Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 866
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 866Tô Duy Nam bấm ngón tay tính toán ngày tháng một lúc rồi khẽ đáp: “Cũng không phải lâu lắm, chỉ hai, ba tháng mà thôi.”“Cái gì? Hai ba tháng?”Khuôn mặt nhỏ nhản đáng yêu của Mộ Mẫn Loan toát lên vẻ kinh ngạc.Thật ra cô cũng biết là mình đang mê man.Cô đắm chìm trong mộng đẹp mà mình tự tạo ra, đẹp đến mức không gì sánh được.Trong khoảng thời gian hôn mê đó, cô quay lại thời điểm mình và Tô Duy Nam gặp gỡ quen biết, yêu nhau, ở bên nhau, nhớ lại những kỹ ức đó một lượt.Trong thế giới đó không có cha mẹ lòng dạ đen tối, không có Tư Vũ Chiến độc ác nham hiểu không chừa thủ đoạn, không có chuyện sẩy thai, cũng không bị vu hại…Hai người họ cứ thế sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thậm chí cô còn sinh cho anh một đứa bé.Trong mơ, cô thực sự rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức cô không muốn tỉnh lại Cô không muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc, chỉ là cô không ngờ, mình lại ngủ say suốt hai, ba tháng Tô Kim Thư đi về phía bên này, khuôn mặt tươi cười nói: “Dù chị ngủ bao lâu đi nữa, chỉ cần có thế tỉnh lại là chuyện tốt nhất rồi”Mộ Mẫn Loan nhìn phần bụng nhô lên của Tô Kim Thư, rốt cuộc cô cũng tin là mình đã mê man mấy tháng rồi.Dù sao lúc cô chặn súng cho Tô Duy Nam thì bụng của Tô Kim Thư cũng không nhô cao như bây giờ.Giờ nhìn lại, phần bụng của cô ấy đã lớn đến mức mỗi bước đi đều phải vô cùng cẩn thận.“Âm ầm ầm ầm ầm ầm..”Bên ngoài biệt thự, chớp giật vẫn kéo dài như trước, nhưng trận mưa xối xả cũng trở nên nhẹ nhàng hơn sau khi Mộ Mẫn Loan tỉnh lại Lúc mọi người đã về phòng nghỉ ngơi, Mộ Mẫn Loan vừa mới tắm xong, có phần câu nệ đứng trong phòng tắm mãi không chịu ra ngoài Làm sao bây giờ? Tim cô đập nhanh quá, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể văng ra ngoài vậy.Bởi vì vừa nãy lúc cô vào phòng tải Duy Nam cũng mới tắm xong đi ra ngoài Anh không mặc quần áo mà chỉ quấn quanh eo một chiếc khăn tắm mà thôi.Dù sao hai người đã từng xảy ra quan hệ thân thiết không thể tách rời, nhưng đó cũng là chuyện của năm năm trước, hơn nữa lại là khi ở trong nhà giam.Tô Lúc đó mặc dù Tô Duy Nam đã để lại một bóng ma tâm lý trong lòng cô, nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện hai người bên nhau, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.Năm năm qua đi, hai người lại ở trong một căn phòng lần nữa, hơn nữa mới lúc nấy Tô Duy Nam còn hôn cô.Anh ấy thực sự đã hôn cô, chứ không phải chỉ là trêu chọc.Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng lúc nấy, Mộ Mẫn Loan lại cảm thấy hạnh phúc muốn ngất đi Làm sao bây giờ? Cô phải ra ngoài thế nào đây?Mộ Mãn Loan vội vàng xoay người đi tới trước gương, tự soi bản thân mình Bởi vì nằm quá lâu, cả người cô không còn màu máu, nhìn cũng rất gầy gò.Cô nhớ Tô Duy Nam không thích dáng vẻ đau ốm bệnh tật của cô.Mộ Mãn Loan hơi hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, lại không tìm thấy mỹ phẩm dành cho phụ nữ nào.Thế là cô bóp mạnh lên mặt mình mấy cái, mãi đến khi khuôn mặt hồng hào lên mới hài lòng buông tay.Nhìn khí sắc như vậy đúng là khá hơn nhiều.Mộ Mãn Loan kéo áo tắm lên nhìn qua, một giây say lông mày lại nhíu chặt.Cô năm lâu như vậy nên gầy đi không ít, trước kia không được mấy lạng thịt, giờ lại càng gầy hơn.Làm sao bây giờ? Nhỡ lát nữa Tô Duy Nam muốn ôm cô thì phải làm sao đây?Cảm giác tệ như vậy, có khi nào anh ấy không thích không?Ai mà ngờ được, một nữ thần lạnh lùng như Mộ Mẫn Loan giờ lại trốn biệt trong phòng.tắm vì nguyên nhân như thế, còn căng thắng đến mức không có dũng khí đi ra ngoài.
Chương 866
Tô Duy Nam bấm ngón tay tính toán ngày tháng một lúc rồi khẽ đáp: “Cũng không phải lâu lắm, chỉ hai, ba tháng mà thôi.”
“Cái gì? Hai ba tháng?”
Khuôn mặt nhỏ nhản đáng yêu của Mộ Mẫn Loan toát lên vẻ kinh ngạc.
Thật ra cô cũng biết là mình đang mê man.
Cô đắm chìm trong mộng đẹp mà mình tự tạo ra, đẹp đến mức không gì sánh được.
Trong khoảng thời gian hôn mê đó, cô quay lại thời điểm mình và Tô Duy Nam gặp gỡ quen biết, yêu nhau, ở bên nhau, nhớ lại những kỹ ức đó một lượt.
Trong thế giới đó không có cha mẹ lòng dạ đen tối, không có Tư Vũ Chiến độc ác nham hiểu không chừa thủ đoạn, không có chuyện sẩy thai, cũng không bị vu hại…
Hai người họ cứ thế sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thậm chí cô còn sinh cho anh một đứa bé.
Trong mơ, cô thực sự rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức cô không muốn tỉnh lại Cô không muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc, chỉ là cô không ngờ, mình lại ngủ say suốt hai, ba tháng Tô Kim Thư đi về phía bên này, khuôn mặt tươi cười nói: “Dù chị ngủ bao lâu đi nữa, chỉ cần có thế tỉnh lại là chuyện tốt nhất rồi”
Mộ Mẫn Loan nhìn phần bụng nhô lên của Tô Kim Thư, rốt cuộc cô cũng tin là mình đã mê man mấy tháng rồi.
Dù sao lúc cô chặn súng cho Tô Duy Nam thì bụng của Tô Kim Thư cũng không nhô cao như bây giờ.
Giờ nhìn lại, phần bụng của cô ấy đã lớn đến mức mỗi bước đi đều phải vô cùng cẩn thận.
“Âm ầm ầm ầm ầm ầm..”
Bên ngoài biệt thự, chớp giật vẫn kéo dài như trước, nhưng trận mưa xối xả cũng trở nên nhẹ nhàng hơn sau khi Mộ Mẫn Loan tỉnh lại Lúc mọi người đã về phòng nghỉ ngơi, Mộ Mẫn Loan vừa mới tắm xong, có phần câu nệ đứng trong phòng tắm mãi không chịu ra ngoài Làm sao bây giờ? Tim cô đập nhanh quá, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể văng ra ngoài vậy.
Bởi vì vừa nãy lúc cô vào phòng tải Duy Nam cũng mới tắm xong đi ra ngoài Anh không mặc quần áo mà chỉ quấn quanh eo một chiếc khăn tắm mà thôi.
Dù sao hai người đã từng xảy ra quan hệ thân thiết không thể tách rời, nhưng đó cũng là chuyện của năm năm trước, hơn nữa lại là khi ở trong nhà giam.
Tô Lúc đó mặc dù Tô Duy Nam đã để lại một bóng ma tâm lý trong lòng cô, nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện hai người bên nhau, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.
Năm năm qua đi, hai người lại ở trong một căn phòng lần nữa, hơn nữa mới lúc nấy Tô Duy Nam còn hôn cô.
Anh ấy thực sự đã hôn cô, chứ không phải chỉ là trêu chọc.
Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng lúc nấy, Mộ Mẫn Loan lại cảm thấy hạnh phúc muốn ngất đi Làm sao bây giờ? Cô phải ra ngoài thế nào đây?
Mộ Mãn Loan vội vàng xoay người đi tới trước gương, tự soi bản thân mình Bởi vì nằm quá lâu, cả người cô không còn màu máu, nhìn cũng rất gầy gò.
Cô nhớ Tô Duy Nam không thích dáng vẻ đau ốm bệnh tật của cô.
Mộ Mãn Loan hơi hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, lại không tìm thấy mỹ phẩm dành cho phụ nữ nào.
Thế là cô bóp mạnh lên mặt mình mấy cái, mãi đến khi khuôn mặt hồng hào lên mới hài lòng buông tay.
Nhìn khí sắc như vậy đúng là khá hơn nhiều.
Mộ Mãn Loan kéo áo tắm lên nhìn qua, một giây say lông mày lại nhíu chặt.
Cô năm lâu như vậy nên gầy đi không ít, trước kia không được mấy lạng thịt, giờ lại càng gầy hơn.
Làm sao bây giờ? Nhỡ lát nữa Tô Duy Nam muốn ôm cô thì phải làm sao đây?
Cảm giác tệ như vậy, có khi nào anh ấy không thích không?
Ai mà ngờ được, một nữ thần lạnh lùng như Mộ Mẫn Loan giờ lại trốn biệt trong phòng.
tắm vì nguyên nhân như thế, còn căng thắng đến mức không có dũng khí đi ra ngoài.
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 866Tô Duy Nam bấm ngón tay tính toán ngày tháng một lúc rồi khẽ đáp: “Cũng không phải lâu lắm, chỉ hai, ba tháng mà thôi.”“Cái gì? Hai ba tháng?”Khuôn mặt nhỏ nhản đáng yêu của Mộ Mẫn Loan toát lên vẻ kinh ngạc.Thật ra cô cũng biết là mình đang mê man.Cô đắm chìm trong mộng đẹp mà mình tự tạo ra, đẹp đến mức không gì sánh được.Trong khoảng thời gian hôn mê đó, cô quay lại thời điểm mình và Tô Duy Nam gặp gỡ quen biết, yêu nhau, ở bên nhau, nhớ lại những kỹ ức đó một lượt.Trong thế giới đó không có cha mẹ lòng dạ đen tối, không có Tư Vũ Chiến độc ác nham hiểu không chừa thủ đoạn, không có chuyện sẩy thai, cũng không bị vu hại…Hai người họ cứ thế sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thậm chí cô còn sinh cho anh một đứa bé.Trong mơ, cô thực sự rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức cô không muốn tỉnh lại Cô không muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc, chỉ là cô không ngờ, mình lại ngủ say suốt hai, ba tháng Tô Kim Thư đi về phía bên này, khuôn mặt tươi cười nói: “Dù chị ngủ bao lâu đi nữa, chỉ cần có thế tỉnh lại là chuyện tốt nhất rồi”Mộ Mẫn Loan nhìn phần bụng nhô lên của Tô Kim Thư, rốt cuộc cô cũng tin là mình đã mê man mấy tháng rồi.Dù sao lúc cô chặn súng cho Tô Duy Nam thì bụng của Tô Kim Thư cũng không nhô cao như bây giờ.Giờ nhìn lại, phần bụng của cô ấy đã lớn đến mức mỗi bước đi đều phải vô cùng cẩn thận.“Âm ầm ầm ầm ầm ầm..”Bên ngoài biệt thự, chớp giật vẫn kéo dài như trước, nhưng trận mưa xối xả cũng trở nên nhẹ nhàng hơn sau khi Mộ Mẫn Loan tỉnh lại Lúc mọi người đã về phòng nghỉ ngơi, Mộ Mẫn Loan vừa mới tắm xong, có phần câu nệ đứng trong phòng tắm mãi không chịu ra ngoài Làm sao bây giờ? Tim cô đập nhanh quá, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể văng ra ngoài vậy.Bởi vì vừa nãy lúc cô vào phòng tải Duy Nam cũng mới tắm xong đi ra ngoài Anh không mặc quần áo mà chỉ quấn quanh eo một chiếc khăn tắm mà thôi.Dù sao hai người đã từng xảy ra quan hệ thân thiết không thể tách rời, nhưng đó cũng là chuyện của năm năm trước, hơn nữa lại là khi ở trong nhà giam.Tô Lúc đó mặc dù Tô Duy Nam đã để lại một bóng ma tâm lý trong lòng cô, nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện hai người bên nhau, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.Năm năm qua đi, hai người lại ở trong một căn phòng lần nữa, hơn nữa mới lúc nấy Tô Duy Nam còn hôn cô.Anh ấy thực sự đã hôn cô, chứ không phải chỉ là trêu chọc.Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng lúc nấy, Mộ Mẫn Loan lại cảm thấy hạnh phúc muốn ngất đi Làm sao bây giờ? Cô phải ra ngoài thế nào đây?Mộ Mãn Loan vội vàng xoay người đi tới trước gương, tự soi bản thân mình Bởi vì nằm quá lâu, cả người cô không còn màu máu, nhìn cũng rất gầy gò.Cô nhớ Tô Duy Nam không thích dáng vẻ đau ốm bệnh tật của cô.Mộ Mãn Loan hơi hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, lại không tìm thấy mỹ phẩm dành cho phụ nữ nào.Thế là cô bóp mạnh lên mặt mình mấy cái, mãi đến khi khuôn mặt hồng hào lên mới hài lòng buông tay.Nhìn khí sắc như vậy đúng là khá hơn nhiều.Mộ Mãn Loan kéo áo tắm lên nhìn qua, một giây say lông mày lại nhíu chặt.Cô năm lâu như vậy nên gầy đi không ít, trước kia không được mấy lạng thịt, giờ lại càng gầy hơn.Làm sao bây giờ? Nhỡ lát nữa Tô Duy Nam muốn ôm cô thì phải làm sao đây?Cảm giác tệ như vậy, có khi nào anh ấy không thích không?Ai mà ngờ được, một nữ thần lạnh lùng như Mộ Mẫn Loan giờ lại trốn biệt trong phòng.tắm vì nguyên nhân như thế, còn căng thắng đến mức không có dũng khí đi ra ngoài.