Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 421

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 421: ” Tiêu Lăng Dạ: “Để anh cầm giúp em đi.” Tình huống hiện tại của cô, chỉ sợ cái ly mới vừa đưa cho cô, nước liền văng đầy giường. Tiêu Lăng Dạ không có hầu hạ ai bao giờ, động tác mới lạ vụng về, vài lần chút nữa là đổ cả nước. Theo tay anh uống hai ngụm nước, răng môi Lâm Quán Quán tê dại nhưng một ngụm nước ấm khiến đầu lưỡi vốn dĩ đang tê cứng rốt cuộc cũng có cảm giác. “Khá hơn chút nào không?” “Có.” Lâm Quán Quán gật đầu. Nước ấm trôi xuống cổ họng, từng tế bào đông lạnh phảng phất như sống lại. “Hất xì.” Cô không ngừng hắt xì, chóp mũi đều hơi hơi phiếm hồng, cô xoa xoa cái mũi, hốc mất hơi hơi ánh nước long lanh, tinh thần ủ rũ, nhìn qua cực kỳ khiến người ta đau lòng. Tiêu Lăng Dạ ôm chăn bao bọc lấy cô, cứ như vậy làm ấm mười tới phút, Lâm Quán Quán mới có thể nói chuyện. Gô uễ oải dựa vào bờ vai của anh: “Tiêu Lăng Dạ.” “Đừng sợ, có anh ở đây!” Cái mũi Lâm Quán Quán chua xót, thiếu chút nữa oà khóc. Cô phát hiện, sau khi gặp được Tiêu Lăng Dạ, cô giống như trở nên yếu ớt hơn. Nghe được anh nói những lời này, cô thế nhưng lại cảm động rối tinh rối mù. Cũng không phải chưa bao giờ bị bắt cóc, sao lại đột nhiên trở nên yếu ớt như vậy. Lâm Quán Quán xịt xịt cái mũi, dựa vào bả vai anh nghiêng đầu nhìn anh: “Anh lại cứu em thêm lần nữa.” “Cho nên, phải lấy thân báo đáp?” Anh nhíu mày. Mẹ nó! Đây là Tiêu Lăng Dạ cô quen sao. Lâm Quán Quán nghẹn họng nhìn trân trối nhìn anh: “Tiêu Lăng Dạ, có phải anh bị Tiêu Diễn nhập vào rồi không?” Tiêu Lăng Dạ lại nhíu mày: “Bỏ lỡ cơ hội này thì sẽkhông còn cơ hội khác đâu.” Khuôn mặt Lâm Quán Quán nhịn không được ý cười tràn ngập. Cảm nhận được tình cảm của anh, Lâm Quán Quán cũng thả lỏng. Đột nhiên. Trong lòng cô hơi hơi vừa động. Tiêu Lăng Dạ sẽ không vì muốn cô thả lỏng, mới cố ý khuấy động bầu không khí như vậy chứ? Cái mũi Lâm Quán Quán lại cay cay. Ô. Cô lại có chút muốn khóc. Cái tên Tiêu Lăng Dạ này, tuy rằng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, ngẫu nhiên nói chuyện còn có thể đem người sặc chết, nhưng anh đối tốt với người khác tốt, đều là thật, đều dùng hành động để biểu đạt. Cô gắt gao túm chặt tay Tiêu Lăng Dạ. Nói thật. Ở khách sạn đụng tới mấy người kia, trong lòng cô lo sợ, nhưng ở dưới tình huống như thế, người đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là Tiêu Lăng Dạ, cho nên cô gọi điện thoại xin giúp đỡ cũng là gọi cho anh. Trước khi hôn mê, nội tâm cô tất cả đều là khủng hoảng. May mắn. Mở mắt ra, nhìn đến người đầu tiên chính là anh. Cô không hỏi là ai bắt cóc cô, cũng không hỏi anh là như thế nào biết cô ở chỗ này, hơn nữa làm sao cứu cô. Bởi vì cô biết, những việc này, anh đều sẽ xử lý tốt. Lâm Quán Quán dựa vào anh ngực, lắng nghe nhịp tim của Tiêu Lăng Dạ đập một cách trầm ổn có lực, nội tâm cũng yên bình. Cô sau này chọt phát hiện, thì ra, ở trong lòng cô, bắt tri bất giác, anh đã khiến cô an tâm. Rõ ràng là một chuyện rất nguy hiểm. Nhưng cô lại đối với loại cảm giác này có chút…Nghiện. “Tiêu Lăng Dạ, làm sao bây giờ.” “Hửm?” Lâm Quán Quán cúi đầu, nhìn tay cô, đôi bàn tay lạnh băng, cho nên anh liền đem bàn tay cô đặt ở lòng bàn tay, dùng tay xoa xoa tay cô, cọ xát cho cô sưởi ấm.

Chương 421:

 

” Tiêu Lăng Dạ: “Để anh cầm giúp em đi.”

 

Tình huống hiện tại của cô, chỉ sợ cái ly mới vừa đưa cho cô, nước liền văng đầy giường.

 

Tiêu Lăng Dạ không có hầu hạ ai bao giờ, động tác mới lạ vụng về, vài lần chút nữa là đổ cả nước.

 

Theo tay anh uống hai ngụm nước, răng môi Lâm Quán Quán tê dại nhưng một ngụm nước ấm khiến đầu lưỡi vốn dĩ đang tê cứng rốt cuộc cũng có cảm giác.

 

“Khá hơn chút nào không?”

 

“Có.” Lâm Quán Quán gật đầu.

 

Nước ấm trôi xuống cổ họng, từng tế bào đông lạnh phảng phất như sống lại.

 

“Hất xì.”

 

Cô không ngừng hắt xì, chóp mũi đều hơi hơi phiếm hồng, cô xoa xoa cái mũi, hốc mất hơi hơi ánh nước long lanh, tinh thần ủ rũ, nhìn qua cực kỳ khiến người ta đau lòng.

 

Tiêu Lăng Dạ ôm chăn bao bọc lấy cô, cứ như vậy làm ấm mười tới phút, Lâm Quán Quán mới có thể nói chuyện.

 

Gô uễ oải dựa vào bờ vai của anh: “Tiêu Lăng Dạ.”

 

“Đừng sợ, có anh ở đây!”

 

Cái mũi Lâm Quán Quán chua xót, thiếu chút nữa oà khóc.

 

Cô phát hiện, sau khi gặp được Tiêu Lăng Dạ, cô giống như trở nên yếu ớt hơn. Nghe được anh nói những lời này, cô thế nhưng lại cảm động rối tinh rối mù.

 

Cũng không phải chưa bao giờ bị bắt cóc, sao lại đột nhiên trở nên yếu ớt như vậy.

 

Lâm Quán Quán xịt xịt cái mũi, dựa vào bả vai anh nghiêng đầu nhìn anh: “Anh lại cứu em thêm lần nữa.”

 

“Cho nên, phải lấy thân báo đáp?” Anh nhíu mày.

 

Mẹ nó!

 

Đây là Tiêu Lăng Dạ cô quen sao.

 

Lâm Quán Quán nghẹn họng nhìn trân trối nhìn anh: “Tiêu Lăng Dạ, có phải anh bị Tiêu Diễn nhập vào rồi không?”

 

Tiêu Lăng Dạ lại nhíu mày: “Bỏ lỡ cơ hội này thì sẽkhông còn cơ hội khác đâu.”

 

Khuôn mặt Lâm Quán Quán nhịn không được ý cười tràn ngập.

 

Cảm nhận được tình cảm của anh, Lâm Quán Quán cũng thả lỏng.

 

Đột nhiên.

 

Trong lòng cô hơi hơi vừa động.

 

Tiêu Lăng Dạ sẽ không vì muốn cô thả lỏng, mới cố ý khuấy động bầu không khí như vậy chứ?

 

Cái mũi Lâm Quán Quán lại cay cay.

 

Ô.

 

Cô lại có chút muốn khóc.

 

Cái tên Tiêu Lăng Dạ này, tuy rằng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, ngẫu nhiên nói chuyện còn có thể đem người sặc chết, nhưng anh đối tốt với người khác tốt, đều là thật, đều dùng hành động để biểu đạt.

 

Cô gắt gao túm chặt tay Tiêu Lăng Dạ.

 

Nói thật.

 

Ở khách sạn đụng tới mấy người kia, trong lòng cô lo sợ, nhưng ở dưới tình huống như thế, người đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là Tiêu Lăng Dạ, cho nên cô gọi điện thoại xin giúp đỡ cũng là gọi cho anh.

 

Trước khi hôn mê, nội tâm cô tất cả đều là khủng hoảng.

 

May mắn.

 

Mở mắt ra, nhìn đến người đầu tiên chính là anh.

 

Cô không hỏi là ai bắt cóc cô, cũng không hỏi anh là như thế nào biết cô ở chỗ này, hơn nữa làm sao cứu cô.

 

Bởi vì cô biết, những việc này, anh đều sẽ xử lý tốt.

 

Lâm Quán Quán dựa vào anh ngực, lắng nghe nhịp tim của Tiêu Lăng Dạ đập một cách trầm ổn có lực, nội tâm cũng yên bình.

 

Cô sau này chọt phát hiện, thì ra, ở trong lòng cô, bắt tri bất giác, anh đã khiến cô an tâm.

 

Rõ ràng là một chuyện rất nguy hiểm.

 

Nhưng cô lại đối với loại cảm giác này có chút…Nghiện.

 

“Tiêu Lăng Dạ, làm sao bây giờ.”

 

“Hửm?”

 

Lâm Quán Quán cúi đầu, nhìn tay cô, đôi bàn tay lạnh băng, cho nên anh liền đem bàn tay cô đặt ở lòng bàn tay, dùng tay xoa xoa tay cô, cọ xát cho cô sưởi ấm.

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 421: ” Tiêu Lăng Dạ: “Để anh cầm giúp em đi.” Tình huống hiện tại của cô, chỉ sợ cái ly mới vừa đưa cho cô, nước liền văng đầy giường. Tiêu Lăng Dạ không có hầu hạ ai bao giờ, động tác mới lạ vụng về, vài lần chút nữa là đổ cả nước. Theo tay anh uống hai ngụm nước, răng môi Lâm Quán Quán tê dại nhưng một ngụm nước ấm khiến đầu lưỡi vốn dĩ đang tê cứng rốt cuộc cũng có cảm giác. “Khá hơn chút nào không?” “Có.” Lâm Quán Quán gật đầu. Nước ấm trôi xuống cổ họng, từng tế bào đông lạnh phảng phất như sống lại. “Hất xì.” Cô không ngừng hắt xì, chóp mũi đều hơi hơi phiếm hồng, cô xoa xoa cái mũi, hốc mất hơi hơi ánh nước long lanh, tinh thần ủ rũ, nhìn qua cực kỳ khiến người ta đau lòng. Tiêu Lăng Dạ ôm chăn bao bọc lấy cô, cứ như vậy làm ấm mười tới phút, Lâm Quán Quán mới có thể nói chuyện. Gô uễ oải dựa vào bờ vai của anh: “Tiêu Lăng Dạ.” “Đừng sợ, có anh ở đây!” Cái mũi Lâm Quán Quán chua xót, thiếu chút nữa oà khóc. Cô phát hiện, sau khi gặp được Tiêu Lăng Dạ, cô giống như trở nên yếu ớt hơn. Nghe được anh nói những lời này, cô thế nhưng lại cảm động rối tinh rối mù. Cũng không phải chưa bao giờ bị bắt cóc, sao lại đột nhiên trở nên yếu ớt như vậy. Lâm Quán Quán xịt xịt cái mũi, dựa vào bả vai anh nghiêng đầu nhìn anh: “Anh lại cứu em thêm lần nữa.” “Cho nên, phải lấy thân báo đáp?” Anh nhíu mày. Mẹ nó! Đây là Tiêu Lăng Dạ cô quen sao. Lâm Quán Quán nghẹn họng nhìn trân trối nhìn anh: “Tiêu Lăng Dạ, có phải anh bị Tiêu Diễn nhập vào rồi không?” Tiêu Lăng Dạ lại nhíu mày: “Bỏ lỡ cơ hội này thì sẽkhông còn cơ hội khác đâu.” Khuôn mặt Lâm Quán Quán nhịn không được ý cười tràn ngập. Cảm nhận được tình cảm của anh, Lâm Quán Quán cũng thả lỏng. Đột nhiên. Trong lòng cô hơi hơi vừa động. Tiêu Lăng Dạ sẽ không vì muốn cô thả lỏng, mới cố ý khuấy động bầu không khí như vậy chứ? Cái mũi Lâm Quán Quán lại cay cay. Ô. Cô lại có chút muốn khóc. Cái tên Tiêu Lăng Dạ này, tuy rằng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, ngẫu nhiên nói chuyện còn có thể đem người sặc chết, nhưng anh đối tốt với người khác tốt, đều là thật, đều dùng hành động để biểu đạt. Cô gắt gao túm chặt tay Tiêu Lăng Dạ. Nói thật. Ở khách sạn đụng tới mấy người kia, trong lòng cô lo sợ, nhưng ở dưới tình huống như thế, người đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là Tiêu Lăng Dạ, cho nên cô gọi điện thoại xin giúp đỡ cũng là gọi cho anh. Trước khi hôn mê, nội tâm cô tất cả đều là khủng hoảng. May mắn. Mở mắt ra, nhìn đến người đầu tiên chính là anh. Cô không hỏi là ai bắt cóc cô, cũng không hỏi anh là như thế nào biết cô ở chỗ này, hơn nữa làm sao cứu cô. Bởi vì cô biết, những việc này, anh đều sẽ xử lý tốt. Lâm Quán Quán dựa vào anh ngực, lắng nghe nhịp tim của Tiêu Lăng Dạ đập một cách trầm ổn có lực, nội tâm cũng yên bình. Cô sau này chọt phát hiện, thì ra, ở trong lòng cô, bắt tri bất giác, anh đã khiến cô an tâm. Rõ ràng là một chuyện rất nguy hiểm. Nhưng cô lại đối với loại cảm giác này có chút…Nghiện. “Tiêu Lăng Dạ, làm sao bây giờ.” “Hửm?” Lâm Quán Quán cúi đầu, nhìn tay cô, đôi bàn tay lạnh băng, cho nên anh liền đem bàn tay cô đặt ở lòng bàn tay, dùng tay xoa xoa tay cô, cọ xát cho cô sưởi ấm.

Chương 421