Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 942
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 942“Tôi cần những người đó đến thấy cảnh đó để chứng nhận”“Tôi chỉ lo rằng ngài không giải thích rõ ràng cho cô Tô như thế này, sợ rằng cô ấy sẽ khó mà chấp nhận được mọi chuyện”Ngài Tư Đồ không nói gì, ông ta lấy áo khoác, rồi quay người đi ra ngoài.Lúc ông ta đi đến con đường nhỏ dẫn ra bến cảng thì phát hiện ra Tô Kim Thư đang đứng yên tại chỗ với vẻ mặt rất quật cường, trong đôi mắt xinh đẹp của cô còn ánh lên lửa giận Ông ta đi đến, khoác chiếc áo choàng trên tay lên người Tô Kim Thư.Mới đầu Tô Kim Thư định giấy ra, nhưng rồi vẫn bị ông ta miễn cưỡng nhét vào trong áo khoác”“Kiên nhẫn thêm một chút nữa nhé”Tô Kim Thư biết rằng lần này phản kháng này của bản thân mình không hiệu quả rồi, có vẻ như ông ta đã hạ quyết tâm răng sẽ tuyệt đối không thả cô đi rồi.Cuối cùng thì cô cũng lười chẳng buồn phản kháng nữa, mặc kệ cho người đàn ông đó choàng áo khoác lên người mình.“Ngày mai tôi sẽ qua đây ăn trưa với cô”Nói xong câu đó, ông ta rời đi Tô Kim Thư ngơ ngác nhìn ông ta lên thuyền rời đi.Cô đứng bên bến cảng, nhìn thấy chiếc thuyền đi xa dần, khẽ thở phào một hơi.Vừa nấy, trong lúc cô cố ý leo lên thuyền thì cô đã cố ném con chíp trong điện thoại củ mình lên đó.Cô đã tốn rất nhiều công sức để làm thân với người làm trong trang viên thì mới có thế tìm thấy cơ hội để lấy lại điện thoại của mình.Tô Kim Thư mất cả một buổi tối để lấy chíp trong điện thoại ra, vừa nãy cô giả vờ như đang tức giận, thật ra cũng là để ngài Tư Đồ không phát hiện ra ý định ấy của mình.Anh trai, Hữu Tuấn, hai người nhất định phải phát hiện ra nó nhé!Lệ Hữu Tuấn cầm tấm thiệp mời mà Âu Mỹ Lệ vừa đưa cho mình, vẻ mặt có vẻ hơi nghiêm trọng.Anh cúi đầu nhìn tấm thiệp mời màu trằng kiểu Châu Âu trong tay, đây là vé mời để đi vào buổi tiệc từ thiện, buổi tiệc này được tổ chức ở một hòn đảo rất thần bí năm ở vùng biển quốc tế. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.€òn cụ thể vị trí đó năm ở đâu thì họ vẫn chưa được biết.Tất cả những người tham gia buổi tiệc đó được yêu cầu có mặt ở bên tàu Elburg lúc ba giờ chiều cùng ngày.Sau đó sẽ có một chiếc du thuyền khổng lô đưa họ đến hòn đảo thần bí đó.Trước khi lên thuyền, các khách mời sẽ trải qua vòng kiểm tra an ninh cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối không được phép mang bất kỳ vũ khí nào có thể gây sát thương cho người khác lên thuyền.Lệ Hữu Tuấn nhíu chặt mày lại, liệu người bắt cóc Tô Kim Thư có thật sự xuất hiện ở buổi tiệc tối đó không?Thật ra thì anh cũng không chắc lắm, nhưng đây là cơ hội duy nhất mà an có, chỉ cần có manh mối thì anh nhất định sẽ không chịu từ bỏ.Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã màu đen đi vào khu vực ở gần trang viên, khi còn cách Lệ Hữu Tuấn khoảng năm mươi mét thì chiếc xe đó dừng lại Lệ Hữu Tuấn ngẩng đầu lên, thấy Lục Anh Khoa đi nhanh đến, thậm chí vẻ mặt anh ta còn có vẻ khá vội vàng: “Boss, người của chúng ta đã điều tra ra được manh mối có liên quan đến cô Tô!”Lệ Hữu Tuấn nghe anh ta nói như vậy thì ánh mắt u ám của anh dường như phát sáng lên, đôi bàn tay buông thõng bên người cũng năm chặt lại.“Nói đi!”
Chương 942
“Tôi cần những người đó đến thấy cảnh đó để chứng nhận”
“Tôi chỉ lo rằng ngài không giải thích rõ ràng cho cô Tô như thế này, sợ rằng cô ấy sẽ khó mà chấp nhận được mọi chuyện”
Ngài Tư Đồ không nói gì, ông ta lấy áo khoác, rồi quay người đi ra ngoài.
Lúc ông ta đi đến con đường nhỏ dẫn ra bến cảng thì phát hiện ra Tô Kim Thư đang đứng yên tại chỗ với vẻ mặt rất quật cường, trong đôi mắt xinh đẹp của cô còn ánh lên lửa giận Ông ta đi đến, khoác chiếc áo choàng trên tay lên người Tô Kim Thư.
Mới đầu Tô Kim Thư định giấy ra, nhưng rồi vẫn bị ông ta miễn cưỡng nhét vào trong áo khoác”
“Kiên nhẫn thêm một chút nữa nhé”
Tô Kim Thư biết rằng lần này phản kháng này của bản thân mình không hiệu quả rồi, có vẻ như ông ta đã hạ quyết tâm răng sẽ tuyệt đối không thả cô đi rồi.
Cuối cùng thì cô cũng lười chẳng buồn phản kháng nữa, mặc kệ cho người đàn ông đó choàng áo khoác lên người mình.
“Ngày mai tôi sẽ qua đây ăn trưa với cô”
Nói xong câu đó, ông ta rời đi Tô Kim Thư ngơ ngác nhìn ông ta lên thuyền rời đi.
Cô đứng bên bến cảng, nhìn thấy chiếc thuyền đi xa dần, khẽ thở phào một hơi.
Vừa nấy, trong lúc cô cố ý leo lên thuyền thì cô đã cố ném con chíp trong điện thoại củ mình lên đó.
Cô đã tốn rất nhiều công sức để làm thân với người làm trong trang viên thì mới có thế tìm thấy cơ hội để lấy lại điện thoại của mình.
Tô Kim Thư mất cả một buổi tối để lấy chíp trong điện thoại ra, vừa nãy cô giả vờ như đang tức giận, thật ra cũng là để ngài Tư Đồ không phát hiện ra ý định ấy của mình.
Anh trai, Hữu Tuấn, hai người nhất định phải phát hiện ra nó nhé!
Lệ Hữu Tuấn cầm tấm thiệp mời mà Âu Mỹ Lệ vừa đưa cho mình, vẻ mặt có vẻ hơi nghiêm trọng.
Anh cúi đầu nhìn tấm thiệp mời màu trằng kiểu Châu Âu trong tay, đây là vé mời để đi vào buổi tiệc từ thiện, buổi tiệc này được tổ chức ở một hòn đảo rất thần bí năm ở vùng biển quốc tế. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
€òn cụ thể vị trí đó năm ở đâu thì họ vẫn chưa được biết.
Tất cả những người tham gia buổi tiệc đó được yêu cầu có mặt ở bên tàu Elburg lúc ba giờ chiều cùng ngày.
Sau đó sẽ có một chiếc du thuyền khổng lô đưa họ đến hòn đảo thần bí đó.
Trước khi lên thuyền, các khách mời sẽ trải qua vòng kiểm tra an ninh cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối không được phép mang bất kỳ vũ khí nào có thể gây sát thương cho người khác lên thuyền.
Lệ Hữu Tuấn nhíu chặt mày lại, liệu người bắt cóc Tô Kim Thư có thật sự xuất hiện ở buổi tiệc tối đó không?
Thật ra thì anh cũng không chắc lắm, nhưng đây là cơ hội duy nhất mà an có, chỉ cần có manh mối thì anh nhất định sẽ không chịu từ bỏ.
Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã màu đen đi vào khu vực ở gần trang viên, khi còn cách Lệ Hữu Tuấn khoảng năm mươi mét thì chiếc xe đó dừng lại Lệ Hữu Tuấn ngẩng đầu lên, thấy Lục Anh Khoa đi nhanh đến, thậm chí vẻ mặt anh ta còn có vẻ khá vội vàng: “Boss, người của chúng ta đã điều tra ra được manh mối có liên quan đến cô Tô!”
Lệ Hữu Tuấn nghe anh ta nói như vậy thì ánh mắt u ám của anh dường như phát sáng lên, đôi bàn tay buông thõng bên người cũng năm chặt lại.
“Nói đi!”
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 942“Tôi cần những người đó đến thấy cảnh đó để chứng nhận”“Tôi chỉ lo rằng ngài không giải thích rõ ràng cho cô Tô như thế này, sợ rằng cô ấy sẽ khó mà chấp nhận được mọi chuyện”Ngài Tư Đồ không nói gì, ông ta lấy áo khoác, rồi quay người đi ra ngoài.Lúc ông ta đi đến con đường nhỏ dẫn ra bến cảng thì phát hiện ra Tô Kim Thư đang đứng yên tại chỗ với vẻ mặt rất quật cường, trong đôi mắt xinh đẹp của cô còn ánh lên lửa giận Ông ta đi đến, khoác chiếc áo choàng trên tay lên người Tô Kim Thư.Mới đầu Tô Kim Thư định giấy ra, nhưng rồi vẫn bị ông ta miễn cưỡng nhét vào trong áo khoác”“Kiên nhẫn thêm một chút nữa nhé”Tô Kim Thư biết rằng lần này phản kháng này của bản thân mình không hiệu quả rồi, có vẻ như ông ta đã hạ quyết tâm răng sẽ tuyệt đối không thả cô đi rồi.Cuối cùng thì cô cũng lười chẳng buồn phản kháng nữa, mặc kệ cho người đàn ông đó choàng áo khoác lên người mình.“Ngày mai tôi sẽ qua đây ăn trưa với cô”Nói xong câu đó, ông ta rời đi Tô Kim Thư ngơ ngác nhìn ông ta lên thuyền rời đi.Cô đứng bên bến cảng, nhìn thấy chiếc thuyền đi xa dần, khẽ thở phào một hơi.Vừa nấy, trong lúc cô cố ý leo lên thuyền thì cô đã cố ném con chíp trong điện thoại củ mình lên đó.Cô đã tốn rất nhiều công sức để làm thân với người làm trong trang viên thì mới có thế tìm thấy cơ hội để lấy lại điện thoại của mình.Tô Kim Thư mất cả một buổi tối để lấy chíp trong điện thoại ra, vừa nãy cô giả vờ như đang tức giận, thật ra cũng là để ngài Tư Đồ không phát hiện ra ý định ấy của mình.Anh trai, Hữu Tuấn, hai người nhất định phải phát hiện ra nó nhé!Lệ Hữu Tuấn cầm tấm thiệp mời mà Âu Mỹ Lệ vừa đưa cho mình, vẻ mặt có vẻ hơi nghiêm trọng.Anh cúi đầu nhìn tấm thiệp mời màu trằng kiểu Châu Âu trong tay, đây là vé mời để đi vào buổi tiệc từ thiện, buổi tiệc này được tổ chức ở một hòn đảo rất thần bí năm ở vùng biển quốc tế. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.€òn cụ thể vị trí đó năm ở đâu thì họ vẫn chưa được biết.Tất cả những người tham gia buổi tiệc đó được yêu cầu có mặt ở bên tàu Elburg lúc ba giờ chiều cùng ngày.Sau đó sẽ có một chiếc du thuyền khổng lô đưa họ đến hòn đảo thần bí đó.Trước khi lên thuyền, các khách mời sẽ trải qua vòng kiểm tra an ninh cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối không được phép mang bất kỳ vũ khí nào có thể gây sát thương cho người khác lên thuyền.Lệ Hữu Tuấn nhíu chặt mày lại, liệu người bắt cóc Tô Kim Thư có thật sự xuất hiện ở buổi tiệc tối đó không?Thật ra thì anh cũng không chắc lắm, nhưng đây là cơ hội duy nhất mà an có, chỉ cần có manh mối thì anh nhất định sẽ không chịu từ bỏ.Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã màu đen đi vào khu vực ở gần trang viên, khi còn cách Lệ Hữu Tuấn khoảng năm mươi mét thì chiếc xe đó dừng lại Lệ Hữu Tuấn ngẩng đầu lên, thấy Lục Anh Khoa đi nhanh đến, thậm chí vẻ mặt anh ta còn có vẻ khá vội vàng: “Boss, người của chúng ta đã điều tra ra được manh mối có liên quan đến cô Tô!”Lệ Hữu Tuấn nghe anh ta nói như vậy thì ánh mắt u ám của anh dường như phát sáng lên, đôi bàn tay buông thõng bên người cũng năm chặt lại.“Nói đi!”