Chương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản…
Chương 991
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 991Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô kể từ khi cô hết ở cử, cô vẫn trẻ trung xinh đẹp như xưa, chỉ là trên người có có thêm một nét nhẹ nhàng.“Anh có sao không?”Tô Kim Thư nhẹ nhàng hỏi, cô biết nguyên nhân khiến Lệ Hữu Tuấn điều Lục Anh Khoa đi xa phần lớn là vì cô.Vì vậy, câu nói “Anh có sao không?” không chỉ là một lời chào đơn thuần, nó còn mang một dấu vết của sự xin lỗi.Lục Anh Khoa đưa mắt đi chỗ khác gần như trong tiềm thức, mỗi lần Tô Kim Thư nhìn anh ta, đôi mắt của cô rất đơn giản và trong sáng, không lẫn bất cứ thứ gì khác, nhưng anh ta “Tôi không sao.”Lục Anh Khoa cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên bình thường nhất có thể. Đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng để anh ta ở bên cạnh Lệ Hữu Tuấn. Nếu anh ta tiếp tục có nhiều suy nghĩ mà mình không nên có như’ trước đây, mọi chuyện sẽ không đơn giản như.việc bị điều đi khu ổ chuột.Đây là lời hứa của anh ta với bản thân, và cũng là đáp lại lòng tốt của Lệ Hữu Tuấn Tô Kim Thư gật đầu không nói gì, bởi vì cô cũng biết rất rõ nếu nói nữa, sẽ chỉ là sự ngượng ngùng, nếu Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy, sợ rằng Lục Anh Khoa sẽ phải tiếp tục chịu khổ.Hai cậu nhóc vẫn đang ngủ say sau cabin, và Tô Kim Thư bước đến mép cũi.Vừa ngồi xuống, cô thấy đứa nhỏ có vẻ nhạy cảm, mở mắt ra, vẫy vẫy tay.“Con yêu, mẹ ôm…”Khi Tô Kim Thư nghe thấy tiếng gọi ngây thơ ấy, cô chỉ cảm thấy tim mình như muốn tan ra, cô vội vàng thận trọng ôm cậu bé vào lòng Lục Anh Khoa thấy cậu bé đang chép chép miệng, liền biết có thể cậu bé đang đói: “Cô Tô, tôi đi ra ngoài trước, cô có việc gì cứ gọi cho tôi”Lục Anh Khoa quay người đi ra ngoài vài bước, chợt nghe thấy tiếng Tô Kim Thư ở phía sau gọi mình: “Lục Anh Khoa”Lục Anh Khoa dừng chân lại, quay lại, trên mặt Tô Kim Thư nở một nụ cười lặng lẽ: “Cám ơn”Anh ta sững sờ một lúc, nhưng anh ta nhanh chóng phản ứng lại, Tô Kim Thư có lẽ cảm ơn anh ta lần trước đã giúp cô.Khóe miệng anh ta nhếch lên một chút, gật đầu, sau đó xoay người rời đi.Khi cửa sập tự động được đóng lại, tiếng bước chân của Lục Anh Khoa cũng dừng lại.Kể từ giờ phút này, tình cảm của anh ta dành cho Tô Kim Thư sẽ mãi mãi được chôn sâu trong trái tim anh ta, và anh ta sẽ không bao giờ để lộ dấu vết của nó nữa.Trong cabin, Tô Kim Thư đóng rèm cửa và bắt đầu cho em bé bú.Vì là trẻ sơ sinh nên cứ sau vài giờ nó sẽ thức dậy và đòi ăn.Thời gian này cũng may nhờ có Lệ Hữu Tuấn ở bên, ban ngày anh giúp cô cất sữa thừa vào tủ lạnh, buổi tối mới hâm nóng cho bé bú, để Tô Kim Thư có thể ngủ nhiều hơn.Tô Kim Thư nhìn xuống anh chàng nhỏ bé trong vòng tay mình, trong miệng ngâm nga một bài hát nhẹ nhàng.Có lẽ do trải qua quá nhiều thử thách nên sự bình yên lúc này mới có vẻ quý giá.Chưa kịp bú sữa xong, Tô Kim Thư bỗng nghe thấy tiếng cạch cạch từ phía sau, là tiếng kéo rèm.“Ôi trời!”Tô Kim Thư kêu lên, gân như kéo quần áo.của cô theo phản xạ.Trước khi hành động hoảng loạn được.hoàn thành, ai đó đã nắm lấy mu bàn tay cô: “Em muốn b*p ch*t con trai anh sao?”Giọng nói quen thuộc này là của Lệ Hữu Tuấn, Tô Kim Thư thở phào nhẹ nhõm.Cô nhìn xuống thì thấy chiếc áo sơ mi bên ngoài của mình đã trực tiếp quấn lên đầu đứa bé, cô vội vàng kéo áo của mình ra Nhưng cậu bé hiện tại đang ăn rất vui vẻ, cử động vừa rồi không ảnh hưởng gì đến cậu bé cả.Tô Kim Thư thả lỏng trái tim, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Lệ Hữu Tuấn: “Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng là…”“Em nghĩ là người khác à?”Lệ Hữu Tuấn nhướng mày và trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, Tô Kim Thư nhìn anh đầy tức giận Hừ, cô cũng nghĩ nhiều rồi, đây là chuyên cơ riêng của anh mà!
Chương 991
Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô kể từ khi cô hết ở cử, cô vẫn trẻ trung xinh đẹp như xưa, chỉ là trên người có có thêm một nét nhẹ nhàng.
“Anh có sao không?”
Tô Kim Thư nhẹ nhàng hỏi, cô biết nguyên nhân khiến Lệ Hữu Tuấn điều Lục Anh Khoa đi xa phần lớn là vì cô.
Vì vậy, câu nói “Anh có sao không?” không chỉ là một lời chào đơn thuần, nó còn mang một dấu vết của sự xin lỗi.
Lục Anh Khoa đưa mắt đi chỗ khác gần như trong tiềm thức, mỗi lần Tô Kim Thư nhìn anh ta, đôi mắt của cô rất đơn giản và trong sáng, không lẫn bất cứ thứ gì khác, nhưng anh ta “Tôi không sao.”
Lục Anh Khoa cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên bình thường nhất có thể. Đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng để anh ta ở bên cạnh Lệ Hữu Tuấn. Nếu anh ta tiếp tục có nhiều suy nghĩ mà mình không nên có như’ trước đây, mọi chuyện sẽ không đơn giản như.
việc bị điều đi khu ổ chuột.
Đây là lời hứa của anh ta với bản thân, và cũng là đáp lại lòng tốt của Lệ Hữu Tuấn Tô Kim Thư gật đầu không nói gì, bởi vì cô cũng biết rất rõ nếu nói nữa, sẽ chỉ là sự ngượng ngùng, nếu Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy, sợ rằng Lục Anh Khoa sẽ phải tiếp tục chịu khổ.
Hai cậu nhóc vẫn đang ngủ say sau cabin, và Tô Kim Thư bước đến mép cũi.
Vừa ngồi xuống, cô thấy đứa nhỏ có vẻ nhạy cảm, mở mắt ra, vẫy vẫy tay.
“Con yêu, mẹ ôm…”
Khi Tô Kim Thư nghe thấy tiếng gọi ngây thơ ấy, cô chỉ cảm thấy tim mình như muốn tan ra, cô vội vàng thận trọng ôm cậu bé vào lòng Lục Anh Khoa thấy cậu bé đang chép chép miệng, liền biết có thể cậu bé đang đói: “Cô Tô, tôi đi ra ngoài trước, cô có việc gì cứ gọi cho tôi”
Lục Anh Khoa quay người đi ra ngoài vài bước, chợt nghe thấy tiếng Tô Kim Thư ở phía sau gọi mình: “Lục Anh Khoa”
Lục Anh Khoa dừng chân lại, quay lại, trên mặt Tô Kim Thư nở một nụ cười lặng lẽ: “Cám ơn”
Anh ta sững sờ một lúc, nhưng anh ta nhanh chóng phản ứng lại, Tô Kim Thư có lẽ cảm ơn anh ta lần trước đã giúp cô.
Khóe miệng anh ta nhếch lên một chút, gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Khi cửa sập tự động được đóng lại, tiếng bước chân của Lục Anh Khoa cũng dừng lại.
Kể từ giờ phút này, tình cảm của anh ta dành cho Tô Kim Thư sẽ mãi mãi được chôn sâu trong trái tim anh ta, và anh ta sẽ không bao giờ để lộ dấu vết của nó nữa.
Trong cabin, Tô Kim Thư đóng rèm cửa và bắt đầu cho em bé bú.
Vì là trẻ sơ sinh nên cứ sau vài giờ nó sẽ thức dậy và đòi ăn.
Thời gian này cũng may nhờ có Lệ Hữu Tuấn ở bên, ban ngày anh giúp cô cất sữa thừa vào tủ lạnh, buổi tối mới hâm nóng cho bé bú, để Tô Kim Thư có thể ngủ nhiều hơn.
Tô Kim Thư nhìn xuống anh chàng nhỏ bé trong vòng tay mình, trong miệng ngâm nga một bài hát nhẹ nhàng.
Có lẽ do trải qua quá nhiều thử thách nên sự bình yên lúc này mới có vẻ quý giá.
Chưa kịp bú sữa xong, Tô Kim Thư bỗng nghe thấy tiếng cạch cạch từ phía sau, là tiếng kéo rèm.
“Ôi trời!”
Tô Kim Thư kêu lên, gân như kéo quần áo.
của cô theo phản xạ.
Trước khi hành động hoảng loạn được.
hoàn thành, ai đó đã nắm lấy mu bàn tay cô: “Em muốn b*p ch*t con trai anh sao?”
Giọng nói quen thuộc này là của Lệ Hữu Tuấn, Tô Kim Thư thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhìn xuống thì thấy chiếc áo sơ mi bên ngoài của mình đã trực tiếp quấn lên đầu đứa bé, cô vội vàng kéo áo của mình ra Nhưng cậu bé hiện tại đang ăn rất vui vẻ, cử động vừa rồi không ảnh hưởng gì đến cậu bé cả.
Tô Kim Thư thả lỏng trái tim, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Lệ Hữu Tuấn: “Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng là…”
“Em nghĩ là người khác à?”
Lệ Hữu Tuấn nhướng mày và trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, Tô Kim Thư nhìn anh đầy tức giận Hừ, cô cũng nghĩ nhiều rồi, đây là chuyên cơ riêng của anh mà!
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều MẹTác giả: SongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Người thế thân “Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” “Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.” “Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…” Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc nãy. Một vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật. Ba năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống… €ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như vậy. Bất thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy ra. Trong bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào. “AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên cửa. Tô Kim Thư sợ hãi. Cô muốn phản… Chương 991Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô kể từ khi cô hết ở cử, cô vẫn trẻ trung xinh đẹp như xưa, chỉ là trên người có có thêm một nét nhẹ nhàng.“Anh có sao không?”Tô Kim Thư nhẹ nhàng hỏi, cô biết nguyên nhân khiến Lệ Hữu Tuấn điều Lục Anh Khoa đi xa phần lớn là vì cô.Vì vậy, câu nói “Anh có sao không?” không chỉ là một lời chào đơn thuần, nó còn mang một dấu vết của sự xin lỗi.Lục Anh Khoa đưa mắt đi chỗ khác gần như trong tiềm thức, mỗi lần Tô Kim Thư nhìn anh ta, đôi mắt của cô rất đơn giản và trong sáng, không lẫn bất cứ thứ gì khác, nhưng anh ta “Tôi không sao.”Lục Anh Khoa cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên bình thường nhất có thể. Đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng để anh ta ở bên cạnh Lệ Hữu Tuấn. Nếu anh ta tiếp tục có nhiều suy nghĩ mà mình không nên có như’ trước đây, mọi chuyện sẽ không đơn giản như.việc bị điều đi khu ổ chuột.Đây là lời hứa của anh ta với bản thân, và cũng là đáp lại lòng tốt của Lệ Hữu Tuấn Tô Kim Thư gật đầu không nói gì, bởi vì cô cũng biết rất rõ nếu nói nữa, sẽ chỉ là sự ngượng ngùng, nếu Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy, sợ rằng Lục Anh Khoa sẽ phải tiếp tục chịu khổ.Hai cậu nhóc vẫn đang ngủ say sau cabin, và Tô Kim Thư bước đến mép cũi.Vừa ngồi xuống, cô thấy đứa nhỏ có vẻ nhạy cảm, mở mắt ra, vẫy vẫy tay.“Con yêu, mẹ ôm…”Khi Tô Kim Thư nghe thấy tiếng gọi ngây thơ ấy, cô chỉ cảm thấy tim mình như muốn tan ra, cô vội vàng thận trọng ôm cậu bé vào lòng Lục Anh Khoa thấy cậu bé đang chép chép miệng, liền biết có thể cậu bé đang đói: “Cô Tô, tôi đi ra ngoài trước, cô có việc gì cứ gọi cho tôi”Lục Anh Khoa quay người đi ra ngoài vài bước, chợt nghe thấy tiếng Tô Kim Thư ở phía sau gọi mình: “Lục Anh Khoa”Lục Anh Khoa dừng chân lại, quay lại, trên mặt Tô Kim Thư nở một nụ cười lặng lẽ: “Cám ơn”Anh ta sững sờ một lúc, nhưng anh ta nhanh chóng phản ứng lại, Tô Kim Thư có lẽ cảm ơn anh ta lần trước đã giúp cô.Khóe miệng anh ta nhếch lên một chút, gật đầu, sau đó xoay người rời đi.Khi cửa sập tự động được đóng lại, tiếng bước chân của Lục Anh Khoa cũng dừng lại.Kể từ giờ phút này, tình cảm của anh ta dành cho Tô Kim Thư sẽ mãi mãi được chôn sâu trong trái tim anh ta, và anh ta sẽ không bao giờ để lộ dấu vết của nó nữa.Trong cabin, Tô Kim Thư đóng rèm cửa và bắt đầu cho em bé bú.Vì là trẻ sơ sinh nên cứ sau vài giờ nó sẽ thức dậy và đòi ăn.Thời gian này cũng may nhờ có Lệ Hữu Tuấn ở bên, ban ngày anh giúp cô cất sữa thừa vào tủ lạnh, buổi tối mới hâm nóng cho bé bú, để Tô Kim Thư có thể ngủ nhiều hơn.Tô Kim Thư nhìn xuống anh chàng nhỏ bé trong vòng tay mình, trong miệng ngâm nga một bài hát nhẹ nhàng.Có lẽ do trải qua quá nhiều thử thách nên sự bình yên lúc này mới có vẻ quý giá.Chưa kịp bú sữa xong, Tô Kim Thư bỗng nghe thấy tiếng cạch cạch từ phía sau, là tiếng kéo rèm.“Ôi trời!”Tô Kim Thư kêu lên, gân như kéo quần áo.của cô theo phản xạ.Trước khi hành động hoảng loạn được.hoàn thành, ai đó đã nắm lấy mu bàn tay cô: “Em muốn b*p ch*t con trai anh sao?”Giọng nói quen thuộc này là của Lệ Hữu Tuấn, Tô Kim Thư thở phào nhẹ nhõm.Cô nhìn xuống thì thấy chiếc áo sơ mi bên ngoài của mình đã trực tiếp quấn lên đầu đứa bé, cô vội vàng kéo áo của mình ra Nhưng cậu bé hiện tại đang ăn rất vui vẻ, cử động vừa rồi không ảnh hưởng gì đến cậu bé cả.Tô Kim Thư thả lỏng trái tim, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Lệ Hữu Tuấn: “Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng là…”“Em nghĩ là người khác à?”Lệ Hữu Tuấn nhướng mày và trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, Tô Kim Thư nhìn anh đầy tức giận Hừ, cô cũng nghĩ nhiều rồi, đây là chuyên cơ riêng của anh mà!