Tác giả:

Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…

Chương 935

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 935Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối.Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.Đây chính là khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi suốt tám năm trời…“Em hãy cưới anh nhé.”Mặc dù không có thêm những câu từ hoa lệ nào, câu nói này cũng đã như một cây búa, đánh mạnh vào ngực của Mộ Mẫn Loan.Lúc này trong lòng cô chỉ còn cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ và hưng phấn mà thôi.Cô thật sự cảm thấy vui đến mức chỉ muốn hét lên: “Vâng, em bảng lòng, em bãng lòng!”Mộ Mẫn Loan ra sức gật đầu, hai chân cô như nhũn ra, cả người cô cứ vậy mà đổ rạp vào lòng của Tô Duy Nam Hai người nửa quỳ nửa ngồi dưới đất rồi ôm chầm lấy nhau, Mộ Mẫn Loan ngẩng đầu lên, hôn Tô Duy Nam.Nụ hôn này hàm chứa rất nhiều cảm xúc, và bao gồm cả sự chờ đợi và nhớ nhung giữa hai người suốt tám năm qua.Mặc dù niềm hạnh phúc này đã đến hơi muộn, nhưng dù sao thì cũng hơn là chưa tới.Dù không có hoa tươi, không có nhẫn, cũng chẳng có sự chứng kiến của bạn bè thân thích Nhưng lúc này Mộ Mẫn Loan vẫn cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên đời này rồi.Tô Duy Nam dùng một tay bế ngang cô lên, cơ thể của hai người đã cùng nhau soạn ra một khúc tình ca thật thơ mộng trong màn đêm dịu dàng này.Hai người chính là không khí của nhau, cô hùa theo anh, còn anh lại lấy lòng cô.Trong khoảng thời gian năm năm xa cách, tình yêu nồng cháy của hai người giành cho đối phương chưa bao giờ phai nhạt.“Duy Nam, em yêu anh, em yêu anh..”Trong lúc đê mê, Mộ Mãn Loan nói ra những lời chân thành nhất trong lòng mình.“Anh biết, anh lúc nào cũng biết…”Những lời tâm tình nỉ non ấy đã khiến cho.độ ấm trong căn phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết…Một chiếc du thuyền loại nhỏ vô cùng xa hoa đã thuận lợi đỗ lại ở bờ biển của một hòn đảo thần bí nào đó, bất chấp cả tình hình thời tiết xấu và hàn loạt những tình huống phức tạp khác.Lúc này Tô Kim Thư đang đứng ở tầng hai của tòa lâu đài, cô vừa nhìn xuống đã thấy ở bến cảng có hơn hai mươi người vệ sĩ đứng xếp thành hàng ở hai bên đường nhỏ.Mà Ông Hồng thì đang cung kính đứng ở bên trái đường nhỏ, kiên nhẫn đứng đợi vơi smọi người.Tô Kim Thư chuyển tâm mắt đi hướng khác, cô phát hiện ra, lúc này những nữ giúp việc vốn đang bận bịu làm việc trong lầu đài, bây giờ cũng đang đứng ở trước cửa sảnh lớn, bài binh bố trận rất sẵn sàng để đón kẻ địch đến.Xem ra người sắp tới đây có thân phận rất tôn quý.Hơn nữa, Tô Kim Thư phát hiện ra vẻ mặt người nào ở đây cũng cực kỳ nghiêm túc và trang trọng, giống như gặp phải kẻ thù vậy.Rốt cuộc thì người sắp đến đây là ai vậy, có phải là người đã bắt cóc mình đến đây không?Tô Kim Thư chợt nhớ ra, sáng nay khi cô đang đi dạo thì Ông Hồng đã dặn dò mình vài câu, mặc dù cách nói chuyện của ông ấy rất uyển chuyển, nhưng Tô Kim Thư vẫn hiểu ý của ông ta rất nhanh.

Chương 935

Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối.

Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.

Đây chính là khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi suốt tám năm trời…

“Em hãy cưới anh nhé.”

Mặc dù không có thêm những câu từ hoa lệ nào, câu nói này cũng đã như một cây búa, đánh mạnh vào ngực của Mộ Mẫn Loan.

Lúc này trong lòng cô chỉ còn cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ và hưng phấn mà thôi.

Cô thật sự cảm thấy vui đến mức chỉ muốn hét lên: “Vâng, em bảng lòng, em bãng lòng!”

Mộ Mẫn Loan ra sức gật đầu, hai chân cô như nhũn ra, cả người cô cứ vậy mà đổ rạp vào lòng của Tô Duy Nam Hai người nửa quỳ nửa ngồi dưới đất rồi ôm chầm lấy nhau, Mộ Mẫn Loan ngẩng đầu lên, hôn Tô Duy Nam.

Nụ hôn này hàm chứa rất nhiều cảm xúc, và bao gồm cả sự chờ đợi và nhớ nhung giữa hai người suốt tám năm qua.

Mặc dù niềm hạnh phúc này đã đến hơi muộn, nhưng dù sao thì cũng hơn là chưa tới.

Dù không có hoa tươi, không có nhẫn, cũng chẳng có sự chứng kiến của bạn bè thân thích Nhưng lúc này Mộ Mẫn Loan vẫn cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên đời này rồi.

Tô Duy Nam dùng một tay bế ngang cô lên, cơ thể của hai người đã cùng nhau soạn ra một khúc tình ca thật thơ mộng trong màn đêm dịu dàng này.

Hai người chính là không khí của nhau, cô hùa theo anh, còn anh lại lấy lòng cô.

Trong khoảng thời gian năm năm xa cách, tình yêu nồng cháy của hai người giành cho đối phương chưa bao giờ phai nhạt.

“Duy Nam, em yêu anh, em yêu anh..”

Trong lúc đê mê, Mộ Mãn Loan nói ra những lời chân thành nhất trong lòng mình.

“Anh biết, anh lúc nào cũng biết…”

Những lời tâm tình nỉ non ấy đã khiến cho.

độ ấm trong căn phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết…

Một chiếc du thuyền loại nhỏ vô cùng xa hoa đã thuận lợi đỗ lại ở bờ biển của một hòn đảo thần bí nào đó, bất chấp cả tình hình thời tiết xấu và hàn loạt những tình huống phức tạp khác.

Lúc này Tô Kim Thư đang đứng ở tầng hai của tòa lâu đài, cô vừa nhìn xuống đã thấy ở bến cảng có hơn hai mươi người vệ sĩ đứng xếp thành hàng ở hai bên đường nhỏ.

Mà Ông Hồng thì đang cung kính đứng ở bên trái đường nhỏ, kiên nhẫn đứng đợi vơi smọi người.

Tô Kim Thư chuyển tâm mắt đi hướng khác, cô phát hiện ra, lúc này những nữ giúp việc vốn đang bận bịu làm việc trong lầu đài, bây giờ cũng đang đứng ở trước cửa sảnh lớn, bài binh bố trận rất sẵn sàng để đón kẻ địch đến.

Xem ra người sắp tới đây có thân phận rất tôn quý.

Hơn nữa, Tô Kim Thư phát hiện ra vẻ mặt người nào ở đây cũng cực kỳ nghiêm túc và trang trọng, giống như gặp phải kẻ thù vậy.

Rốt cuộc thì người sắp đến đây là ai vậy, có phải là người đã bắt cóc mình đến đây không?

Tô Kim Thư chợt nhớ ra, sáng nay khi cô đang đi dạo thì Ông Hồng đã dặn dò mình vài câu, mặc dù cách nói chuyện của ông ấy rất uyển chuyển, nhưng Tô Kim Thư vẫn hiểu ý của ông ta rất nhanh.

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 935Nghe xong câu nói đó, ánh mắt Mộ Mẫn Loan cay xè, những dòng nước mắt vừa ngừng lại chưa được bao lâu, bây giờ lại tuôn ra như suối.Cô không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ rằng mình sẽ khóc ra thành tiếng mất.Đây chính là khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi suốt tám năm trời…“Em hãy cưới anh nhé.”Mặc dù không có thêm những câu từ hoa lệ nào, câu nói này cũng đã như một cây búa, đánh mạnh vào ngực của Mộ Mẫn Loan.Lúc này trong lòng cô chỉ còn cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ và hưng phấn mà thôi.Cô thật sự cảm thấy vui đến mức chỉ muốn hét lên: “Vâng, em bảng lòng, em bãng lòng!”Mộ Mẫn Loan ra sức gật đầu, hai chân cô như nhũn ra, cả người cô cứ vậy mà đổ rạp vào lòng của Tô Duy Nam Hai người nửa quỳ nửa ngồi dưới đất rồi ôm chầm lấy nhau, Mộ Mẫn Loan ngẩng đầu lên, hôn Tô Duy Nam.Nụ hôn này hàm chứa rất nhiều cảm xúc, và bao gồm cả sự chờ đợi và nhớ nhung giữa hai người suốt tám năm qua.Mặc dù niềm hạnh phúc này đã đến hơi muộn, nhưng dù sao thì cũng hơn là chưa tới.Dù không có hoa tươi, không có nhẫn, cũng chẳng có sự chứng kiến của bạn bè thân thích Nhưng lúc này Mộ Mẫn Loan vẫn cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên đời này rồi.Tô Duy Nam dùng một tay bế ngang cô lên, cơ thể của hai người đã cùng nhau soạn ra một khúc tình ca thật thơ mộng trong màn đêm dịu dàng này.Hai người chính là không khí của nhau, cô hùa theo anh, còn anh lại lấy lòng cô.Trong khoảng thời gian năm năm xa cách, tình yêu nồng cháy của hai người giành cho đối phương chưa bao giờ phai nhạt.“Duy Nam, em yêu anh, em yêu anh..”Trong lúc đê mê, Mộ Mãn Loan nói ra những lời chân thành nhất trong lòng mình.“Anh biết, anh lúc nào cũng biết…”Những lời tâm tình nỉ non ấy đã khiến cho.độ ấm trong căn phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết…Một chiếc du thuyền loại nhỏ vô cùng xa hoa đã thuận lợi đỗ lại ở bờ biển của một hòn đảo thần bí nào đó, bất chấp cả tình hình thời tiết xấu và hàn loạt những tình huống phức tạp khác.Lúc này Tô Kim Thư đang đứng ở tầng hai của tòa lâu đài, cô vừa nhìn xuống đã thấy ở bến cảng có hơn hai mươi người vệ sĩ đứng xếp thành hàng ở hai bên đường nhỏ.Mà Ông Hồng thì đang cung kính đứng ở bên trái đường nhỏ, kiên nhẫn đứng đợi vơi smọi người.Tô Kim Thư chuyển tâm mắt đi hướng khác, cô phát hiện ra, lúc này những nữ giúp việc vốn đang bận bịu làm việc trong lầu đài, bây giờ cũng đang đứng ở trước cửa sảnh lớn, bài binh bố trận rất sẵn sàng để đón kẻ địch đến.Xem ra người sắp tới đây có thân phận rất tôn quý.Hơn nữa, Tô Kim Thư phát hiện ra vẻ mặt người nào ở đây cũng cực kỳ nghiêm túc và trang trọng, giống như gặp phải kẻ thù vậy.Rốt cuộc thì người sắp đến đây là ai vậy, có phải là người đã bắt cóc mình đến đây không?Tô Kim Thư chợt nhớ ra, sáng nay khi cô đang đi dạo thì Ông Hồng đã dặn dò mình vài câu, mặc dù cách nói chuyện của ông ấy rất uyển chuyển, nhưng Tô Kim Thư vẫn hiểu ý của ông ta rất nhanh.

Chương 935