Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 404

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 404: Đột nhiên. Trước mắt cô tối sằm. Cả người bị bao tải trùm lên. Cách bao tải, một khăn tay dính thuốc mê che lại mũi miệng cô một cách chuẩn xác, thân hình Lâm Quán Quán cứng đờ, hôn mê bắt tỉnh. Mấy người vạm vỡ lập tức khiêng bao tải lên, nhanh chóng rời khách sạn. Trên hành lang khách sạn. Chỉ để lại chiếc điện thoại Lâm Quán Quán chưa kịp kết nối. Cùng lúc đó. Tổng bộ tập đoàn Tiêu thị. Thời điểm Tiêu Lăng Dạ nhận được điện thoại Lâm Quán Quán là vừa mới tan ca, nhìn đến thông báo hiển thị, con ngươi anh chuyển sang nhu hòa. “Anh, chị dâu em gọi tới à?” *ỪaP Điện thoại Tiêu Lăng Dạ kết nói được: “Alo?” Đầu điện thoại bên kia, thật lâu không có người lên tiếng. Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. “Quán Quán?” Vẫn là không ai. Một bên, từ cổng công ty chuyền vào, Tiêu Diễn lạnh run lẫy bẩy, nhìn bóng đêm đen kịt, anh hít hít cái mũi, đang chuẩn bị cùng anh trai nhà mình nói chuyện, lại thấy anh nhíu mày, sắc mặt nghiêm trong nhìn điện thoại: “Làm sao vậy?” “Không ai nói chuyện.” Tiêu Diễn tức giận trợn trừng mắt: “Anh, không chừng là tiểu Quán Quán không cẩn thận gọi nhằm điện thoại thôi, cần nghiêm túc như vậy sao!” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày: “Anh đi khách sạn xem thử.” “Em hôm nay không đi được.” Hai người đi đến chỗ dừng xe, Tiêu Diễn chạy nhanh chui vào trong xe: “Trời lạnh như: vậy, rất thích hợp tìm một chỗ uống máy ly, em có hẹn mắy thằng bạn đi uống rượu, anh, anh đi không?” “Không đi!” Đoán được câu trả lời. Tiêu Diễn thở dài. Mẹ nó! Nửa tháng vừa rồi ở khách sạn cùng anh ta, độc thân như: anh ăn cơm chó đủ rồi. Hôm nay anh muôn đi ra ngoài thư giãn một chút. Nói không chừng còn có thể tới cái diễm ngộ đâu. Tiêu Diễn nỗ máy: “Em đi đây!” “ỪP Tiêu Diễn phát một bài hát không đứng đắn, chạy theo hướng quán bar 12 giờ, anh vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho máy thằng bạn. Mấy người hẹn gặp mặt nhau ở quán bat. Tiêu Diễn tới trước, ở quán bar anh có phòng quen, chọn một chai rượu tốt, một người uống trước, uống lấy uống để, rồi lần lượt bạn bè anh cũng tới. Hứa Dịch tới trước, Tống Liên Thành theo sát sau đó. Mấy người qua được ba lần rượu, Lãnh Quân Lâm mới khoan thai tới sau. Sau khi vào cửa, sắc mặt Lãnh Quân Lâm hết sức khó coi. “Làm sao vậy, ai chọc anh?” Trong tay Lãnh Quân Lâm cầm một chiếc thẻ phòng, mắt anh nhìn Hứa Dịch, nhíu mày nói: “Mới từ trong công ty ra, không biết ai nhàm chán như vậy, cho tao một tắm thẻ phòng!” Tiêu Diễn nhún vai. Lãnh Quân Lâm trông coi một công ty Truyền thông Hoa Hạ lớn như vậy. Truyền thông Hoa Hạ chính là một cái kim tự chiêu bài, không biết bao nhiêu người muốn ký hợp đồng cùng Hoa Hạ, nếu như thực lực bản thân không đủ, không thẻ thuận lợi ký hợp đồng, thì sẽ đi một ít ngõ tắt. Cũng đã ký hợp đồng với nghệ sĩ. Một vài người là người mới, không có tài nguyên gì, lại hoặc là một ít tưởng bạo hồng nghệ sĩ, không nghĩ đi chính đồ, liền nghĩ bàng môn tà đạo. Ÿ vào chính mình có vài phần sắc đẹp, liền bán thân đổi lấy sự nồi tiếng. Loại chuyện này quá nhiều. “Hiển nhiên, là người công ty cho anh rồi.”

Chương 404:

 

Đột nhiên.

 

Trước mắt cô tối sằm.

 

Cả người bị bao tải trùm lên.

 

Cách bao tải, một khăn tay dính thuốc mê che lại mũi miệng cô một cách chuẩn xác, thân hình Lâm Quán Quán cứng đờ, hôn mê bắt tỉnh.

 

Mấy người vạm vỡ lập tức khiêng bao tải lên, nhanh chóng rời khách sạn.

 

Trên hành lang khách sạn.

 

Chỉ để lại chiếc điện thoại Lâm Quán Quán chưa kịp kết nối.

 

Cùng lúc đó.

 

Tổng bộ tập đoàn Tiêu thị.

 

Thời điểm Tiêu Lăng Dạ nhận được điện thoại Lâm Quán Quán là vừa mới tan ca, nhìn đến thông báo hiển thị, con ngươi anh chuyển sang nhu hòa.

 

“Anh, chị dâu em gọi tới à?”

 

*ỪaP Điện thoại Tiêu Lăng Dạ kết nói được: “Alo?”

 

Đầu điện thoại bên kia, thật lâu không có người lên tiếng.

 

Tiêu Lăng Dạ nhíu mày.

 

“Quán Quán?”

 

Vẫn là không ai.

 

Một bên, từ cổng công ty chuyền vào, Tiêu Diễn lạnh run lẫy bẩy, nhìn bóng đêm đen kịt, anh hít hít cái mũi, đang chuẩn bị cùng anh trai nhà mình nói chuyện, lại thấy anh nhíu mày, sắc mặt nghiêm trong nhìn điện thoại: “Làm sao vậy?”

 

“Không ai nói chuyện.”

 

Tiêu Diễn tức giận trợn trừng mắt: “Anh, không chừng là tiểu Quán Quán không cẩn thận gọi nhằm điện thoại thôi, cần nghiêm túc như vậy sao!”

 

Tiêu Lăng Dạ nhíu mày: “Anh đi khách sạn xem thử.”

 

“Em hôm nay không đi được.” Hai người đi đến chỗ dừng xe, Tiêu Diễn chạy nhanh chui vào trong xe: “Trời lạnh như: vậy, rất thích hợp tìm một chỗ uống máy ly, em có hẹn mắy thằng bạn đi uống rượu, anh, anh đi không?”

 

“Không đi!”

 

Đoán được câu trả lời.

 

Tiêu Diễn thở dài.

 

Mẹ nó!

 

Nửa tháng vừa rồi ở khách sạn cùng anh ta, độc thân như: anh ăn cơm chó đủ rồi.

 

Hôm nay anh muôn đi ra ngoài thư giãn một chút.

 

Nói không chừng còn có thể tới cái diễm ngộ đâu.

 

Tiêu Diễn nỗ máy: “Em đi đây!”

 

“ỪP Tiêu Diễn phát một bài hát không đứng đắn, chạy theo hướng quán bar 12 giờ, anh vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho máy thằng bạn.

 

Mấy người hẹn gặp mặt nhau ở quán bat.

 

Tiêu Diễn tới trước, ở quán bar anh có phòng quen, chọn một chai rượu tốt, một người uống trước, uống lấy uống để, rồi lần lượt bạn bè anh cũng tới.

 

Hứa Dịch tới trước, Tống Liên Thành theo sát sau đó.

 

Mấy người qua được ba lần rượu, Lãnh Quân Lâm mới khoan thai tới sau.

 

Sau khi vào cửa, sắc mặt Lãnh Quân Lâm hết sức khó coi.

 

“Làm sao vậy, ai chọc anh?”

 

Trong tay Lãnh Quân Lâm cầm một chiếc thẻ phòng, mắt anh nhìn Hứa Dịch, nhíu mày nói: “Mới từ trong công ty ra, không biết ai nhàm chán như vậy, cho tao một tắm thẻ phòng!”

 

Tiêu Diễn nhún vai.

 

Lãnh Quân Lâm trông coi một công ty Truyền thông Hoa Hạ lớn như vậy.

 

Truyền thông Hoa Hạ chính là một cái kim tự chiêu bài, không biết bao nhiêu người muốn ký hợp đồng cùng Hoa Hạ, nếu như thực lực bản thân không đủ, không thẻ thuận lợi ký hợp đồng, thì sẽ đi một ít ngõ tắt.

 

Cũng đã ký hợp đồng với nghệ sĩ.

 

Một vài người là người mới, không có tài nguyên gì, lại hoặc là một ít tưởng bạo hồng nghệ sĩ, không nghĩ đi chính đồ, liền nghĩ bàng môn tà đạo.

 

Ÿ vào chính mình có vài phần sắc đẹp, liền bán thân đổi lấy sự nồi tiếng.

 

Loại chuyện này quá nhiều.

 

“Hiển nhiên, là người công ty cho anh rồi.”

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 404: Đột nhiên. Trước mắt cô tối sằm. Cả người bị bao tải trùm lên. Cách bao tải, một khăn tay dính thuốc mê che lại mũi miệng cô một cách chuẩn xác, thân hình Lâm Quán Quán cứng đờ, hôn mê bắt tỉnh. Mấy người vạm vỡ lập tức khiêng bao tải lên, nhanh chóng rời khách sạn. Trên hành lang khách sạn. Chỉ để lại chiếc điện thoại Lâm Quán Quán chưa kịp kết nối. Cùng lúc đó. Tổng bộ tập đoàn Tiêu thị. Thời điểm Tiêu Lăng Dạ nhận được điện thoại Lâm Quán Quán là vừa mới tan ca, nhìn đến thông báo hiển thị, con ngươi anh chuyển sang nhu hòa. “Anh, chị dâu em gọi tới à?” *ỪaP Điện thoại Tiêu Lăng Dạ kết nói được: “Alo?” Đầu điện thoại bên kia, thật lâu không có người lên tiếng. Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. “Quán Quán?” Vẫn là không ai. Một bên, từ cổng công ty chuyền vào, Tiêu Diễn lạnh run lẫy bẩy, nhìn bóng đêm đen kịt, anh hít hít cái mũi, đang chuẩn bị cùng anh trai nhà mình nói chuyện, lại thấy anh nhíu mày, sắc mặt nghiêm trong nhìn điện thoại: “Làm sao vậy?” “Không ai nói chuyện.” Tiêu Diễn tức giận trợn trừng mắt: “Anh, không chừng là tiểu Quán Quán không cẩn thận gọi nhằm điện thoại thôi, cần nghiêm túc như vậy sao!” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày: “Anh đi khách sạn xem thử.” “Em hôm nay không đi được.” Hai người đi đến chỗ dừng xe, Tiêu Diễn chạy nhanh chui vào trong xe: “Trời lạnh như: vậy, rất thích hợp tìm một chỗ uống máy ly, em có hẹn mắy thằng bạn đi uống rượu, anh, anh đi không?” “Không đi!” Đoán được câu trả lời. Tiêu Diễn thở dài. Mẹ nó! Nửa tháng vừa rồi ở khách sạn cùng anh ta, độc thân như: anh ăn cơm chó đủ rồi. Hôm nay anh muôn đi ra ngoài thư giãn một chút. Nói không chừng còn có thể tới cái diễm ngộ đâu. Tiêu Diễn nỗ máy: “Em đi đây!” “ỪP Tiêu Diễn phát một bài hát không đứng đắn, chạy theo hướng quán bar 12 giờ, anh vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho máy thằng bạn. Mấy người hẹn gặp mặt nhau ở quán bat. Tiêu Diễn tới trước, ở quán bar anh có phòng quen, chọn một chai rượu tốt, một người uống trước, uống lấy uống để, rồi lần lượt bạn bè anh cũng tới. Hứa Dịch tới trước, Tống Liên Thành theo sát sau đó. Mấy người qua được ba lần rượu, Lãnh Quân Lâm mới khoan thai tới sau. Sau khi vào cửa, sắc mặt Lãnh Quân Lâm hết sức khó coi. “Làm sao vậy, ai chọc anh?” Trong tay Lãnh Quân Lâm cầm một chiếc thẻ phòng, mắt anh nhìn Hứa Dịch, nhíu mày nói: “Mới từ trong công ty ra, không biết ai nhàm chán như vậy, cho tao một tắm thẻ phòng!” Tiêu Diễn nhún vai. Lãnh Quân Lâm trông coi một công ty Truyền thông Hoa Hạ lớn như vậy. Truyền thông Hoa Hạ chính là một cái kim tự chiêu bài, không biết bao nhiêu người muốn ký hợp đồng cùng Hoa Hạ, nếu như thực lực bản thân không đủ, không thẻ thuận lợi ký hợp đồng, thì sẽ đi một ít ngõ tắt. Cũng đã ký hợp đồng với nghệ sĩ. Một vài người là người mới, không có tài nguyên gì, lại hoặc là một ít tưởng bạo hồng nghệ sĩ, không nghĩ đi chính đồ, liền nghĩ bàng môn tà đạo. Ÿ vào chính mình có vài phần sắc đẹp, liền bán thân đổi lấy sự nồi tiếng. Loại chuyện này quá nhiều. “Hiển nhiên, là người công ty cho anh rồi.”

Chương 404