Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 411
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 411: Cô bắt lấy cánh tay Tiêu Lăng Dạ, cô lập tức ngồi dậy, từ trong chăn bò ra tới, dùng sức ôm lấy Tiêu Lăng Dạ. Tiêu Lăng Dạ hít vào một hơi không khí lạnh. Hai tay anh cứng đò bên người, bởi vì cô không manh áo che thân, anh hoàn toàn không dám đụng vào cô, càng không dám đẩy cô ra. “Quán Quán.” Tiếng anh khắc chế mà ẳn nhẫn. “A, Thật mát mẻ!” Lâm Quán Quán ôm anh giống như Gấu koala, coi anh như khối băng, dùng để xua tan nhiệt độ trên người. Cách lớp quần áo, Tiêu Lăng Dạ đều có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên người cô. Hết lần này tới lần khác. Cô không còn thành thật, giống sâu lông không ngừng uốn qua uốn lại. Lại lần nữa Tiêu Lăng Dạ hít một hơi. Tiếng anh thành khẩn: “Quán Quán, buông tay!” “Nóng.” Không! Như vậy không được! Tiếp tục như vậy cô sẽ nguy hiểm! Đem tất cả ý nghĩ kiều diễm trong đầu, tất cả đều vứt ra ngoài, Tiêu Lăng Dạ nhắm mát lại, quả quyết rút ga giường trên giường lớn quần chặt thân thể cô. “Ngô…” Tay chân đều bị che lại, cô không có cách nào nhúc nhích, nóng không ngừng nhích tới nhích lui. Đi bệnh viện! Tiêu Lăng Dạ ôm lấy cô, đi nhanh ra ngoài. Nhưng vào lúc này. Cửa phòng lại lần nữa bị mở ra. Cái đầu Tiêu Diễn dò xét lặng lẽ tiền vào: “Anh, Quân Lâm bọn họ đều tới rồ “Tống Liên Thành tới rồi sao?” “Tới! “Kêu cậu ta vào!” “Hải” Không mắt quá nhiều thời gian, Tống Liên Thành đã vào tới, nhìn thấy tình huống trước mắt, anh hoảng sợ: “Này, đây là có chuyện gì?” “Mau đến xem cô ấy!” Tống Liên Thành nhìn về phía Lâm Quán Quán đang trong lòng Tiêu Lăng Dạ, trời lạnh như vậy chứng tỏ cô rất nóng, mái tóc đen dài mướt mồ hôi, từng sợi từng sợi dính ở trên mặt, cổ đỏ hồng, gương mặt cũng hồng cơ hồ sung huyết. Tống Liên Thành hoảng sợ, theo bản năng chạm đến cái trán của cô. Tiêu Lăng Dạ ôm cô, cũng theo bản năng lui về phía sau một bước, phòng bị nhìn anh. Sát! Anh là bác sĩ! Là bác sĩ Sao có thể chiếm tiện nghi Lâm Quán Quán? Khóe miệng Tống Liên Thành giật một cái: “Anh không phải bảo tôi vào xem xem sao, anh như vậy tôi xem thế nào!” “Chỉ cho phép xem, không được động tay!” Tống Liên Thành cắn răng. Anh quan sát một chút, cuối cùng đưa kết luận: “Cô ấy như vậy giống như bị ai đó bỏ thuốc.” “Làm sao bây giờ?” Tiêu Lăng Dạ lạnh giọng hỏi. Tống Liên Thành nháy mắt cho anh. Tiêu Lăng Dạ lạnh mặt: “Không được!” Ái chà chà! Cơ hội tốt như vậy, lão đại thế mà lại không cần? “Lão đại, anh cũng bị người hạ thuốc, hẳn là cũng biết, trúng loại thuốc này, chỉ cần giải quyết vần đề sinh lý thì sẽ không sao.” “Không được!”
Chương 411:
Cô bắt lấy cánh tay Tiêu Lăng Dạ, cô lập tức ngồi dậy, từ trong chăn bò ra tới, dùng sức ôm lấy Tiêu Lăng Dạ.
Tiêu Lăng Dạ hít vào một hơi không khí lạnh.
Hai tay anh cứng đò bên người, bởi vì cô không manh áo che thân, anh hoàn toàn không dám đụng vào cô, càng không dám đẩy cô ra.
“Quán Quán.” Tiếng anh khắc chế mà ẳn nhẫn.
“A, Thật mát mẻ!”
Lâm Quán Quán ôm anh giống như Gấu koala, coi anh như khối băng, dùng để xua tan nhiệt độ trên người.
Cách lớp quần áo, Tiêu Lăng Dạ đều có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên người cô.
Hết lần này tới lần khác.
Cô không còn thành thật, giống sâu lông không ngừng uốn qua uốn lại.
Lại lần nữa Tiêu Lăng Dạ hít một hơi.
Tiếng anh thành khẩn: “Quán Quán, buông tay!”
“Nóng.”
Không!
Như vậy không được!
Tiếp tục như vậy cô sẽ nguy hiểm!
Đem tất cả ý nghĩ kiều diễm trong đầu, tất cả đều vứt ra ngoài, Tiêu Lăng Dạ nhắm mát lại, quả quyết rút ga giường trên giường lớn quần chặt thân thể cô.
“Ngô…”
Tay chân đều bị che lại, cô không có cách nào nhúc nhích, nóng không ngừng nhích tới nhích lui.
Đi bệnh viện!
Tiêu Lăng Dạ ôm lấy cô, đi nhanh ra ngoài.
Nhưng vào lúc này.
Cửa phòng lại lần nữa bị mở ra.
Cái đầu Tiêu Diễn dò xét lặng lẽ tiền vào: “Anh, Quân Lâm bọn họ đều tới rồ “Tống Liên Thành tới rồi sao?”
“Tới!
“Kêu cậu ta vào!”
“Hải”
Không mắt quá nhiều thời gian, Tống Liên Thành đã vào tới, nhìn thấy tình huống trước mắt, anh hoảng sợ: “Này, đây là có chuyện gì?”
“Mau đến xem cô ấy!”
Tống Liên Thành nhìn về phía Lâm Quán Quán đang trong lòng Tiêu Lăng Dạ, trời lạnh như vậy chứng tỏ cô rất nóng, mái tóc đen dài mướt mồ hôi, từng sợi từng sợi dính ở trên mặt, cổ đỏ hồng, gương mặt cũng hồng cơ hồ sung huyết.
Tống Liên Thành hoảng sợ, theo bản năng chạm đến cái trán của cô.
Tiêu Lăng Dạ ôm cô, cũng theo bản năng lui về phía sau một bước, phòng bị nhìn anh.
Sát!
Anh là bác sĩ!
Là bác sĩ Sao có thể chiếm tiện nghi Lâm Quán Quán?
Khóe miệng Tống Liên Thành giật một cái: “Anh không phải bảo tôi vào xem xem sao, anh như vậy tôi xem thế nào!”
“Chỉ cho phép xem, không được động tay!”
Tống Liên Thành cắn răng.
Anh quan sát một chút, cuối cùng đưa kết luận: “Cô ấy như vậy giống như bị ai đó bỏ thuốc.”
“Làm sao bây giờ?” Tiêu Lăng Dạ lạnh giọng hỏi.
Tống Liên Thành nháy mắt cho anh.
Tiêu Lăng Dạ lạnh mặt: “Không được!”
Ái chà chà!
Cơ hội tốt như vậy, lão đại thế mà lại không cần?
“Lão đại, anh cũng bị người hạ thuốc, hẳn là cũng biết, trúng loại thuốc này, chỉ cần giải quyết vần đề sinh lý thì sẽ không sao.”
“Không được!”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 411: Cô bắt lấy cánh tay Tiêu Lăng Dạ, cô lập tức ngồi dậy, từ trong chăn bò ra tới, dùng sức ôm lấy Tiêu Lăng Dạ. Tiêu Lăng Dạ hít vào một hơi không khí lạnh. Hai tay anh cứng đò bên người, bởi vì cô không manh áo che thân, anh hoàn toàn không dám đụng vào cô, càng không dám đẩy cô ra. “Quán Quán.” Tiếng anh khắc chế mà ẳn nhẫn. “A, Thật mát mẻ!” Lâm Quán Quán ôm anh giống như Gấu koala, coi anh như khối băng, dùng để xua tan nhiệt độ trên người. Cách lớp quần áo, Tiêu Lăng Dạ đều có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên người cô. Hết lần này tới lần khác. Cô không còn thành thật, giống sâu lông không ngừng uốn qua uốn lại. Lại lần nữa Tiêu Lăng Dạ hít một hơi. Tiếng anh thành khẩn: “Quán Quán, buông tay!” “Nóng.” Không! Như vậy không được! Tiếp tục như vậy cô sẽ nguy hiểm! Đem tất cả ý nghĩ kiều diễm trong đầu, tất cả đều vứt ra ngoài, Tiêu Lăng Dạ nhắm mát lại, quả quyết rút ga giường trên giường lớn quần chặt thân thể cô. “Ngô…” Tay chân đều bị che lại, cô không có cách nào nhúc nhích, nóng không ngừng nhích tới nhích lui. Đi bệnh viện! Tiêu Lăng Dạ ôm lấy cô, đi nhanh ra ngoài. Nhưng vào lúc này. Cửa phòng lại lần nữa bị mở ra. Cái đầu Tiêu Diễn dò xét lặng lẽ tiền vào: “Anh, Quân Lâm bọn họ đều tới rồ “Tống Liên Thành tới rồi sao?” “Tới! “Kêu cậu ta vào!” “Hải” Không mắt quá nhiều thời gian, Tống Liên Thành đã vào tới, nhìn thấy tình huống trước mắt, anh hoảng sợ: “Này, đây là có chuyện gì?” “Mau đến xem cô ấy!” Tống Liên Thành nhìn về phía Lâm Quán Quán đang trong lòng Tiêu Lăng Dạ, trời lạnh như vậy chứng tỏ cô rất nóng, mái tóc đen dài mướt mồ hôi, từng sợi từng sợi dính ở trên mặt, cổ đỏ hồng, gương mặt cũng hồng cơ hồ sung huyết. Tống Liên Thành hoảng sợ, theo bản năng chạm đến cái trán của cô. Tiêu Lăng Dạ ôm cô, cũng theo bản năng lui về phía sau một bước, phòng bị nhìn anh. Sát! Anh là bác sĩ! Là bác sĩ Sao có thể chiếm tiện nghi Lâm Quán Quán? Khóe miệng Tống Liên Thành giật một cái: “Anh không phải bảo tôi vào xem xem sao, anh như vậy tôi xem thế nào!” “Chỉ cho phép xem, không được động tay!” Tống Liên Thành cắn răng. Anh quan sát một chút, cuối cùng đưa kết luận: “Cô ấy như vậy giống như bị ai đó bỏ thuốc.” “Làm sao bây giờ?” Tiêu Lăng Dạ lạnh giọng hỏi. Tống Liên Thành nháy mắt cho anh. Tiêu Lăng Dạ lạnh mặt: “Không được!” Ái chà chà! Cơ hội tốt như vậy, lão đại thế mà lại không cần? “Lão đại, anh cũng bị người hạ thuốc, hẳn là cũng biết, trúng loại thuốc này, chỉ cần giải quyết vần đề sinh lý thì sẽ không sao.” “Không được!”