Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 913
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 913Anh quả thực không nhẫn tâm để một mình cô lẻ loi nằm ở đó nữa.“Anh này, cô gái này đã qua đời cách đây gần một tiếng đồng hồ rồi, chúng tôi buộc phải đưa cô ấy về cục làm công tác điều tra, xác nhận rằng không có vấn đề gì khác rồi mới có thể đưa di thể cho anh được”Nhưng ngay lúc này, trong đầu Lệ Hữu Tuấn trừ việc tràn ngập hình bóng nụ cười giọng nói của Tô Kim Thư ra, thì không có thêm một thứ gì khác, càng đừng nói đến cái người đang không ngừng thủ thỉ rù rì bên tai anh kia.“Xoet rẹt rẹt”Chiếc khóa chầm chậm được kéo ra, hai cái chân thon dài cứ vậy xuất hiện trong tâm mắt.Cho dù là một người đàn ông cứng cáp như Lệ Hữu Tuấn, thì khi đối mặt với khoảnh khắc này cũng vẫn không nhịn được mà phát run, đôi mắt bắt đầu phiếm hồng.Chiếc khóa cứ vậy được kéo lên trên, tay của Lệ Hữu Tuấn đến vị trí vùng bụng của cô gái liền dừng lại một lúc.Bởi vì anh có thể nhìn thấy quần áo vùng bụng của cô gái bị lật lên, vết thương còn chưa hoàn toàn khâu hết lại đang hiện ngay trước mắt anh.Vốn là máu tươi nay đã khô đặc lại thành màu đen tím, nhìn trông vô cùng kh*ng b* dọa người, mà trông cũng rất đau lòng Mà lúc này, Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy có hàng ngàn hàng vạn con dao đang đồng loạt cảm vào trái tim anh, cảm giác đau đến tận tìm gan ấy khiến anh đột nhiên có xúc động muốn chạy trốn, anh thậm chí không dám tiếp tục xem nữa.“Anh này, nếu anh không dám xem nữa, vẫn là để cho chúng tôi xử lí trước đi”Cảnh sát nói xong lời này, định bước lên kéo khóa lại, người còn lại thì muốn đến dìu Lệ Hữu Tuấn.Nhưng đúng lúc này, Lệ Hữu Tuấn độ nhiên nhằm mắt lại, thở dài một hơi lấy dũng khí, sau đó đẩy hai người cảnh sát ra, kéo thẳng khóa kéo lên đến đầu.Cũng không biết qua mất bao lâu, anh mới chậm rãi mở đôi mắt ra.Nhưng khi anh nhìn rõ được tướng mạo của cô gái này, đôi đồng tử đột nhiên co rút lại, sao lại thành thế này?Anh dại ra nhìn cảnh tượng ngay trước mắt mình, rất lâu sau mới chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn về hai người cảnh sát đang ngồi phía trước kia: “Cô ấy… là ai?”“Excuseme?”Lúc này đổi lại thành hai người cảnh sát ngẩn người ra: “Vừa rồi anh một đường đuổi theo đến đây, còn ép chúng tôi tông xe vào vành đai, lẽ nào người này không phải vợ anh sao? Sao anh lại hỏi chúng tôi cô ấy là aï2”Lệ Hữu Tuấn: “..”Hai người cảnh sát nhìn thấy biểu cảm của anh, cuối cùng cũng hồi hồn lại: “0h my god, không phải là đến người phụ nữ trong túi này anh cũng không rõ có phải vợ mình không, mà đã chạy tới cản xe của chúng tôi đấy chứ?”Lệ Hữu Tuấn: “…”Được rồi, thật sự bị hai người cảnh sát này nói trúng tim đen rồi.Lúc này cô gái nằm trong túi dây bện đầu tóc lộn xộn, biểu tình dữ tợn, nhưng Lệ Hữu Tuấn nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra, đây hoàn toàn không phải Tô Kim Thư.Một trong hai người cảnh sát vô cùng cạn lời mà vỗ vỗ trán của mình, rồi thở dài một hơi: Trời ạ, bởi vì một con qua đen, hai người bọn họ thực sự suýt chút nữa hy sinh vì nhiệm vụ đấy có được không hả?Mà người cảnh sát còn lại kia cũng vô cùng bất lực mà mở miệng: “Đây là Weilia, bác sĩ điều trị của khoa phụ sản, anh thật sự chắc chắn anh không phải là chồng của cô Weilia đấy chứ?”
Chương 913
Anh quả thực không nhẫn tâm để một mình cô lẻ loi nằm ở đó nữa.
“Anh này, cô gái này đã qua đời cách đây gần một tiếng đồng hồ rồi, chúng tôi buộc phải đưa cô ấy về cục làm công tác điều tra, xác nhận rằng không có vấn đề gì khác rồi mới có thể đưa di thể cho anh được”
Nhưng ngay lúc này, trong đầu Lệ Hữu Tuấn trừ việc tràn ngập hình bóng nụ cười giọng nói của Tô Kim Thư ra, thì không có thêm một thứ gì khác, càng đừng nói đến cái người đang không ngừng thủ thỉ rù rì bên tai anh kia.
“Xoet rẹt rẹt”
Chiếc khóa chầm chậm được kéo ra, hai cái chân thon dài cứ vậy xuất hiện trong tâm mắt.
Cho dù là một người đàn ông cứng cáp như Lệ Hữu Tuấn, thì khi đối mặt với khoảnh khắc này cũng vẫn không nhịn được mà phát run, đôi mắt bắt đầu phiếm hồng.
Chiếc khóa cứ vậy được kéo lên trên, tay của Lệ Hữu Tuấn đến vị trí vùng bụng của cô gái liền dừng lại một lúc.
Bởi vì anh có thể nhìn thấy quần áo vùng bụng của cô gái bị lật lên, vết thương còn chưa hoàn toàn khâu hết lại đang hiện ngay trước mắt anh.
Vốn là máu tươi nay đã khô đặc lại thành màu đen tím, nhìn trông vô cùng kh*ng b* dọa người, mà trông cũng rất đau lòng Mà lúc này, Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy có hàng ngàn hàng vạn con dao đang đồng loạt cảm vào trái tim anh, cảm giác đau đến tận tìm gan ấy khiến anh đột nhiên có xúc động muốn chạy trốn, anh thậm chí không dám tiếp tục xem nữa.
“Anh này, nếu anh không dám xem nữa, vẫn là để cho chúng tôi xử lí trước đi”
Cảnh sát nói xong lời này, định bước lên kéo khóa lại, người còn lại thì muốn đến dìu Lệ Hữu Tuấn.
Nhưng đúng lúc này, Lệ Hữu Tuấn độ nhiên nhằm mắt lại, thở dài một hơi lấy dũng khí, sau đó đẩy hai người cảnh sát ra, kéo thẳng khóa kéo lên đến đầu.
Cũng không biết qua mất bao lâu, anh mới chậm rãi mở đôi mắt ra.
Nhưng khi anh nhìn rõ được tướng mạo của cô gái này, đôi đồng tử đột nhiên co rút lại, sao lại thành thế này?
Anh dại ra nhìn cảnh tượng ngay trước mắt mình, rất lâu sau mới chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn về hai người cảnh sát đang ngồi phía trước kia: “Cô ấy… là ai?”
“Excuseme?”
Lúc này đổi lại thành hai người cảnh sát ngẩn người ra: “Vừa rồi anh một đường đuổi theo đến đây, còn ép chúng tôi tông xe vào vành đai, lẽ nào người này không phải vợ anh sao? Sao anh lại hỏi chúng tôi cô ấy là aï2”
Lệ Hữu Tuấn: “..”
Hai người cảnh sát nhìn thấy biểu cảm của anh, cuối cùng cũng hồi hồn lại: “0h my god, không phải là đến người phụ nữ trong túi này anh cũng không rõ có phải vợ mình không, mà đã chạy tới cản xe của chúng tôi đấy chứ?”
Lệ Hữu Tuấn: “…”
Được rồi, thật sự bị hai người cảnh sát này nói trúng tim đen rồi.
Lúc này cô gái nằm trong túi dây bện đầu tóc lộn xộn, biểu tình dữ tợn, nhưng Lệ Hữu Tuấn nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra, đây hoàn toàn không phải Tô Kim Thư.
Một trong hai người cảnh sát vô cùng cạn lời mà vỗ vỗ trán của mình, rồi thở dài một hơi: Trời ạ, bởi vì một con qua đen, hai người bọn họ thực sự suýt chút nữa hy sinh vì nhiệm vụ đấy có được không hả?
Mà người cảnh sát còn lại kia cũng vô cùng bất lực mà mở miệng: “Đây là Weilia, bác sĩ điều trị của khoa phụ sản, anh thật sự chắc chắn anh không phải là chồng của cô Weilia đấy chứ?”
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 913Anh quả thực không nhẫn tâm để một mình cô lẻ loi nằm ở đó nữa.“Anh này, cô gái này đã qua đời cách đây gần một tiếng đồng hồ rồi, chúng tôi buộc phải đưa cô ấy về cục làm công tác điều tra, xác nhận rằng không có vấn đề gì khác rồi mới có thể đưa di thể cho anh được”Nhưng ngay lúc này, trong đầu Lệ Hữu Tuấn trừ việc tràn ngập hình bóng nụ cười giọng nói của Tô Kim Thư ra, thì không có thêm một thứ gì khác, càng đừng nói đến cái người đang không ngừng thủ thỉ rù rì bên tai anh kia.“Xoet rẹt rẹt”Chiếc khóa chầm chậm được kéo ra, hai cái chân thon dài cứ vậy xuất hiện trong tâm mắt.Cho dù là một người đàn ông cứng cáp như Lệ Hữu Tuấn, thì khi đối mặt với khoảnh khắc này cũng vẫn không nhịn được mà phát run, đôi mắt bắt đầu phiếm hồng.Chiếc khóa cứ vậy được kéo lên trên, tay của Lệ Hữu Tuấn đến vị trí vùng bụng của cô gái liền dừng lại một lúc.Bởi vì anh có thể nhìn thấy quần áo vùng bụng của cô gái bị lật lên, vết thương còn chưa hoàn toàn khâu hết lại đang hiện ngay trước mắt anh.Vốn là máu tươi nay đã khô đặc lại thành màu đen tím, nhìn trông vô cùng kh*ng b* dọa người, mà trông cũng rất đau lòng Mà lúc này, Lệ Hữu Tuấn chỉ cảm thấy có hàng ngàn hàng vạn con dao đang đồng loạt cảm vào trái tim anh, cảm giác đau đến tận tìm gan ấy khiến anh đột nhiên có xúc động muốn chạy trốn, anh thậm chí không dám tiếp tục xem nữa.“Anh này, nếu anh không dám xem nữa, vẫn là để cho chúng tôi xử lí trước đi”Cảnh sát nói xong lời này, định bước lên kéo khóa lại, người còn lại thì muốn đến dìu Lệ Hữu Tuấn.Nhưng đúng lúc này, Lệ Hữu Tuấn độ nhiên nhằm mắt lại, thở dài một hơi lấy dũng khí, sau đó đẩy hai người cảnh sát ra, kéo thẳng khóa kéo lên đến đầu.Cũng không biết qua mất bao lâu, anh mới chậm rãi mở đôi mắt ra.Nhưng khi anh nhìn rõ được tướng mạo của cô gái này, đôi đồng tử đột nhiên co rút lại, sao lại thành thế này?Anh dại ra nhìn cảnh tượng ngay trước mắt mình, rất lâu sau mới chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn về hai người cảnh sát đang ngồi phía trước kia: “Cô ấy… là ai?”“Excuseme?”Lúc này đổi lại thành hai người cảnh sát ngẩn người ra: “Vừa rồi anh một đường đuổi theo đến đây, còn ép chúng tôi tông xe vào vành đai, lẽ nào người này không phải vợ anh sao? Sao anh lại hỏi chúng tôi cô ấy là aï2”Lệ Hữu Tuấn: “..”Hai người cảnh sát nhìn thấy biểu cảm của anh, cuối cùng cũng hồi hồn lại: “0h my god, không phải là đến người phụ nữ trong túi này anh cũng không rõ có phải vợ mình không, mà đã chạy tới cản xe của chúng tôi đấy chứ?”Lệ Hữu Tuấn: “…”Được rồi, thật sự bị hai người cảnh sát này nói trúng tim đen rồi.Lúc này cô gái nằm trong túi dây bện đầu tóc lộn xộn, biểu tình dữ tợn, nhưng Lệ Hữu Tuấn nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra, đây hoàn toàn không phải Tô Kim Thư.Một trong hai người cảnh sát vô cùng cạn lời mà vỗ vỗ trán của mình, rồi thở dài một hơi: Trời ạ, bởi vì một con qua đen, hai người bọn họ thực sự suýt chút nữa hy sinh vì nhiệm vụ đấy có được không hả?Mà người cảnh sát còn lại kia cũng vô cùng bất lực mà mở miệng: “Đây là Weilia, bác sĩ điều trị của khoa phụ sản, anh thật sự chắc chắn anh không phải là chồng của cô Weilia đấy chứ?”