Tác giả:

Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…

Chương 897

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 897“Xin lỗi ông xã, thật sự em không thể ích kỷ như vậy, em muốn đặt cuộc cho mười phần trăm khả năng thành công, thật sự em không có cách nào mở to mắt nhìn đứa bé cứ thế mà rời khỏi em…”Trong mơ hình như Lệ Hữu Tuấn đã ý thức được cái gì đó, đột nhiên lông mi anh nhíu lại.Tô Kim Thư cố gắng cần chặt môi, không để cho mình khóc thành tiếng.Một người là người đàn ông mình yêu sâu đậm, một bên là đứa bé mình không có cách nào từ bỏ được, cô không thể buông tha bên nào cả!Nếu đến tận bây giờ cô còn chưa phát hiện ra chân tướng, mà vẫn đang bị Lệ Hữu Tuấn lừa gạt lên bàn mổ lấy đứa bé ra sau đó cô mới biết, cô nghĩ, cả đời này mình sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!Tô Kim Thư đứng lên, đặt một nụ hôn lên môi Lệ Hữu Tuấn: “Ông xã, em yêu anh”Sau khi nói xong, cô đứng lên, chuẩn bị rời đi.Nhưng đúng lúc này, trên cổ tay đột nhiên nẵng nặng, cô hoảng sợ xoay đầu lại, phát hiện tay của mình đã bị Lệ Hữu Tuấn nắm lấy.Vốn Lệ Hữu Tuấn đang hôn mê, lúc này đang mở to hai mắt nhìn cô chăm chằm.“Á… Lệ Hữu Tuấn”Tô Kim Thư bị cảnh này làm cho sợ hết hồn hết vía, lập tức hét lên thành tiếng.Lúc này đây Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng, cả người không còn một chút sức lực nào, kiểu như chỉ sau một giây nữa anh sẽ lại chìm vào bóng tối.Anh cứ như vậy nhìn chảm chằm Tô Kim Thư, gần như dùng hết sức lắc đầu với cô.Trái tim của Tô Kim Thư sắp bay ra khỏi miệng rồi, tại sao lại như vậy chứ? Sao anh lại có thể tỉnh lại giữa chừng được, rõ ràng loại thuốc mà cô đã bỏ thuốc anh có liều lượng rất nặng mà!“ÁP Tô Kim Thư chỉ cảm thấy cơ thể của mình nặng xuống, Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết tất cả sức lực của mình, nắm lấy một tay của cô kéo cô đến cạnh giường: TW… Vì sao?”Anh dùng giọng nói yếu ớt gần như nghe không rõ hỏi cô.Mãi đến giờ phút này, Tô Kim Thư mới phát hiện, khóe miệng của anh đã có tơ máu tràn ra.Người ấy thế mà đã cắn đứt đầu lười của mình, anh đang dùng sự cảm giác đau đớn để k*ch th*ch làm cho mình không bị hôn mê sao?Sau khi ý thức được điểm này, nước mắt Tô Kim Thư giống như chuỗi trân châu bị đứt không ngừng nhỏ xuống.Cô cúi xuống trấn an anh, thậm chí còn ngửi được mùi máu tươi: “Hãy để cho em đi đi, nếu anh muốn phá bỏ con của chúng ta, em sẽ hận anh cả đời!”Tô Kim Thư thâm tình nhìn anh: “Cho nên, anh hãy thả em đi đi!”Ít nhất đợi đến lúc cô sinh con ra được, nếu như cô thật sự đánh cuộc thành công, khi đó cô sẽ dùng tất cả mọi cách để quay lại bên cạnh anh thêm lần nữa.“Không được, anh… Không cho phép!”Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết sức lực cuối cùng, kéo lấy cổ tay của cô, không cho phép cô rời đi.“Không phải, em không biế “Anh mặc kệ, anh… Anh chỉ cần em…”Đột nhiên mắt của Lệ Hữu Tuấn đỏ như máu, đó gần như là sự điên cuồng tuyệt vọng và cầu xin.Nếu không có cô, tính mạng của anh còn có ý nghĩa gì nữa chứ?Mà giờ phút này ý thức của anh gần như đã bị thuốc khống chế, hai mắt cũng trở nên rã rời Tô Kim Thư dùng hết sức muốn đẩy tay của anh ra, nhưng cơ bản cũng không có cách nào di chuyển được anh cho dù chỉ một chút.Lúc này mặc dù mắt Lệ Hữu Tuấn vẫn mở, nhưng rõ ràng cơ thể anh đã rơi vào hôn mê.Nhưng tay của anh vẫn giống như một cái kìm sắt, siết chặt lấy cổ tay của cô, cơ bản cũng không muốn buông ra.Đột nhiên Tô Kim Thư có chút sững sờ, thậm chí trong chớp mắt, cô rất muốn ở lại.Cô muốn chung tay với Lệ Hữu Tuấn đối mặt với vấn đề khó khăn này, nhưng vừa nghĩ đến chỉ có mười phần trăm khả năng thành công, cô lại lần nữa bị tuyệt vọng chiếm lấy.Nhưng chỉ cần trong quá trình này, nếu cô gặp bất kỳ nguy hiểm tính mạng nào thì chắc chắn Lệ Hữu Tuấn sẽ không chút do dự lựa chọn bảo vệ tính mạng của cô.

Chương 897

“Xin lỗi ông xã, thật sự em không thể ích kỷ như vậy, em muốn đặt cuộc cho mười phần trăm khả năng thành công, thật sự em không có cách nào mở to mắt nhìn đứa bé cứ thế mà rời khỏi em…”

Trong mơ hình như Lệ Hữu Tuấn đã ý thức được cái gì đó, đột nhiên lông mi anh nhíu lại.

Tô Kim Thư cố gắng cần chặt môi, không để cho mình khóc thành tiếng.

Một người là người đàn ông mình yêu sâu đậm, một bên là đứa bé mình không có cách nào từ bỏ được, cô không thể buông tha bên nào cả!

Nếu đến tận bây giờ cô còn chưa phát hiện ra chân tướng, mà vẫn đang bị Lệ Hữu Tuấn lừa gạt lên bàn mổ lấy đứa bé ra sau đó cô mới biết, cô nghĩ, cả đời này mình sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!

Tô Kim Thư đứng lên, đặt một nụ hôn lên môi Lệ Hữu Tuấn: “Ông xã, em yêu anh”

Sau khi nói xong, cô đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, trên cổ tay đột nhiên nẵng nặng, cô hoảng sợ xoay đầu lại, phát hiện tay của mình đã bị Lệ Hữu Tuấn nắm lấy.

Vốn Lệ Hữu Tuấn đang hôn mê, lúc này đang mở to hai mắt nhìn cô chăm chằm.

“Á… Lệ Hữu Tuấn”

Tô Kim Thư bị cảnh này làm cho sợ hết hồn hết vía, lập tức hét lên thành tiếng.

Lúc này đây Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng, cả người không còn một chút sức lực nào, kiểu như chỉ sau một giây nữa anh sẽ lại chìm vào bóng tối.

Anh cứ như vậy nhìn chảm chằm Tô Kim Thư, gần như dùng hết sức lắc đầu với cô.

Trái tim của Tô Kim Thư sắp bay ra khỏi miệng rồi, tại sao lại như vậy chứ? Sao anh lại có thể tỉnh lại giữa chừng được, rõ ràng loại thuốc mà cô đã bỏ thuốc anh có liều lượng rất nặng mà!

“ÁP Tô Kim Thư chỉ cảm thấy cơ thể của mình nặng xuống, Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết tất cả sức lực của mình, nắm lấy một tay của cô kéo cô đến cạnh giường: TW… Vì sao?”

Anh dùng giọng nói yếu ớt gần như nghe không rõ hỏi cô.

Mãi đến giờ phút này, Tô Kim Thư mới phát hiện, khóe miệng của anh đã có tơ máu tràn ra.

Người ấy thế mà đã cắn đứt đầu lười của mình, anh đang dùng sự cảm giác đau đớn để k*ch th*ch làm cho mình không bị hôn mê sao?

Sau khi ý thức được điểm này, nước mắt Tô Kim Thư giống như chuỗi trân châu bị đứt không ngừng nhỏ xuống.

Cô cúi xuống trấn an anh, thậm chí còn ngửi được mùi máu tươi: “Hãy để cho em đi đi, nếu anh muốn phá bỏ con của chúng ta, em sẽ hận anh cả đời!”

Tô Kim Thư thâm tình nhìn anh: “Cho nên, anh hãy thả em đi đi!”

Ít nhất đợi đến lúc cô sinh con ra được, nếu như cô thật sự đánh cuộc thành công, khi đó cô sẽ dùng tất cả mọi cách để quay lại bên cạnh anh thêm lần nữa.

“Không được, anh… Không cho phép!”

Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết sức lực cuối cùng, kéo lấy cổ tay của cô, không cho phép cô rời đi.

“Không phải, em không biế “Anh mặc kệ, anh… Anh chỉ cần em…”

Đột nhiên mắt của Lệ Hữu Tuấn đỏ như máu, đó gần như là sự điên cuồng tuyệt vọng và cầu xin.

Nếu không có cô, tính mạng của anh còn có ý nghĩa gì nữa chứ?

Mà giờ phút này ý thức của anh gần như đã bị thuốc khống chế, hai mắt cũng trở nên rã rời Tô Kim Thư dùng hết sức muốn đẩy tay của anh ra, nhưng cơ bản cũng không có cách nào di chuyển được anh cho dù chỉ một chút.

Lúc này mặc dù mắt Lệ Hữu Tuấn vẫn mở, nhưng rõ ràng cơ thể anh đã rơi vào hôn mê.

Nhưng tay của anh vẫn giống như một cái kìm sắt, siết chặt lấy cổ tay của cô, cơ bản cũng không muốn buông ra.

Đột nhiên Tô Kim Thư có chút sững sờ, thậm chí trong chớp mắt, cô rất muốn ở lại.

Cô muốn chung tay với Lệ Hữu Tuấn đối mặt với vấn đề khó khăn này, nhưng vừa nghĩ đến chỉ có mười phần trăm khả năng thành công, cô lại lần nữa bị tuyệt vọng chiếm lấy.

Nhưng chỉ cần trong quá trình này, nếu cô gặp bất kỳ nguy hiểm tính mạng nào thì chắc chắn Lệ Hữu Tuấn sẽ không chút do dự lựa chọn bảo vệ tính mạng của cô.

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 897“Xin lỗi ông xã, thật sự em không thể ích kỷ như vậy, em muốn đặt cuộc cho mười phần trăm khả năng thành công, thật sự em không có cách nào mở to mắt nhìn đứa bé cứ thế mà rời khỏi em…”Trong mơ hình như Lệ Hữu Tuấn đã ý thức được cái gì đó, đột nhiên lông mi anh nhíu lại.Tô Kim Thư cố gắng cần chặt môi, không để cho mình khóc thành tiếng.Một người là người đàn ông mình yêu sâu đậm, một bên là đứa bé mình không có cách nào từ bỏ được, cô không thể buông tha bên nào cả!Nếu đến tận bây giờ cô còn chưa phát hiện ra chân tướng, mà vẫn đang bị Lệ Hữu Tuấn lừa gạt lên bàn mổ lấy đứa bé ra sau đó cô mới biết, cô nghĩ, cả đời này mình sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!Tô Kim Thư đứng lên, đặt một nụ hôn lên môi Lệ Hữu Tuấn: “Ông xã, em yêu anh”Sau khi nói xong, cô đứng lên, chuẩn bị rời đi.Nhưng đúng lúc này, trên cổ tay đột nhiên nẵng nặng, cô hoảng sợ xoay đầu lại, phát hiện tay của mình đã bị Lệ Hữu Tuấn nắm lấy.Vốn Lệ Hữu Tuấn đang hôn mê, lúc này đang mở to hai mắt nhìn cô chăm chằm.“Á… Lệ Hữu Tuấn”Tô Kim Thư bị cảnh này làm cho sợ hết hồn hết vía, lập tức hét lên thành tiếng.Lúc này đây Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng, cả người không còn một chút sức lực nào, kiểu như chỉ sau một giây nữa anh sẽ lại chìm vào bóng tối.Anh cứ như vậy nhìn chảm chằm Tô Kim Thư, gần như dùng hết sức lắc đầu với cô.Trái tim của Tô Kim Thư sắp bay ra khỏi miệng rồi, tại sao lại như vậy chứ? Sao anh lại có thể tỉnh lại giữa chừng được, rõ ràng loại thuốc mà cô đã bỏ thuốc anh có liều lượng rất nặng mà!“ÁP Tô Kim Thư chỉ cảm thấy cơ thể của mình nặng xuống, Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết tất cả sức lực của mình, nắm lấy một tay của cô kéo cô đến cạnh giường: TW… Vì sao?”Anh dùng giọng nói yếu ớt gần như nghe không rõ hỏi cô.Mãi đến giờ phút này, Tô Kim Thư mới phát hiện, khóe miệng của anh đã có tơ máu tràn ra.Người ấy thế mà đã cắn đứt đầu lười của mình, anh đang dùng sự cảm giác đau đớn để k*ch th*ch làm cho mình không bị hôn mê sao?Sau khi ý thức được điểm này, nước mắt Tô Kim Thư giống như chuỗi trân châu bị đứt không ngừng nhỏ xuống.Cô cúi xuống trấn an anh, thậm chí còn ngửi được mùi máu tươi: “Hãy để cho em đi đi, nếu anh muốn phá bỏ con của chúng ta, em sẽ hận anh cả đời!”Tô Kim Thư thâm tình nhìn anh: “Cho nên, anh hãy thả em đi đi!”Ít nhất đợi đến lúc cô sinh con ra được, nếu như cô thật sự đánh cuộc thành công, khi đó cô sẽ dùng tất cả mọi cách để quay lại bên cạnh anh thêm lần nữa.“Không được, anh… Không cho phép!”Lệ Hữu Tuấn gần như đã dùng hết sức lực cuối cùng, kéo lấy cổ tay của cô, không cho phép cô rời đi.“Không phải, em không biế “Anh mặc kệ, anh… Anh chỉ cần em…”Đột nhiên mắt của Lệ Hữu Tuấn đỏ như máu, đó gần như là sự điên cuồng tuyệt vọng và cầu xin.Nếu không có cô, tính mạng của anh còn có ý nghĩa gì nữa chứ?Mà giờ phút này ý thức của anh gần như đã bị thuốc khống chế, hai mắt cũng trở nên rã rời Tô Kim Thư dùng hết sức muốn đẩy tay của anh ra, nhưng cơ bản cũng không có cách nào di chuyển được anh cho dù chỉ một chút.Lúc này mặc dù mắt Lệ Hữu Tuấn vẫn mở, nhưng rõ ràng cơ thể anh đã rơi vào hôn mê.Nhưng tay của anh vẫn giống như một cái kìm sắt, siết chặt lấy cổ tay của cô, cơ bản cũng không muốn buông ra.Đột nhiên Tô Kim Thư có chút sững sờ, thậm chí trong chớp mắt, cô rất muốn ở lại.Cô muốn chung tay với Lệ Hữu Tuấn đối mặt với vấn đề khó khăn này, nhưng vừa nghĩ đến chỉ có mười phần trăm khả năng thành công, cô lại lần nữa bị tuyệt vọng chiếm lấy.Nhưng chỉ cần trong quá trình này, nếu cô gặp bất kỳ nguy hiểm tính mạng nào thì chắc chắn Lệ Hữu Tuấn sẽ không chút do dự lựa chọn bảo vệ tính mạng của cô.

Chương 897