Tác giả:

Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…

Chương 981

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 981Ngày này qua ngày khác, ông Tư Đồ không còn xuất hiện nữa.Tô Kim Thư ngồi trong phòng ở cữ này cũng rất thoải mái, chẳng mấy chốc đã hơn bốn mươi ngày trôi qua.Đứa bé trong lòng cô cũng ngày càng lớn lên, khác hẳn với dáng vẻ của chú chuột con khi vừa chào đời.Làn da trắng và thanh tú, đôi mắt to và chiếc mũi cao nhỏ xinh như được tạc ra từ một khuôn đúc với Lệ Hữu Tuấn.Đứa bé được một tháng tuổi, thỉnh thoảng sẽ mở mắt nhìn ra thế giới bên ngoài, và phát ra tiếng ọc ọc sữa trong miệng.Mỗi lần Tô Kim Thư nhìn thấy đứa bé đang mở to mắt nhìn mình, cô liền cảm thấy tình mẫu tử trong lồng ngực như muốn trào ra “Mẹ ơi, nhìn xem, em trai đã mở mắt”Sau khi Tô Kim Thư sinh con, Lệ Hữu Tuấn đã dành thời gian trở lại trang viên ở Elburg để đón hai con.Trong khoảng thời gian này, có Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng bên cạnh, những ngày tháng ở cữ của Tô Kim Thư cũng không quá buồn chán.Đặc biệt là Tô Mỹ Chỉ, cô bé vốn dĩ rất thích em gái, nhưng khi em trai sinh ra, cô bé suốt ngày bám bên cạnh Tô Kim Thư, giống như một đứa trẻ mới lớn, lo lắng rất nhiều chuyện.Khi em trai quấy khóc, hơn ai hết cô bé hốt, loạng choạng tìm bình sữa bột, đóng bỉm, dáng vẻ còn thành thạo hơn Tô Kim Thư.“Anh, khi còn bé anh cũng lớn lên như thế này sao?”Tô Mỹ Chí năm trên mép nôi, thỉnh thoảng lấy ngón tay út xoa xoa khuôn mặt hồng hào của em trai.Tô Duy Hưng lắc lư cái nôi, nhìn thấy em trai bé bỏng như vậy, cả ngày chỉ ăn ngủ rồi, cậu bé không khỏi nhíu mày: “Vớ vẩn, anh không lười như thế, suốt ngày.chỉ biết ăn và ngủ.”Tô Kim Thư không khỏi mỉm cười: “Đứa nhóc này con nói cái gì? Khi còn bé, con còn có thể ngủ nhiều hơn trai con!”Tô Duy Hưng bĩu môi, không muốn nói chuyện với họ nữa.Một ngày nọ, đích thân ông Hồng lái một con tàu du lịch cập bến, Lục Anh Khoa từ trên du thuyền đi xuống, đỡ Lệ Hữu Tuấn và Tô.Kim Thư.Ông Hồng đích thân cử một đội người đưa bọn họ đến trang viên Elburg, Tô Duy Nam là người xuống xe cuối cùng, nhìn họ rời đi, ông Hồng quay đầu nhìn Tô Duy Nam: “Cậu Tô, ngài Tư Đồ nhờ tôi nhắc nhở cậu, mong cậu đừng quên thỏa thuận giữa chúng tạ”Tô Duy Nam uể oải đút một tay vào túi: “Vậy thì nhờ ông Hồng gửi lời đến ông Tư Đồ, Tô Duy Nam tôi, một lời nói ra, tứ mã nan truy, huống hồ cả châu Âu là địa bàn của ông ấy nếu tôi bỏ chạy giữa đường, sẽ chỉ càng khiến tôi gặp xui xẻo mà thôi”Nói xong, Tô Duy Nam quay người bỏ đi thẳng.Bởi vì những ký ức ở Elburg không được tốt lắm, Tô Kim Thư dự định càng sớm rời khỏi nơi này càng tốt, cho nên Lệ Hữu Tuấn đã thu xếp phi cơ riêng để về nước trong hai ngày.Ngày đó, Tô Kim Thư đang thảo luận với Mộ Mẫn Loan về việc trở về nước, Tô Duy Nam bất ngờ nói rằng anh ấy sẽ ở lại nước Minh Hoàng.“Anh, anh nói cái gì? Tại sao muốn ở lại nước Minh Hoàng?”

Chương 981

Ngày này qua ngày khác, ông Tư Đồ không còn xuất hiện nữa.

Tô Kim Thư ngồi trong phòng ở cữ này cũng rất thoải mái, chẳng mấy chốc đã hơn bốn mươi ngày trôi qua.

Đứa bé trong lòng cô cũng ngày càng lớn lên, khác hẳn với dáng vẻ của chú chuột con khi vừa chào đời.

Làn da trắng và thanh tú, đôi mắt to và chiếc mũi cao nhỏ xinh như được tạc ra từ một khuôn đúc với Lệ Hữu Tuấn.

Đứa bé được một tháng tuổi, thỉnh thoảng sẽ mở mắt nhìn ra thế giới bên ngoài, và phát ra tiếng ọc ọc sữa trong miệng.

Mỗi lần Tô Kim Thư nhìn thấy đứa bé đang mở to mắt nhìn mình, cô liền cảm thấy tình mẫu tử trong lồng ngực như muốn trào ra “Mẹ ơi, nhìn xem, em trai đã mở mắt”

Sau khi Tô Kim Thư sinh con, Lệ Hữu Tuấn đã dành thời gian trở lại trang viên ở Elburg để đón hai con.

Trong khoảng thời gian này, có Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng bên cạnh, những ngày tháng ở cữ của Tô Kim Thư cũng không quá buồn chán.

Đặc biệt là Tô Mỹ Chỉ, cô bé vốn dĩ rất thích em gái, nhưng khi em trai sinh ra, cô bé suốt ngày bám bên cạnh Tô Kim Thư, giống như một đứa trẻ mới lớn, lo lắng rất nhiều chuyện.

Khi em trai quấy khóc, hơn ai hết cô bé hốt, loạng choạng tìm bình sữa bột, đóng bỉm, dáng vẻ còn thành thạo hơn Tô Kim Thư.

“Anh, khi còn bé anh cũng lớn lên như thế này sao?”

Tô Mỹ Chí năm trên mép nôi, thỉnh thoảng lấy ngón tay út xoa xoa khuôn mặt hồng hào của em trai.

Tô Duy Hưng lắc lư cái nôi, nhìn thấy em trai bé bỏng như vậy, cả ngày chỉ ăn ngủ rồi, cậu bé không khỏi nhíu mày: “Vớ vẩn, anh không lười như thế, suốt ngày.

chỉ biết ăn và ngủ.”

Tô Kim Thư không khỏi mỉm cười: “Đứa nhóc này con nói cái gì? Khi còn bé, con còn có thể ngủ nhiều hơn trai con!”

Tô Duy Hưng bĩu môi, không muốn nói chuyện với họ nữa.

Một ngày nọ, đích thân ông Hồng lái một con tàu du lịch cập bến, Lục Anh Khoa từ trên du thuyền đi xuống, đỡ Lệ Hữu Tuấn và Tô.

Kim Thư.

Ông Hồng đích thân cử một đội người đưa bọn họ đến trang viên Elburg, Tô Duy Nam là người xuống xe cuối cùng, nhìn họ rời đi, ông Hồng quay đầu nhìn Tô Duy Nam: “Cậu Tô, ngài Tư Đồ nhờ tôi nhắc nhở cậu, mong cậu đừng quên thỏa thuận giữa chúng tạ”

Tô Duy Nam uể oải đút một tay vào túi: “Vậy thì nhờ ông Hồng gửi lời đến ông Tư Đồ, Tô Duy Nam tôi, một lời nói ra, tứ mã nan truy, huống hồ cả châu Âu là địa bàn của ông ấy nếu tôi bỏ chạy giữa đường, sẽ chỉ càng khiến tôi gặp xui xẻo mà thôi”

Nói xong, Tô Duy Nam quay người bỏ đi thẳng.

Bởi vì những ký ức ở Elburg không được tốt lắm, Tô Kim Thư dự định càng sớm rời khỏi nơi này càng tốt, cho nên Lệ Hữu Tuấn đã thu xếp phi cơ riêng để về nước trong hai ngày.

Ngày đó, Tô Kim Thư đang thảo luận với Mộ Mẫn Loan về việc trở về nước, Tô Duy Nam bất ngờ nói rằng anh ấy sẽ ở lại nước Minh Hoàng.

“Anh, anh nói cái gì? Tại sao muốn ở lại nước Minh Hoàng?”

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 981Ngày này qua ngày khác, ông Tư Đồ không còn xuất hiện nữa.Tô Kim Thư ngồi trong phòng ở cữ này cũng rất thoải mái, chẳng mấy chốc đã hơn bốn mươi ngày trôi qua.Đứa bé trong lòng cô cũng ngày càng lớn lên, khác hẳn với dáng vẻ của chú chuột con khi vừa chào đời.Làn da trắng và thanh tú, đôi mắt to và chiếc mũi cao nhỏ xinh như được tạc ra từ một khuôn đúc với Lệ Hữu Tuấn.Đứa bé được một tháng tuổi, thỉnh thoảng sẽ mở mắt nhìn ra thế giới bên ngoài, và phát ra tiếng ọc ọc sữa trong miệng.Mỗi lần Tô Kim Thư nhìn thấy đứa bé đang mở to mắt nhìn mình, cô liền cảm thấy tình mẫu tử trong lồng ngực như muốn trào ra “Mẹ ơi, nhìn xem, em trai đã mở mắt”Sau khi Tô Kim Thư sinh con, Lệ Hữu Tuấn đã dành thời gian trở lại trang viên ở Elburg để đón hai con.Trong khoảng thời gian này, có Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng bên cạnh, những ngày tháng ở cữ của Tô Kim Thư cũng không quá buồn chán.Đặc biệt là Tô Mỹ Chỉ, cô bé vốn dĩ rất thích em gái, nhưng khi em trai sinh ra, cô bé suốt ngày bám bên cạnh Tô Kim Thư, giống như một đứa trẻ mới lớn, lo lắng rất nhiều chuyện.Khi em trai quấy khóc, hơn ai hết cô bé hốt, loạng choạng tìm bình sữa bột, đóng bỉm, dáng vẻ còn thành thạo hơn Tô Kim Thư.“Anh, khi còn bé anh cũng lớn lên như thế này sao?”Tô Mỹ Chí năm trên mép nôi, thỉnh thoảng lấy ngón tay út xoa xoa khuôn mặt hồng hào của em trai.Tô Duy Hưng lắc lư cái nôi, nhìn thấy em trai bé bỏng như vậy, cả ngày chỉ ăn ngủ rồi, cậu bé không khỏi nhíu mày: “Vớ vẩn, anh không lười như thế, suốt ngày.chỉ biết ăn và ngủ.”Tô Kim Thư không khỏi mỉm cười: “Đứa nhóc này con nói cái gì? Khi còn bé, con còn có thể ngủ nhiều hơn trai con!”Tô Duy Hưng bĩu môi, không muốn nói chuyện với họ nữa.Một ngày nọ, đích thân ông Hồng lái một con tàu du lịch cập bến, Lục Anh Khoa từ trên du thuyền đi xuống, đỡ Lệ Hữu Tuấn và Tô.Kim Thư.Ông Hồng đích thân cử một đội người đưa bọn họ đến trang viên Elburg, Tô Duy Nam là người xuống xe cuối cùng, nhìn họ rời đi, ông Hồng quay đầu nhìn Tô Duy Nam: “Cậu Tô, ngài Tư Đồ nhờ tôi nhắc nhở cậu, mong cậu đừng quên thỏa thuận giữa chúng tạ”Tô Duy Nam uể oải đút một tay vào túi: “Vậy thì nhờ ông Hồng gửi lời đến ông Tư Đồ, Tô Duy Nam tôi, một lời nói ra, tứ mã nan truy, huống hồ cả châu Âu là địa bàn của ông ấy nếu tôi bỏ chạy giữa đường, sẽ chỉ càng khiến tôi gặp xui xẻo mà thôi”Nói xong, Tô Duy Nam quay người bỏ đi thẳng.Bởi vì những ký ức ở Elburg không được tốt lắm, Tô Kim Thư dự định càng sớm rời khỏi nơi này càng tốt, cho nên Lệ Hữu Tuấn đã thu xếp phi cơ riêng để về nước trong hai ngày.Ngày đó, Tô Kim Thư đang thảo luận với Mộ Mẫn Loan về việc trở về nước, Tô Duy Nam bất ngờ nói rằng anh ấy sẽ ở lại nước Minh Hoàng.“Anh, anh nói cái gì? Tại sao muốn ở lại nước Minh Hoàng?”

Chương 981