp đỡ anh, mà anh cũng có thể giúp cô ấy. Hôn ước giữa anh và cô ấy chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi” Hiếm lắm Tô Duy Nam mới kiên nhẫn để giải thích điều gì đó với Mộ Mẫn Loan thế này. Mộ Mãn Loan không thể tin nổi lỗ tai mình, cô ngạc nhiên lên tiếng: “Một tờ hợp đồng? Vậy có nghĩa là anh sẽ không cưới Âu Mỹ Lệ đúng không?” “Chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi, đồng thì tất nhiên là có thời hạn phải cưới cô ấy chứ?” Bồng nhiên Tô Duy Nam thấy hơi buồn cười, nhưng ngay sau đó anh lại hỏi ngược lại cô. mà hợp , sao anh “Hay là em mong anh sẽ lấy cô ấy?” “Em không hề muốn thế!” Mộ Mẫn Loan nhào người vào lòng Tô Duy Nam, lúc này cô cảm giác như mình hạnh phúc đến mức sắp bay lên mất rồi. “Em không muốn anh cưới người khác” “Vậy anh cưới em nhé?” “Làm vậy được chứ?” Mộ Mãn Loan lấy dũng khí, cẩn thận ngẩng đầu lên. Tô Duy Nam mỉm cười. “Em đang cầu hôn anh đấy à?” Trong ánh sáng mờ ảo ở phòng, cô nhìn anh với đôi mắt như phát sáng. Năm năm trước, khi biết rằng Tô Duy Nam gặp chuyện không may, cô đã sống như một cái xác không hồn, mãi đến tận bây giờ, cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Cô thề, dù bây giờ Ngọc Hoàng có giáng trần, hay có ai đó nói răng cô cần phải lên núi đao, xuống biển lửa thì cô cũng không chịu bỏ tay Tô Duy Nam ra. Mộ Mẫn Loan quyết định xong, cô nằm chặt lấy tay anh, thậm chí còn không hề do dự mà quỳ một chân xuống: “Tô Duy Nam, anh có muốn cưới em không?” Anh mắt Tô Duy Nam trầm hẳn xuống, trong ấn tượng của anh, Mộ Mãn Loan là người có tính các cao ngạo, lạnh lùng, cô chưa bao giờ biểu hiện ra vẻ yếu thế trước mặt bất kỳ người nào. Trừ anh ra. Bây giờ thấy cô hành động mạnh bạo như vậy, Tô Duy Nam bỗng cảm thấy tim mình chệch mất mấy nhịp. Trải qua sự mài dũa của thời gian, quanh người cô gái này như đã có một vâng hào quang dịu dàng mà cứng cỏi. Nếu như trước kia, anh cảm thấy bị hấp. dẫn bởi sự ngoan ngoãn, không kiêu căng, không nịnh nọt của cô, vậy thì bây giờ, chính sự cứng cỏi của cô đã khiến anh cảm thấy không thể kiềm chế nổi chính mình. Ánh mắt Tô Duy Nam bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn, anh hạ thấp tay phải xuống, cứ vậy mà kéo Mộ Mẫn Loan đứng dậy. Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối. Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 668
Lúc này, ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên tia vui về.
“Nếu như cô ấy không phải là vị hôn thê của anh thì em muốn dùng thân phận gì để ở bên anh”
“Cô ấy không phải?”
Đầu Mộ Mẫn Loan lập tức trở nên trống rỗng.
“Anh đính hôn với cô ấy cũng chỉ là vì cô ấy có thể giúp đỡ anh, mà anh cũng có thể giúp cô ấy. Hôn ước giữa anh và cô ấy chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi”
Hiếm lắm Tô Duy Nam mới kiên nhẫn để giải thích điều gì đó với Mộ Mẫn Loan thế này.
Mộ Mãn Loan không thể tin nổi lỗ tai mình, cô ngạc nhiên lên tiếng: “Một tờ hợp đồng? Vậy có nghĩa là anh sẽ không cưới Âu Mỹ Lệ đúng không?”
“Chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi, đồng thì tất nhiên là có thời hạn phải cưới cô ấy chứ?”
Bồng nhiên Tô Duy Nam thấy hơi buồn cười, nhưng ngay sau đó anh lại hỏi ngược lại cô.
mà hợp , sao anh “Hay là em mong anh sẽ lấy cô ấy?”
“Em không hề muốn thế!”
Mộ Mẫn Loan nhào người vào lòng Tô Duy Nam, lúc này cô cảm giác như mình hạnh phúc đến mức sắp bay lên mất rồi.
“Em không muốn anh cưới người khác”
“Vậy anh cưới em nhé?”
“Làm vậy được chứ?”
Mộ Mãn Loan lấy dũng khí, cẩn thận ngẩng đầu lên.
Tô Duy Nam mỉm cười.
“Em đang cầu hôn anh đấy à?”
Trong ánh sáng mờ ảo ở phòng, cô nhìn anh với đôi mắt như phát sáng.
Năm năm trước, khi biết rằng Tô Duy Nam gặp chuyện không may, cô đã sống như một cái xác không hồn, mãi đến tận bây giờ, cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này.
Cô thề, dù bây giờ Ngọc Hoàng có giáng trần, hay có ai đó nói răng cô cần phải lên núi đao, xuống biển lửa thì cô cũng không chịu bỏ tay Tô Duy Nam ra.
Mộ Mẫn Loan quyết định xong, cô nằm chặt lấy tay anh, thậm chí còn không hề do dự mà quỳ một chân xuống: “Tô Duy Nam, anh có muốn cưới em không?”
Anh mắt Tô Duy Nam trầm hẳn xuống, trong ấn tượng của anh, Mộ Mãn Loan là người có tính các cao ngạo, lạnh lùng, cô chưa bao giờ biểu hiện ra vẻ yếu thế trước mặt bất kỳ người nào.
Trừ anh ra.
Bây giờ thấy cô hành động mạnh bạo như vậy, Tô Duy Nam bỗng cảm thấy tim mình chệch mất mấy nhịp.
Trải qua sự mài dũa của thời gian, quanh người cô gái này như đã có một vâng hào quang dịu dàng mà cứng cỏi.
Nếu như trước kia, anh cảm thấy bị hấp.
dẫn bởi sự ngoan ngoãn, không kiêu căng, không nịnh nọt của cô, vậy thì bây giờ, chính sự cứng cỏi của cô đã khiến anh cảm thấy không thể kiềm chế nổi chính mình.
Ánh mắt Tô Duy Nam bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn, anh hạ thấp tay phải xuống, cứ vậy mà kéo Mộ Mẫn Loan đứng dậy.
Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối.
Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 668 Lúc này, ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên tia vui về. “Nếu như cô ấy không phải là vị hôn thê của anh thì em muốn dùng thân phận gì để ở bên anh” “Cô ấy không phải?” Đầu Mộ Mẫn Loan lập tức trở nên trống rỗng. “Anh đính hôn với cô ấy cũng chỉ là vì cô ấy có thể giúp đỡ anh, mà anh cũng có thể giúp cô ấy. Hôn ước giữa anh và cô ấy chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi” Hiếm lắm Tô Duy Nam mới kiên nhẫn để giải thích điều gì đó với Mộ Mẫn Loan thế này. Mộ Mãn Loan không thể tin nổi lỗ tai mình, cô ngạc nhiên lên tiếng: “Một tờ hợp đồng? Vậy có nghĩa là anh sẽ không cưới Âu Mỹ Lệ đúng không?” “Chỉ là một tờ hợp đồng mà thôi, đồng thì tất nhiên là có thời hạn phải cưới cô ấy chứ?” Bồng nhiên Tô Duy Nam thấy hơi buồn cười, nhưng ngay sau đó anh lại hỏi ngược lại cô. mà hợp , sao anh “Hay là em mong anh sẽ lấy cô ấy?” “Em không hề muốn thế!” Mộ Mẫn Loan nhào người vào lòng Tô Duy Nam, lúc này cô cảm giác như mình hạnh phúc đến mức sắp bay lên mất rồi. “Em không muốn anh cưới người khác” “Vậy anh cưới em nhé?” “Làm vậy được chứ?” Mộ Mãn Loan lấy dũng khí, cẩn thận ngẩng đầu lên. Tô Duy Nam mỉm cười. “Em đang cầu hôn anh đấy à?” Trong ánh sáng mờ ảo ở phòng, cô nhìn anh với đôi mắt như phát sáng. Năm năm trước, khi biết rằng Tô Duy Nam gặp chuyện không may, cô đã sống như một cái xác không hồn, mãi đến tận bây giờ, cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Cô thề, dù bây giờ Ngọc Hoàng có giáng trần, hay có ai đó nói răng cô cần phải lên núi đao, xuống biển lửa thì cô cũng không chịu bỏ tay Tô Duy Nam ra. Mộ Mẫn Loan quyết định xong, cô nằm chặt lấy tay anh, thậm chí còn không hề do dự mà quỳ một chân xuống: “Tô Duy Nam, anh có muốn cưới em không?” Anh mắt Tô Duy Nam trầm hẳn xuống, trong ấn tượng của anh, Mộ Mãn Loan là người có tính các cao ngạo, lạnh lùng, cô chưa bao giờ biểu hiện ra vẻ yếu thế trước mặt bất kỳ người nào. Trừ anh ra. Bây giờ thấy cô hành động mạnh bạo như vậy, Tô Duy Nam bỗng cảm thấy tim mình chệch mất mấy nhịp. Trải qua sự mài dũa của thời gian, quanh người cô gái này như đã có một vâng hào quang dịu dàng mà cứng cỏi. Nếu như trước kia, anh cảm thấy bị hấp. dẫn bởi sự ngoan ngoãn, không kiêu căng, không nịnh nọt của cô, vậy thì bây giờ, chính sự cứng cỏi của cô đã khiến anh cảm thấy không thể kiềm chế nổi chính mình. Ánh mắt Tô Duy Nam bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn, anh hạ thấp tay phải xuống, cứ vậy mà kéo Mộ Mẫn Loan đứng dậy. Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối. Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.