Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 755: 755: Chương 683
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Elena mỉm cười: “Cô ấy rất đẹp: Nói xong câu đó, cô ta quay sang nhìn liếc trợ lý đứng bên cạnh.Người trợ lý kia nhanh chóng lấy một tờ danh thiếp ra, đưa cho Tô Duy Nam: “Mong rằng sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau”Ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên điều gì đó, nhưng cuối cùng thì anh cũng nhận lấy tấm danh thiếp đó.Sau khi anh nhẹ nhàng gật đầu thì Elena cũng quay người rời đi.Lúc này Mộ Mẫn Loan vội vàng đi đến, cô hơi khẩn trương lên tiếng “Sao vừa nãy anh lại thừa nhận chứ?”Tô Duy Nam nhìn liếc qua cổ tay cô, phát hiện ra cổ tay trắng nõn của cô đã bị tím bầãm lên vì cái nắm tay của Erics lúc nấy, anh không vui nhíu mày lại: “Anh thừa nhận chuyện gì cơ?”“Thừa nhận rằng… em là… em là…”“Em là cái gì?”Mộ Mãn Loan kiên trì nói nốt: “Em là người phụ nữ của anh”“Em đã nói với mọi người rằng em là người phụ nữ của anh rồi, nếu như anh không thừa nhận thì chẳng phải là quá thiếu ga lăng rồi sao?”Tô Duy Nam nói xong câu đó, gương mặt tươi cười của Mộ Mãn Loan đỏ bừng lên Người này dám lấy lời của cô để trả lời lại côt Thấy gương mặt của Mộ Mẫn Loan đỏ.bừng lên vị lo lắng, Tô Duy Nam dứt khoát nắm lấy tay cô: “Để anh dẫn em đi bôi thuốc rồi kiểm tra lại”Mộ Mẫn Loan vội vàng xách đuôi váy lên, lỏa đảo đuổi theo sau anh: “Kiểm tra? Kiểm tra cái gì cơ?”“Tất nhiên là kiểm tra chỗ em bị thương Chẳng bao lâu sau, Tô Duy Nam đã dẫn cô đi vào một phòng nghỉ.Căn phòng nghỉ này cũng khá rộng rãi, nhưng ánh đèn ở đây có vẻ khá mờ ảo, Mộ Mãn Loan đi vào xong, chợt nhận ra nhịp thở của mình bỗng trở nên gấp hơn so với bình thường.Tô Duy Nam lấy thuốc mỡ ra, đầu tiên là bôi lên cổ tay cô, anh dùng lực tay rất vừa phải, chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan đã cảm thấy cổ tay của mình không còn đau như: trước nữa.“c** q**n áo ra đi”Tô Duy Nam vừa nói dứt câu thì mặt Mộ Mãn Loan đã đỏ bừng lên: “Gì cơ?”Tô Duy Nam ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô gái đứng trước mặt mình: “Ý của anh là bôi thuốc, em nghĩ đi đâu vậy?”“Em… em có nghĩ gì đâu”“Nếu không nghĩ gì thì sao em vẫn còn chưa cởi?”Trong giây lát, Mộ Mẫn Loan bỗng cảm thấy Tô Duy Nam nói cũng có lý.Rõ ràng là anh chỉ định bôi thuốc cho cô mà thôi, sao mình lại phải nhăn nhó ở đây chứ? Nhìn cũng hơi kỳ”Vậy là cô quay người đi chỗ khác, bắt đầu kéo khóa váy ở cạnh eo xuống.Chẳng bao lâu sau, phần lưng trần của cô đã lộ ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, làn da trắng bóc của cô như bóng loáng, mịn màng, phát sáng lên như thể là mỡ dê cao cấp nhất vậy.Tô Duy Nam thấy vậy thì ánh mắt hơi nóng lên, nhưng sau đó anh nhìn xuống, thấy phần eo của cô có mấy dấu tay không hài hòa cho lảm, thậm chí có chỗ còn chuyển sang màu tím xanh rồi, đó đều là những chỗ mà tên khốn Erics kia vừa nhéo cô.Vốn dĩ da của Mộ Mẫn Loan đã rất nhạy cảm rồi, đôi khi chỉ cần va nhẹ thôi là cũng đỏ.lên rồi, huống chỉ tên khốn Erics kia vừa nấy đã ra tay nặng như vậy.Tô Duy Nam cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên vết thương của cô một cái Cảm giác hơi lành lạnh đó khiến Mộ Mẫn Loan nhảy dựng lên vì ngạc nhiên.“Đau không?”Mộ Mẫn Loan vội vàng lắc đầu: “Em không sao”“Lại đây, để anh bôi thuốc giúp em”Mộ Mẫn Loan thấy Tô Duy Nam vỗ vào đùi mình thì ngoan ngoãn ngồi lên theo.Tô Duy Nam cúi đầu xuống, cẩn thận bôi thuốc cho cô.Sau khi loại thuốc kia được bôi lên lưng, cảm giác đau đớn trên người cô cũng dần biến mất.Mộ Mẫn Loan cúi đầu xuống, nhìn dáng vẻ.chăm chú của Tô Duy Nam, cảm thấy lòng mình ngọt như được rót mật vật.Cô vòng tay, ôm lấy cổ Tô Duy Nam nói: “Nam..”“Ơi”Lúc này Tô Duy Nam đang tập trung bôi thuốc, anh không ngẩng đầu lên.Mộ Mẫn Loan cứ thế hôn nhẹ lên mặt anh một cái: “Em yêu anh”Động tác của Tô Duy Nam hơi khựng lại, khi ngẩng đầu lên, anh thấy Mộ Mẫn Loan đang chỉnh lại đầu tóc, chỉ còn mỗi đôi tai đỏ bừng của cô rơi vào tầm mắt anh mà thôi.Anh khẽ mỉm cười rồi lại cúi đầu xuống, bôi thuốc tiếp.“Ừ, anh biết”Nụ cười của anh rất ngọt ngào, trước cô từng đi theo theo Tư Vũ Chiến, bây giờ lại đi theo Tô Duy Nam, mặc dù mới đầu Tư Vũ Chiến cũng có thể coi là một người đàn ông ưu tú, nhưng cảm giác khi đi với anh ta không giống bây giờ chút nào.Đi với Tư Vũ Chiến, Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy oán hận, thậm chí còn cảm thấy tim mình như chết lặng rồi.Nhưng mỗi khi ở cạnh Tô Duy Nam, cô lại cảm thấy từng giây từng phút đều ngọt ngào như được tắm trong bình mật ong vậy..
Elena mỉm cười: “Cô ấy rất đẹp: Nói xong câu đó, cô ta quay sang nhìn liếc trợ lý đứng bên cạnh.
Người trợ lý kia nhanh chóng lấy một tờ danh thiếp ra, đưa cho Tô Duy Nam: “Mong rằng sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau”
Ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên điều gì đó, nhưng cuối cùng thì anh cũng nhận lấy tấm danh thiếp đó.
Sau khi anh nhẹ nhàng gật đầu thì Elena cũng quay người rời đi.
Lúc này Mộ Mẫn Loan vội vàng đi đến, cô hơi khẩn trương lên tiếng “Sao vừa nãy anh lại thừa nhận chứ?”
Tô Duy Nam nhìn liếc qua cổ tay cô, phát hiện ra cổ tay trắng nõn của cô đã bị tím bầãm lên vì cái nắm tay của Erics lúc nấy, anh không vui nhíu mày lại: “Anh thừa nhận chuyện gì cơ?”
“Thừa nhận rằng… em là… em là…”
“Em là cái gì?”
Mộ Mãn Loan kiên trì nói nốt: “Em là người phụ nữ của anh”
“Em đã nói với mọi người rằng em là người phụ nữ của anh rồi, nếu như anh không thừa nhận thì chẳng phải là quá thiếu ga lăng rồi sao?”
Tô Duy Nam nói xong câu đó, gương mặt tươi cười của Mộ Mãn Loan đỏ bừng lên Người này dám lấy lời của cô để trả lời lại côt Thấy gương mặt của Mộ Mẫn Loan đỏ.
bừng lên vị lo lắng, Tô Duy Nam dứt khoát nắm lấy tay cô: “Để anh dẫn em đi bôi thuốc rồi kiểm tra lại”
Mộ Mẫn Loan vội vàng xách đuôi váy lên, lỏa đảo đuổi theo sau anh: “Kiểm tra? Kiểm tra cái gì cơ?”
“Tất nhiên là kiểm tra chỗ em bị thương Chẳng bao lâu sau, Tô Duy Nam đã dẫn cô đi vào một phòng nghỉ.
Căn phòng nghỉ này cũng khá rộng rãi, nhưng ánh đèn ở đây có vẻ khá mờ ảo, Mộ Mãn Loan đi vào xong, chợt nhận ra nhịp thở của mình bỗng trở nên gấp hơn so với bình thường.
Tô Duy Nam lấy thuốc mỡ ra, đầu tiên là bôi lên cổ tay cô, anh dùng lực tay rất vừa phải, chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan đã cảm thấy cổ tay của mình không còn đau như: trước nữa.
“c** q**n áo ra đi”
Tô Duy Nam vừa nói dứt câu thì mặt Mộ Mãn Loan đã đỏ bừng lên: “Gì cơ?”
Tô Duy Nam ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô gái đứng trước mặt mình: “Ý của anh là bôi thuốc, em nghĩ đi đâu vậy?”
“Em… em có nghĩ gì đâu”
“Nếu không nghĩ gì thì sao em vẫn còn chưa cởi?”
Trong giây lát, Mộ Mẫn Loan bỗng cảm thấy Tô Duy Nam nói cũng có lý.
Rõ ràng là anh chỉ định bôi thuốc cho cô mà thôi, sao mình lại phải nhăn nhó ở đây chứ? Nhìn cũng hơi kỳ”
Vậy là cô quay người đi chỗ khác, bắt đầu kéo khóa váy ở cạnh eo xuống.
Chẳng bao lâu sau, phần lưng trần của cô đã lộ ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, làn da trắng bóc của cô như bóng loáng, mịn màng, phát sáng lên như thể là mỡ dê cao cấp nhất vậy.
Tô Duy Nam thấy vậy thì ánh mắt hơi nóng lên, nhưng sau đó anh nhìn xuống, thấy phần eo của cô có mấy dấu tay không hài hòa cho lảm, thậm chí có chỗ còn chuyển sang màu tím xanh rồi, đó đều là những chỗ mà tên khốn Erics kia vừa nhéo cô.
Vốn dĩ da của Mộ Mẫn Loan đã rất nhạy cảm rồi, đôi khi chỉ cần va nhẹ thôi là cũng đỏ.
lên rồi, huống chỉ tên khốn Erics kia vừa nấy đã ra tay nặng như vậy.
Tô Duy Nam cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên vết thương của cô một cái Cảm giác hơi lành lạnh đó khiến Mộ Mẫn Loan nhảy dựng lên vì ngạc nhiên.
“Đau không?”
Mộ Mẫn Loan vội vàng lắc đầu: “Em không sao”
“Lại đây, để anh bôi thuốc giúp em”
Mộ Mẫn Loan thấy Tô Duy Nam vỗ vào đùi mình thì ngoan ngoãn ngồi lên theo.
Tô Duy Nam cúi đầu xuống, cẩn thận bôi thuốc cho cô.
Sau khi loại thuốc kia được bôi lên lưng, cảm giác đau đớn trên người cô cũng dần biến mất.
Mộ Mẫn Loan cúi đầu xuống, nhìn dáng vẻ.
chăm chú của Tô Duy Nam, cảm thấy lòng mình ngọt như được rót mật vật.
Cô vòng tay, ôm lấy cổ Tô Duy Nam nói: “Nam..”
“Ơi”
Lúc này Tô Duy Nam đang tập trung bôi thuốc, anh không ngẩng đầu lên.
Mộ Mẫn Loan cứ thế hôn nhẹ lên mặt anh một cái: “Em yêu anh”
Động tác của Tô Duy Nam hơi khựng lại, khi ngẩng đầu lên, anh thấy Mộ Mẫn Loan đang chỉnh lại đầu tóc, chỉ còn mỗi đôi tai đỏ bừng của cô rơi vào tầm mắt anh mà thôi.
Anh khẽ mỉm cười rồi lại cúi đầu xuống, bôi thuốc tiếp.
“Ừ, anh biết”
Nụ cười của anh rất ngọt ngào, trước cô từng đi theo theo Tư Vũ Chiến, bây giờ lại đi theo Tô Duy Nam, mặc dù mới đầu Tư Vũ Chiến cũng có thể coi là một người đàn ông ưu tú, nhưng cảm giác khi đi với anh ta không giống bây giờ chút nào.
Đi với Tư Vũ Chiến, Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy oán hận, thậm chí còn cảm thấy tim mình như chết lặng rồi.
Nhưng mỗi khi ở cạnh Tô Duy Nam, cô lại cảm thấy từng giây từng phút đều ngọt ngào như được tắm trong bình mật ong vậy..
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Elena mỉm cười: “Cô ấy rất đẹp: Nói xong câu đó, cô ta quay sang nhìn liếc trợ lý đứng bên cạnh.Người trợ lý kia nhanh chóng lấy một tờ danh thiếp ra, đưa cho Tô Duy Nam: “Mong rằng sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau”Ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên điều gì đó, nhưng cuối cùng thì anh cũng nhận lấy tấm danh thiếp đó.Sau khi anh nhẹ nhàng gật đầu thì Elena cũng quay người rời đi.Lúc này Mộ Mẫn Loan vội vàng đi đến, cô hơi khẩn trương lên tiếng “Sao vừa nãy anh lại thừa nhận chứ?”Tô Duy Nam nhìn liếc qua cổ tay cô, phát hiện ra cổ tay trắng nõn của cô đã bị tím bầãm lên vì cái nắm tay của Erics lúc nấy, anh không vui nhíu mày lại: “Anh thừa nhận chuyện gì cơ?”“Thừa nhận rằng… em là… em là…”“Em là cái gì?”Mộ Mãn Loan kiên trì nói nốt: “Em là người phụ nữ của anh”“Em đã nói với mọi người rằng em là người phụ nữ của anh rồi, nếu như anh không thừa nhận thì chẳng phải là quá thiếu ga lăng rồi sao?”Tô Duy Nam nói xong câu đó, gương mặt tươi cười của Mộ Mãn Loan đỏ bừng lên Người này dám lấy lời của cô để trả lời lại côt Thấy gương mặt của Mộ Mẫn Loan đỏ.bừng lên vị lo lắng, Tô Duy Nam dứt khoát nắm lấy tay cô: “Để anh dẫn em đi bôi thuốc rồi kiểm tra lại”Mộ Mẫn Loan vội vàng xách đuôi váy lên, lỏa đảo đuổi theo sau anh: “Kiểm tra? Kiểm tra cái gì cơ?”“Tất nhiên là kiểm tra chỗ em bị thương Chẳng bao lâu sau, Tô Duy Nam đã dẫn cô đi vào một phòng nghỉ.Căn phòng nghỉ này cũng khá rộng rãi, nhưng ánh đèn ở đây có vẻ khá mờ ảo, Mộ Mãn Loan đi vào xong, chợt nhận ra nhịp thở của mình bỗng trở nên gấp hơn so với bình thường.Tô Duy Nam lấy thuốc mỡ ra, đầu tiên là bôi lên cổ tay cô, anh dùng lực tay rất vừa phải, chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan đã cảm thấy cổ tay của mình không còn đau như: trước nữa.“c** q**n áo ra đi”Tô Duy Nam vừa nói dứt câu thì mặt Mộ Mãn Loan đã đỏ bừng lên: “Gì cơ?”Tô Duy Nam ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô gái đứng trước mặt mình: “Ý của anh là bôi thuốc, em nghĩ đi đâu vậy?”“Em… em có nghĩ gì đâu”“Nếu không nghĩ gì thì sao em vẫn còn chưa cởi?”Trong giây lát, Mộ Mẫn Loan bỗng cảm thấy Tô Duy Nam nói cũng có lý.Rõ ràng là anh chỉ định bôi thuốc cho cô mà thôi, sao mình lại phải nhăn nhó ở đây chứ? Nhìn cũng hơi kỳ”Vậy là cô quay người đi chỗ khác, bắt đầu kéo khóa váy ở cạnh eo xuống.Chẳng bao lâu sau, phần lưng trần của cô đã lộ ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, làn da trắng bóc của cô như bóng loáng, mịn màng, phát sáng lên như thể là mỡ dê cao cấp nhất vậy.Tô Duy Nam thấy vậy thì ánh mắt hơi nóng lên, nhưng sau đó anh nhìn xuống, thấy phần eo của cô có mấy dấu tay không hài hòa cho lảm, thậm chí có chỗ còn chuyển sang màu tím xanh rồi, đó đều là những chỗ mà tên khốn Erics kia vừa nhéo cô.Vốn dĩ da của Mộ Mẫn Loan đã rất nhạy cảm rồi, đôi khi chỉ cần va nhẹ thôi là cũng đỏ.lên rồi, huống chỉ tên khốn Erics kia vừa nấy đã ra tay nặng như vậy.Tô Duy Nam cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên vết thương của cô một cái Cảm giác hơi lành lạnh đó khiến Mộ Mẫn Loan nhảy dựng lên vì ngạc nhiên.“Đau không?”Mộ Mẫn Loan vội vàng lắc đầu: “Em không sao”“Lại đây, để anh bôi thuốc giúp em”Mộ Mẫn Loan thấy Tô Duy Nam vỗ vào đùi mình thì ngoan ngoãn ngồi lên theo.Tô Duy Nam cúi đầu xuống, cẩn thận bôi thuốc cho cô.Sau khi loại thuốc kia được bôi lên lưng, cảm giác đau đớn trên người cô cũng dần biến mất.Mộ Mẫn Loan cúi đầu xuống, nhìn dáng vẻ.chăm chú của Tô Duy Nam, cảm thấy lòng mình ngọt như được rót mật vật.Cô vòng tay, ôm lấy cổ Tô Duy Nam nói: “Nam..”“Ơi”Lúc này Tô Duy Nam đang tập trung bôi thuốc, anh không ngẩng đầu lên.Mộ Mẫn Loan cứ thế hôn nhẹ lên mặt anh một cái: “Em yêu anh”Động tác của Tô Duy Nam hơi khựng lại, khi ngẩng đầu lên, anh thấy Mộ Mẫn Loan đang chỉnh lại đầu tóc, chỉ còn mỗi đôi tai đỏ bừng của cô rơi vào tầm mắt anh mà thôi.Anh khẽ mỉm cười rồi lại cúi đầu xuống, bôi thuốc tiếp.“Ừ, anh biết”Nụ cười của anh rất ngọt ngào, trước cô từng đi theo theo Tư Vũ Chiến, bây giờ lại đi theo Tô Duy Nam, mặc dù mới đầu Tư Vũ Chiến cũng có thể coi là một người đàn ông ưu tú, nhưng cảm giác khi đi với anh ta không giống bây giờ chút nào.Đi với Tư Vũ Chiến, Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy oán hận, thậm chí còn cảm thấy tim mình như chết lặng rồi.Nhưng mỗi khi ở cạnh Tô Duy Nam, cô lại cảm thấy từng giây từng phút đều ngọt ngào như được tắm trong bình mật ong vậy..