Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 413
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 413: Cô ngẳng đầu, nhìn Tiêu Lăng Dạ. Lúc này. Bởi vì Tiêu Lăng Dạ xối nước sót ruột quá, một thân âu phục cũng ướt rất nhiều, một đầu toái phát cũng ướt, ngay chính hướng nước chảy xuống. Cà vạt anh bị xé mở, lộ ra sơ mi trắng bên trong. Nước bắn theo gương mặt chảy xuống cổ, lại thuận theo cổ chậm rãi chảy xuống… Cuối cùng, hoàn toàn đi vào trong quần áo. Nhớ tới làn da anh màu đồng cổ, ngực rắn chắc, phần bụng còn có tám khối cơ bụng. “Lộc cộc —” Lâm Quán Quán hung hăng nuốt một ngụm nước miếng. Lúc này. Nước trong bồn tắm đã đày,ánh mát Lâm Quán Quán nhanh chóng thu hồi: “Tiêu Lăng Dạ, anh có thể ra ngoài trước không.” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. Một mình cô ở trong phòng tắm, anh không yên tâm. “Em sợ em coi như sử xuất Hồng Hoang chỉ lực cũng khống chế không nồi mình.” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày, khó hiểu nhìn cô. Lâm Quán Quán thở dài. Cô nhìn đôi mắt anh, nói trắng ra là: “Em bây giờ nhìn anh, trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ… Bổ nhào vào anh!” Rõ ràng Tiêu Lăng Dạ có sửng sốt một chút. Gương mặt Lâm Quán Quán có chút nóng lên, cũng may là trên mặt đỏ ửng vừa rồi còn chưa hết cho nên anh ấy cũng không nhận ra. Cô hắng giọng, run bần bật nói: “Cho nên vẫn là anh nên đi ra ngoài trước đì.” Muốn bổ nhào vào anh? Đây là lời âu yếm dễ nghe nhất anh nghe được từ miệng cô! Hai người nhìn nhau. Nhiệt độ toàn bộ phòng tắm đều từ từ lên cao. Cảm giác nóng rực vừa rồi trên người cô phảng phát tràn đến trên người anh, cả người Tiêu Lăng Dạ nóng lên, anh ném vòi hoa sen xuống, giật cà vạt kéo ra một ít. Anh sợ anh sẽ không khống chế được chính mình, anh ho nhẹ một tiếng: “Vậy anh ra ngoài trước đây!” “Vâng!” Trong phòng tắm. Lâm Quán Quán nằm ở trong dòng nước lạnh băng, thân thể khô nóng so sánh với sóng biển hoàn toàn giống nhau, từng đợt từng đợt đánh tới. Tay cô nắm chặt, cắn răng, cùng làn sóng khô nóng ở trong nước đấu tranh. Cuối cùng. Cảm giác khô nóng dần dần tan đi. Nhưng vào lúc này. Cửa phòng tắm bị từ bên ngoài mở ra, lại một lần Tiêu Lăng Dạ xuất hiện ở cửa phòng tắm “Khá hơn chút nào không?” Lâm Quán Quán yên lặng nhìn anh. Bởi vì vừa rồi trên người bị ướt, lúc này Tiêu Lăng Dạ bỏ đi áo khoác tây, cà vạt cũng chẳng biết vứt đi đâu, trên người anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, lúc này, cổ tay áo sơmi được vén tới chỗ khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc. Cổ áo hơi hơi buông lơi hai cúc áo, thoát ẩn thoát hiện lộ ra v*m ng*c r*n ch*c… Nếu vừa rồi với âu phục giày da anh cho người khác cảm giác trầm ổn lạnh lùng, thì lúc này chính là cảm giác hưu nhàn lười biếng. Lâm Quán Quán yên lặng nuốt nước miềng, run run nói: “Vốn dĩ đã khá hơn một chút…” Nhưng hiện tại! Nhìn thấy anh, thân thể cô lại một lần nữa nóng lên hừng hực, so cảm giác vừa rồi còn mãnh liệt hơn. Lâm Quán Quán vịn bồn tắm, nhanh chóng nhắm mắt lại, cô mặc niệm: “A di đà phật, sắc tức thị không, không tức thị sắc.” Lâm Quán Quán hoàn toàn không dám mở mắt: “Tiêu Lăng Dạ, anh làm ơn đi nhanh đi được không!” Không thể không nói. Phản ứng Lâm Quán Quán lấy lòng anh. Anh không nghĩ cô muốn tiếp tục ngâm mình ở nước lạnh, sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng rời khỏi phòng tắm, hơn nữa lại đóng cửa phòng.
Chương 413:
Cô ngẳng đầu, nhìn Tiêu Lăng Dạ.
Lúc này.
Bởi vì Tiêu Lăng Dạ xối nước sót ruột quá, một thân âu phục cũng ướt rất nhiều, một đầu toái phát cũng ướt, ngay chính hướng nước chảy xuống.
Cà vạt anh bị xé mở, lộ ra sơ mi trắng bên trong.
Nước bắn theo gương mặt chảy xuống cổ, lại thuận theo cổ chậm rãi chảy xuống… Cuối cùng, hoàn toàn đi vào trong quần áo.
Nhớ tới làn da anh màu đồng cổ, ngực rắn chắc, phần bụng còn có tám khối cơ bụng.
“Lộc cộc —”
Lâm Quán Quán hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.
Lúc này.
Nước trong bồn tắm đã đày,ánh mát Lâm Quán Quán nhanh chóng thu hồi: “Tiêu Lăng Dạ, anh có thể ra ngoài trước không.”
Tiêu Lăng Dạ nhíu mày.
Một mình cô ở trong phòng tắm, anh không yên tâm.
“Em sợ em coi như sử xuất Hồng Hoang chỉ lực cũng khống chế không nồi mình.”
Tiêu Lăng Dạ nhíu mày, khó hiểu nhìn cô.
Lâm Quán Quán thở dài.
Cô nhìn đôi mắt anh, nói trắng ra là: “Em bây giờ nhìn anh, trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ… Bổ nhào vào anh!”
Rõ ràng Tiêu Lăng Dạ có sửng sốt một chút.
Gương mặt Lâm Quán Quán có chút nóng lên, cũng may là trên mặt đỏ ửng vừa rồi còn chưa hết cho nên anh ấy cũng không nhận ra.
Cô hắng giọng, run bần bật nói: “Cho nên vẫn là anh nên đi ra ngoài trước đì.”
Muốn bổ nhào vào anh?
Đây là lời âu yếm dễ nghe nhất anh nghe được từ miệng cô!
Hai người nhìn nhau.
Nhiệt độ toàn bộ phòng tắm đều từ từ lên cao.
Cảm giác nóng rực vừa rồi trên người cô phảng phát tràn đến trên người anh, cả người Tiêu Lăng Dạ nóng lên, anh ném vòi hoa sen xuống, giật cà vạt kéo ra một ít.
Anh sợ anh sẽ không khống chế được chính mình, anh ho nhẹ một tiếng: “Vậy anh ra ngoài trước đây!”
“Vâng!”
Trong phòng tắm.
Lâm Quán Quán nằm ở trong dòng nước lạnh băng, thân thể khô nóng so sánh với sóng biển hoàn toàn giống nhau, từng đợt từng đợt đánh tới.
Tay cô nắm chặt, cắn răng, cùng làn sóng khô nóng ở trong nước đấu tranh.
Cuối cùng.
Cảm giác khô nóng dần dần tan đi.
Nhưng vào lúc này.
Cửa phòng tắm bị từ bên ngoài mở ra, lại một lần Tiêu Lăng Dạ xuất hiện ở cửa phòng tắm “Khá hơn chút nào không?”
Lâm Quán Quán yên lặng nhìn anh.
Bởi vì vừa rồi trên người bị ướt, lúc này Tiêu Lăng Dạ bỏ đi áo khoác tây, cà vạt cũng chẳng biết vứt đi đâu, trên người anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, lúc này, cổ tay áo sơmi được vén tới chỗ khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc.
Cổ áo hơi hơi buông lơi hai cúc áo, thoát ẩn thoát hiện lộ ra v*m ng*c r*n ch*c… Nếu vừa rồi với âu phục giày da anh cho người khác cảm giác trầm ổn lạnh lùng, thì lúc này chính là cảm giác hưu nhàn lười biếng.
Lâm Quán Quán yên lặng nuốt nước miềng, run run nói: “Vốn dĩ đã khá hơn một chút…”
Nhưng hiện tại!
Nhìn thấy anh, thân thể cô lại một lần nữa nóng lên hừng hực, so cảm giác vừa rồi còn mãnh liệt hơn.
Lâm Quán Quán vịn bồn tắm, nhanh chóng nhắm mắt lại, cô mặc niệm: “A di đà phật, sắc tức thị không, không tức thị sắc.”
Lâm Quán Quán hoàn toàn không dám mở mắt: “Tiêu Lăng Dạ, anh làm ơn đi nhanh đi được không!”
Không thể không nói.
Phản ứng Lâm Quán Quán lấy lòng anh.
Anh không nghĩ cô muốn tiếp tục ngâm mình ở nước lạnh, sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng rời khỏi phòng tắm, hơn nữa lại đóng cửa phòng.
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 413: Cô ngẳng đầu, nhìn Tiêu Lăng Dạ. Lúc này. Bởi vì Tiêu Lăng Dạ xối nước sót ruột quá, một thân âu phục cũng ướt rất nhiều, một đầu toái phát cũng ướt, ngay chính hướng nước chảy xuống. Cà vạt anh bị xé mở, lộ ra sơ mi trắng bên trong. Nước bắn theo gương mặt chảy xuống cổ, lại thuận theo cổ chậm rãi chảy xuống… Cuối cùng, hoàn toàn đi vào trong quần áo. Nhớ tới làn da anh màu đồng cổ, ngực rắn chắc, phần bụng còn có tám khối cơ bụng. “Lộc cộc —” Lâm Quán Quán hung hăng nuốt một ngụm nước miếng. Lúc này. Nước trong bồn tắm đã đày,ánh mát Lâm Quán Quán nhanh chóng thu hồi: “Tiêu Lăng Dạ, anh có thể ra ngoài trước không.” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. Một mình cô ở trong phòng tắm, anh không yên tâm. “Em sợ em coi như sử xuất Hồng Hoang chỉ lực cũng khống chế không nồi mình.” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày, khó hiểu nhìn cô. Lâm Quán Quán thở dài. Cô nhìn đôi mắt anh, nói trắng ra là: “Em bây giờ nhìn anh, trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ… Bổ nhào vào anh!” Rõ ràng Tiêu Lăng Dạ có sửng sốt một chút. Gương mặt Lâm Quán Quán có chút nóng lên, cũng may là trên mặt đỏ ửng vừa rồi còn chưa hết cho nên anh ấy cũng không nhận ra. Cô hắng giọng, run bần bật nói: “Cho nên vẫn là anh nên đi ra ngoài trước đì.” Muốn bổ nhào vào anh? Đây là lời âu yếm dễ nghe nhất anh nghe được từ miệng cô! Hai người nhìn nhau. Nhiệt độ toàn bộ phòng tắm đều từ từ lên cao. Cảm giác nóng rực vừa rồi trên người cô phảng phát tràn đến trên người anh, cả người Tiêu Lăng Dạ nóng lên, anh ném vòi hoa sen xuống, giật cà vạt kéo ra một ít. Anh sợ anh sẽ không khống chế được chính mình, anh ho nhẹ một tiếng: “Vậy anh ra ngoài trước đây!” “Vâng!” Trong phòng tắm. Lâm Quán Quán nằm ở trong dòng nước lạnh băng, thân thể khô nóng so sánh với sóng biển hoàn toàn giống nhau, từng đợt từng đợt đánh tới. Tay cô nắm chặt, cắn răng, cùng làn sóng khô nóng ở trong nước đấu tranh. Cuối cùng. Cảm giác khô nóng dần dần tan đi. Nhưng vào lúc này. Cửa phòng tắm bị từ bên ngoài mở ra, lại một lần Tiêu Lăng Dạ xuất hiện ở cửa phòng tắm “Khá hơn chút nào không?” Lâm Quán Quán yên lặng nhìn anh. Bởi vì vừa rồi trên người bị ướt, lúc này Tiêu Lăng Dạ bỏ đi áo khoác tây, cà vạt cũng chẳng biết vứt đi đâu, trên người anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, lúc này, cổ tay áo sơmi được vén tới chỗ khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc. Cổ áo hơi hơi buông lơi hai cúc áo, thoát ẩn thoát hiện lộ ra v*m ng*c r*n ch*c… Nếu vừa rồi với âu phục giày da anh cho người khác cảm giác trầm ổn lạnh lùng, thì lúc này chính là cảm giác hưu nhàn lười biếng. Lâm Quán Quán yên lặng nuốt nước miềng, run run nói: “Vốn dĩ đã khá hơn một chút…” Nhưng hiện tại! Nhìn thấy anh, thân thể cô lại một lần nữa nóng lên hừng hực, so cảm giác vừa rồi còn mãnh liệt hơn. Lâm Quán Quán vịn bồn tắm, nhanh chóng nhắm mắt lại, cô mặc niệm: “A di đà phật, sắc tức thị không, không tức thị sắc.” Lâm Quán Quán hoàn toàn không dám mở mắt: “Tiêu Lăng Dạ, anh làm ơn đi nhanh đi được không!” Không thể không nói. Phản ứng Lâm Quán Quán lấy lòng anh. Anh không nghĩ cô muốn tiếp tục ngâm mình ở nước lạnh, sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng rời khỏi phòng tắm, hơn nữa lại đóng cửa phòng.