Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 916
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 916Sự việc từ giờ khắc này dường như đã lâm vào cục diện bế tắc không thể nào thay đổi được nữa.Người đưa Tô Kim Thư đi rốt cuộc là ai?Sao hẳn ta lại có bản lĩnh như vậy?Ngay lúc Lệ Hữu Tuấn gần như rơi vào ngõ cụt, thì anh lại nhận được một cuộc điện thoại Cuộc điện thoại này là Tống Chỉ Manh gọi đến từ trong nước.Anh vốn không có ý định nghe điện thoại, dù sao bây giờ anh vẫn chưa tìm được Tô Kim Thư, anh hoàn toàn chẳng có hứng thú với bất cứ chuyện gì khác cả Nhưng Tống Chỉ Manh đầu dây điện thoại bên kia dường như vô cùng cố chấp, trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủn cô ta đã gọi mấy chục cuộc điện thoại.Lệ Hữu Tuấn quả thực phiền đến không thể phiền hơn nữa, cuối cùng cũng ấn nút nghe máy, có điều giọng điệu lại vô cùng không tốt: “Có rắm thì thả nhanh!”(Một cách nói thô lỗ của “có chuyện gì thì nói nhanh”) “Sếp Lệ, không phải tôi muốn tìm anh, là Khúc Thương Ly, anh ta có chuyện muốn nói với anh”Điện thoại vừa được nghe máy, giọng nói vô cùng trong trẻo của Tống Chỉ Manh đã vang lên.Cô ta không hề do dự mà nhanh chóng chuyển điện thoại sang cho Khúc Thương Ly.Đôi mắt lạnh băng của Lệ Hữu Tuấn híp lại, để có thể tìm được Tô Kim Thư, anh ta đã gần như ba ngày ba đêm không chợp mắt rồi.Mà lúc này trên dưới toàn thân anh đều đang tràn ngập tâm tình không yên lòng nồng đậm, có hơi chuyện gì nho nhỏ cũng đủ làm anh giận dữ vô cùng, tâm tình mất kiểm soát: N Đầu dây bên kia, Khúc Thương Ly có thể nghe ra được giọng nói lúc này của Lệ Hữu Tuấn vô cùng lạnh lo, hơn nữa còn mang theo tâm trạng vô cùng mất kiên nhẫn.Khúc Thương Ly cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ là nhanh chóng nói rằng: “Một tuần trước đó, chiếc huy chương đã bị mất tích rồi”“Lời này của anh là có ý gì vậy?”Bốn chữ “huy chương mất tích”rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Lệ Hữu Tuấn.“Cái huy hiệu ban đầu anh đưa ra để đổi vòng tay Ngọc Huyết kia, vốn là đồ vật thuộc về nhà họ Tô”Lệ Hữu Tuấn còn chưa nói xong, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất nhanh.“Tôi chỉ biết đăng sau huy chương đó có liên quan đến một bí mật vô cùng to lớn, còn /ê bí mật đó là gì? Đối với nhà họ Tô mà nói là chuyện tốt hay chuyện xấu, tất cả những thứ này tôi đều không được biết”“Tại sao lại nói với tôi những thứ này?”“Bởi vì tôi có một dự cảm không tốt rằng, chiếc huy chương này rất có khả năng đã đem đến cho hai anh em nhà họ Tô một tai nạn cực lớn”Lời vừa nói đến đấy, Khúc Thương Ly bỗng thở phào một hơi “Có điều cậu chủ Lệ có bản lĩnh đến như vậy, có lẽ rất nhanh là có thể điều tra rõ ràng bí mật liên quan đến chiếc huy chương này rồi.Đương nhiên nếu hai anh em bon ho không xảy ra chuyện gì thì là tốt nhất, nhưng tôi vẫn từ tận đáy lòng muốn khuyên anh một cât nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn là không thoát khỏi sự liên quan đến chiếc huy chương này”Sau khi nói ra hết những lời muốn nói, Khúc Thương Ly lập tức ngắt điện thoại đi.Anh ta quay người lại, đưa điện thoại trong tay cho Tống Chỉ Manh.Tống Chỉ Manh nhíu lông mày, vô cùng không vui mà nhìn chằm chặp anh ta: “Tôi đã sớm nói với anh rồi, cơ thể của tôi vân luôn rất khỏe mạnh, tại sao cứ cách một đoạn thời gian là anh lại lôi tôi đến bệnh viện này kiểm tra vậy? Tôi rất không thích bệnh viện, lẽ nào anh không biết sao?”
Chương 916
Sự việc từ giờ khắc này dường như đã lâm vào cục diện bế tắc không thể nào thay đổi được nữa.
Người đưa Tô Kim Thư đi rốt cuộc là ai?
Sao hẳn ta lại có bản lĩnh như vậy?
Ngay lúc Lệ Hữu Tuấn gần như rơi vào ngõ cụt, thì anh lại nhận được một cuộc điện thoại Cuộc điện thoại này là Tống Chỉ Manh gọi đến từ trong nước.
Anh vốn không có ý định nghe điện thoại, dù sao bây giờ anh vẫn chưa tìm được Tô Kim Thư, anh hoàn toàn chẳng có hứng thú với bất cứ chuyện gì khác cả Nhưng Tống Chỉ Manh đầu dây điện thoại bên kia dường như vô cùng cố chấp, trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủn cô ta đã gọi mấy chục cuộc điện thoại.
Lệ Hữu Tuấn quả thực phiền đến không thể phiền hơn nữa, cuối cùng cũng ấn nút nghe máy, có điều giọng điệu lại vô cùng không tốt: “Có rắm thì thả nhanh!”(Một cách nói thô lỗ của “có chuyện gì thì nói nhanh”) “Sếp Lệ, không phải tôi muốn tìm anh, là Khúc Thương Ly, anh ta có chuyện muốn nói với anh”
Điện thoại vừa được nghe máy, giọng nói vô cùng trong trẻo của Tống Chỉ Manh đã vang lên.
Cô ta không hề do dự mà nhanh chóng chuyển điện thoại sang cho Khúc Thương Ly.
Đôi mắt lạnh băng của Lệ Hữu Tuấn híp lại, để có thể tìm được Tô Kim Thư, anh ta đã gần như ba ngày ba đêm không chợp mắt rồi.
Mà lúc này trên dưới toàn thân anh đều đang tràn ngập tâm tình không yên lòng nồng đậm, có hơi chuyện gì nho nhỏ cũng đủ làm anh giận dữ vô cùng, tâm tình mất kiểm soát: N Đầu dây bên kia, Khúc Thương Ly có thể nghe ra được giọng nói lúc này của Lệ Hữu Tuấn vô cùng lạnh lo, hơn nữa còn mang theo tâm trạng vô cùng mất kiên nhẫn.
Khúc Thương Ly cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ là nhanh chóng nói rằng: “Một tuần trước đó, chiếc huy chương đã bị mất tích rồi”
“Lời này của anh là có ý gì vậy?”
Bốn chữ “huy chương mất tích”rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Lệ Hữu Tuấn.
“Cái huy hiệu ban đầu anh đưa ra để đổi vòng tay Ngọc Huyết kia, vốn là đồ vật thuộc về nhà họ Tô”
Lệ Hữu Tuấn còn chưa nói xong, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất nhanh.
“Tôi chỉ biết đăng sau huy chương đó có liên quan đến một bí mật vô cùng to lớn, còn /ê bí mật đó là gì? Đối với nhà họ Tô mà nói là chuyện tốt hay chuyện xấu, tất cả những thứ này tôi đều không được biết”
“Tại sao lại nói với tôi những thứ này?”
“Bởi vì tôi có một dự cảm không tốt rằng, chiếc huy chương này rất có khả năng đã đem đến cho hai anh em nhà họ Tô một tai nạn cực lớn”
Lời vừa nói đến đấy, Khúc Thương Ly bỗng thở phào một hơi “Có điều cậu chủ Lệ có bản lĩnh đến như vậy, có lẽ rất nhanh là có thể điều tra rõ ràng bí mật liên quan đến chiếc huy chương này rồi.
Đương nhiên nếu hai anh em bon ho không xảy ra chuyện gì thì là tốt nhất, nhưng tôi vẫn từ tận đáy lòng muốn khuyên anh một cât nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn là không thoát khỏi sự liên quan đến chiếc huy chương này”
Sau khi nói ra hết những lời muốn nói, Khúc Thương Ly lập tức ngắt điện thoại đi.
Anh ta quay người lại, đưa điện thoại trong tay cho Tống Chỉ Manh.
Tống Chỉ Manh nhíu lông mày, vô cùng không vui mà nhìn chằm chặp anh ta: “Tôi đã sớm nói với anh rồi, cơ thể của tôi vân luôn rất khỏe mạnh, tại sao cứ cách một đoạn thời gian là anh lại lôi tôi đến bệnh viện này kiểm tra vậy? Tôi rất không thích bệnh viện, lẽ nào anh không biết sao?”
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 916Sự việc từ giờ khắc này dường như đã lâm vào cục diện bế tắc không thể nào thay đổi được nữa.Người đưa Tô Kim Thư đi rốt cuộc là ai?Sao hẳn ta lại có bản lĩnh như vậy?Ngay lúc Lệ Hữu Tuấn gần như rơi vào ngõ cụt, thì anh lại nhận được một cuộc điện thoại Cuộc điện thoại này là Tống Chỉ Manh gọi đến từ trong nước.Anh vốn không có ý định nghe điện thoại, dù sao bây giờ anh vẫn chưa tìm được Tô Kim Thư, anh hoàn toàn chẳng có hứng thú với bất cứ chuyện gì khác cả Nhưng Tống Chỉ Manh đầu dây điện thoại bên kia dường như vô cùng cố chấp, trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủn cô ta đã gọi mấy chục cuộc điện thoại.Lệ Hữu Tuấn quả thực phiền đến không thể phiền hơn nữa, cuối cùng cũng ấn nút nghe máy, có điều giọng điệu lại vô cùng không tốt: “Có rắm thì thả nhanh!”(Một cách nói thô lỗ của “có chuyện gì thì nói nhanh”) “Sếp Lệ, không phải tôi muốn tìm anh, là Khúc Thương Ly, anh ta có chuyện muốn nói với anh”Điện thoại vừa được nghe máy, giọng nói vô cùng trong trẻo của Tống Chỉ Manh đã vang lên.Cô ta không hề do dự mà nhanh chóng chuyển điện thoại sang cho Khúc Thương Ly.Đôi mắt lạnh băng của Lệ Hữu Tuấn híp lại, để có thể tìm được Tô Kim Thư, anh ta đã gần như ba ngày ba đêm không chợp mắt rồi.Mà lúc này trên dưới toàn thân anh đều đang tràn ngập tâm tình không yên lòng nồng đậm, có hơi chuyện gì nho nhỏ cũng đủ làm anh giận dữ vô cùng, tâm tình mất kiểm soát: N Đầu dây bên kia, Khúc Thương Ly có thể nghe ra được giọng nói lúc này của Lệ Hữu Tuấn vô cùng lạnh lo, hơn nữa còn mang theo tâm trạng vô cùng mất kiên nhẫn.Khúc Thương Ly cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ là nhanh chóng nói rằng: “Một tuần trước đó, chiếc huy chương đã bị mất tích rồi”“Lời này của anh là có ý gì vậy?”Bốn chữ “huy chương mất tích”rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Lệ Hữu Tuấn.“Cái huy hiệu ban đầu anh đưa ra để đổi vòng tay Ngọc Huyết kia, vốn là đồ vật thuộc về nhà họ Tô”Lệ Hữu Tuấn còn chưa nói xong, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất nhanh.“Tôi chỉ biết đăng sau huy chương đó có liên quan đến một bí mật vô cùng to lớn, còn /ê bí mật đó là gì? Đối với nhà họ Tô mà nói là chuyện tốt hay chuyện xấu, tất cả những thứ này tôi đều không được biết”“Tại sao lại nói với tôi những thứ này?”“Bởi vì tôi có một dự cảm không tốt rằng, chiếc huy chương này rất có khả năng đã đem đến cho hai anh em nhà họ Tô một tai nạn cực lớn”Lời vừa nói đến đấy, Khúc Thương Ly bỗng thở phào một hơi “Có điều cậu chủ Lệ có bản lĩnh đến như vậy, có lẽ rất nhanh là có thể điều tra rõ ràng bí mật liên quan đến chiếc huy chương này rồi.Đương nhiên nếu hai anh em bon ho không xảy ra chuyện gì thì là tốt nhất, nhưng tôi vẫn từ tận đáy lòng muốn khuyên anh một cât nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn là không thoát khỏi sự liên quan đến chiếc huy chương này”Sau khi nói ra hết những lời muốn nói, Khúc Thương Ly lập tức ngắt điện thoại đi.Anh ta quay người lại, đưa điện thoại trong tay cho Tống Chỉ Manh.Tống Chỉ Manh nhíu lông mày, vô cùng không vui mà nhìn chằm chặp anh ta: “Tôi đã sớm nói với anh rồi, cơ thể của tôi vân luôn rất khỏe mạnh, tại sao cứ cách một đoạn thời gian là anh lại lôi tôi đến bệnh viện này kiểm tra vậy? Tôi rất không thích bệnh viện, lẽ nào anh không biết sao?”