Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 465

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 465: Hai má Lâm Quán Quán nóng lên. Lời nói này… làm như hai người họ đã ở bên nhau vậy đó. Cô che mặt, bám chữ lạch cạch trả lời tin nhắn. “Đợi sau khi em kiếm được rất rất nhiều tiền, thì anh không cần vắt vả như vậy nữa.” Tiêu Lăng Dạ, “Ý của em là, em nuôi anh sao?” Lâm Quán Quán sửng sốt. Nuôi anh sao? Sao cô nuôi nổi anh chứ! Đồ ăn quần áo của Tiêu Lăng Dạ đều rất tinh xảo, anh tùy tiện tiêu xài một khoản chỉ sợ là cô phải bận rộn làm việc một năm. Nhưng… Nếu như có thể nuôi anh. Đó là một chuyện có cảm giác rất thành tựu! Ánh mắt Lâm Quán Quán chợt sáng ngời, cảm giác công việc của mình lại có động lực mới! “Vâng! Em sẽ có gắng làm việc chăm chỉ!” Đằng sau câu nói còn kèm theo máy biểu cảm phán đấu. Tiêu Lăng Dạ, “Được! Chờ em kiếm tiền nuôi anh.” Lâm Quán Quán tươi cười như hoa. Bỗng nhiên Bên cạnh có một bóng tối đi tới, ngắng đầu lên, thì nhìn thấy Chu Tư Tư đứng trước mặt cô. Bởi vì chương trình sẽ sớm bắt đầu quay, tất cả bọn họ đều đã trang điểm xong. Chương trình được quay ở trong phòng. Các ngôi sao nữ đều mặc váy. Lúc này, Chu Tư Tư mặc váy nghiêng vai màu vàng nhạt ôm eo, kết hợp với khuôn mặt búp bê, nhìn xinh đẹp không có chút công kích nào. “Tôi có thể ngồi không?” Lâm Quán Quán nhìn sô pha trong phòng nghỉ. Trong phòng nghỉ bày đầy sô pha, tuy rằng có nhiều người, nhưng còn lại rất nhiều chỗ trống, Chu Tư Tư không ngồi chỗ khác, mà hét lần này tới lần khác đến chỗ BÓC Lâm Quán Quán gật đầu, “Tùy cô.” Chu Tư Tư ngồi xuống bên cạnh Lâm Quán Quán. Cô ta quay đầu, nhìn Lâm Quán Quán thật sâu, tia ghen tị dưới đáy mắt không thể nào giấu được. Lúc này. Lâm Quán Quán cũng mặc váy. Cô mặc một chiếc váy màu đen, phong cách cực kì đơn giản, màu đen thuần, không có bất kỳ hoa văn nào, hai dây đeo vai rộng treo trên vai, thân trên ôm người, phía dưới rộng ra. Màu đen thuần đè nén hơi thở quyến rũ của cô, khiến cho cả người cô đoan trang rất nhiều. Nhưng cho dù như vậy… Ánh hào quang của cô hoàn toàn không có cách nào che giấu. Bởi vì khoảng cách gần, nên cô ta có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô như một quả trứng bóc vỏ. Không hỗ là lúc trẻ. Trên mặt cô hoàn toàn không tìm được lỗ chân lông, làn da tinh tế khiến người ta ghen tị! Màu đen thuần, khiến làn da cô trắng như tuyết, dưới ánh đèn, cô yên lặng ngồi trên sô pha, nghịch điện thoại, bắp chân trắng nõn mảnh khảnh dùng một tắm chăn che lại, lại khiến cho người ta có cảm giác muốn rình mò. Cô gái này… là ngôi sao trời sinh. Cho dù là ở góc nào, cũng có thể thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Chu Tư Tư âm thằm nắm chặt nắm đấm. “Đang nói chuyện với ai vậy, cười vui vẻ như vậy…” Lâm Quán Quán thu điện thoại, kinh ngạc nhìn cô ta, “Lão tiền bối, cô đang nói chuyện với tôi sao?” Lão tiền bối… Lão… Chu Tư Tư bị chọc trúng chỗ đau đớn, sắc mặt vặn vẹo một chút, cô ta lạnh lùng nói, “Nếu không thì sao!” Bộ dạng Lâm Quán Quán hoảng sợ, “Quá bất ngờ rồi, không ngờ rằng lão tiền bối cô lại nói chuyện với tôi! Nhưng… nói chuyện với ai là tự do của tôi, lão tiền bối cô… hỏi nếu điều này có phải là có chút không đúng hay không!”

Chương 465:

 

Hai má Lâm Quán Quán nóng lên.

 

Lời nói này… làm như hai người họ đã ở bên nhau vậy đó.

 

Cô che mặt, bám chữ lạch cạch trả lời tin nhắn.

 

“Đợi sau khi em kiếm được rất rất nhiều tiền, thì anh không cần vắt vả như vậy nữa.”

 

Tiêu Lăng Dạ, “Ý của em là, em nuôi anh sao?”

 

Lâm Quán Quán sửng sốt.

 

Nuôi anh sao?

 

Sao cô nuôi nổi anh chứ!

 

Đồ ăn quần áo của Tiêu Lăng Dạ đều rất tinh xảo, anh tùy tiện tiêu xài một khoản chỉ sợ là cô phải bận rộn làm việc một năm.

 

Nhưng…

 

Nếu như có thể nuôi anh.

 

Đó là một chuyện có cảm giác rất thành tựu!

 

Ánh mắt Lâm Quán Quán chợt sáng ngời, cảm giác công việc của mình lại có động lực mới!

 

“Vâng! Em sẽ có gắng làm việc chăm chỉ!” Đằng sau câu nói còn kèm theo máy biểu cảm phán đấu.

 

Tiêu Lăng Dạ, “Được! Chờ em kiếm tiền nuôi anh.”

 

Lâm Quán Quán tươi cười như hoa.

 

Bỗng nhiên Bên cạnh có một bóng tối đi tới, ngắng đầu lên, thì nhìn thấy Chu Tư Tư đứng trước mặt cô.

 

Bởi vì chương trình sẽ sớm bắt đầu quay, tất cả bọn họ đều đã trang điểm xong.

 

Chương trình được quay ở trong phòng.

 

Các ngôi sao nữ đều mặc váy.

 

Lúc này, Chu Tư Tư mặc váy nghiêng vai màu vàng nhạt ôm eo, kết hợp với khuôn mặt búp bê, nhìn xinh đẹp không có chút công kích nào.

 

“Tôi có thể ngồi không?”

 

Lâm Quán Quán nhìn sô pha trong phòng nghỉ.

 

Trong phòng nghỉ bày đầy sô pha, tuy rằng có nhiều người, nhưng còn lại rất nhiều chỗ trống, Chu Tư Tư không ngồi chỗ khác, mà hét lần này tới lần khác đến chỗ BÓC Lâm Quán Quán gật đầu, “Tùy cô.”

 

Chu Tư Tư ngồi xuống bên cạnh Lâm Quán Quán.

 

Cô ta quay đầu, nhìn Lâm Quán Quán thật sâu, tia ghen tị dưới đáy mắt không thể nào giấu được.

 

Lúc này.

 

Lâm Quán Quán cũng mặc váy.

 

Cô mặc một chiếc váy màu đen, phong cách cực kì đơn giản, màu đen thuần, không có bất kỳ hoa văn nào, hai dây đeo vai rộng treo trên vai, thân trên ôm người, phía dưới rộng ra. Màu đen thuần đè nén hơi thở quyến rũ của cô, khiến cho cả người cô đoan trang rất nhiều.

 

Nhưng cho dù như vậy…

 

Ánh hào quang của cô hoàn toàn không có cách nào che giấu.

 

Bởi vì khoảng cách gần, nên cô ta có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô như một quả trứng bóc vỏ.

 

Không hỗ là lúc trẻ.

 

Trên mặt cô hoàn toàn không tìm được lỗ chân lông, làn da tinh tế khiến người ta ghen tị!

 

Màu đen thuần, khiến làn da cô trắng như tuyết, dưới ánh đèn, cô yên lặng ngồi trên sô pha, nghịch điện thoại, bắp chân trắng nõn mảnh khảnh dùng một tắm chăn che lại, lại khiến cho người ta có cảm giác muốn rình mò.

 

Cô gái này… là ngôi sao trời sinh.

 

Cho dù là ở góc nào, cũng có thể thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

 

Chu Tư Tư âm thằm nắm chặt nắm đấm.

 

“Đang nói chuyện với ai vậy, cười vui vẻ như vậy…”

 

Lâm Quán Quán thu điện thoại, kinh ngạc nhìn cô ta, “Lão tiền bối, cô đang nói chuyện với tôi sao?”

 

Lão tiền bối…

 

Lão…

 

Chu Tư Tư bị chọc trúng chỗ đau đớn, sắc mặt vặn vẹo một chút, cô ta lạnh lùng nói, “Nếu không thì sao!”

 

Bộ dạng Lâm Quán Quán hoảng sợ, “Quá bất ngờ rồi, không ngờ rằng lão tiền bối cô lại nói chuyện với tôi!

 

Nhưng… nói chuyện với ai là tự do của tôi, lão tiền bối cô… hỏi nếu điều này có phải là có chút không đúng hay không!”

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 465: Hai má Lâm Quán Quán nóng lên. Lời nói này… làm như hai người họ đã ở bên nhau vậy đó. Cô che mặt, bám chữ lạch cạch trả lời tin nhắn. “Đợi sau khi em kiếm được rất rất nhiều tiền, thì anh không cần vắt vả như vậy nữa.” Tiêu Lăng Dạ, “Ý của em là, em nuôi anh sao?” Lâm Quán Quán sửng sốt. Nuôi anh sao? Sao cô nuôi nổi anh chứ! Đồ ăn quần áo của Tiêu Lăng Dạ đều rất tinh xảo, anh tùy tiện tiêu xài một khoản chỉ sợ là cô phải bận rộn làm việc một năm. Nhưng… Nếu như có thể nuôi anh. Đó là một chuyện có cảm giác rất thành tựu! Ánh mắt Lâm Quán Quán chợt sáng ngời, cảm giác công việc của mình lại có động lực mới! “Vâng! Em sẽ có gắng làm việc chăm chỉ!” Đằng sau câu nói còn kèm theo máy biểu cảm phán đấu. Tiêu Lăng Dạ, “Được! Chờ em kiếm tiền nuôi anh.” Lâm Quán Quán tươi cười như hoa. Bỗng nhiên Bên cạnh có một bóng tối đi tới, ngắng đầu lên, thì nhìn thấy Chu Tư Tư đứng trước mặt cô. Bởi vì chương trình sẽ sớm bắt đầu quay, tất cả bọn họ đều đã trang điểm xong. Chương trình được quay ở trong phòng. Các ngôi sao nữ đều mặc váy. Lúc này, Chu Tư Tư mặc váy nghiêng vai màu vàng nhạt ôm eo, kết hợp với khuôn mặt búp bê, nhìn xinh đẹp không có chút công kích nào. “Tôi có thể ngồi không?” Lâm Quán Quán nhìn sô pha trong phòng nghỉ. Trong phòng nghỉ bày đầy sô pha, tuy rằng có nhiều người, nhưng còn lại rất nhiều chỗ trống, Chu Tư Tư không ngồi chỗ khác, mà hét lần này tới lần khác đến chỗ BÓC Lâm Quán Quán gật đầu, “Tùy cô.” Chu Tư Tư ngồi xuống bên cạnh Lâm Quán Quán. Cô ta quay đầu, nhìn Lâm Quán Quán thật sâu, tia ghen tị dưới đáy mắt không thể nào giấu được. Lúc này. Lâm Quán Quán cũng mặc váy. Cô mặc một chiếc váy màu đen, phong cách cực kì đơn giản, màu đen thuần, không có bất kỳ hoa văn nào, hai dây đeo vai rộng treo trên vai, thân trên ôm người, phía dưới rộng ra. Màu đen thuần đè nén hơi thở quyến rũ của cô, khiến cho cả người cô đoan trang rất nhiều. Nhưng cho dù như vậy… Ánh hào quang của cô hoàn toàn không có cách nào che giấu. Bởi vì khoảng cách gần, nên cô ta có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô như một quả trứng bóc vỏ. Không hỗ là lúc trẻ. Trên mặt cô hoàn toàn không tìm được lỗ chân lông, làn da tinh tế khiến người ta ghen tị! Màu đen thuần, khiến làn da cô trắng như tuyết, dưới ánh đèn, cô yên lặng ngồi trên sô pha, nghịch điện thoại, bắp chân trắng nõn mảnh khảnh dùng một tắm chăn che lại, lại khiến cho người ta có cảm giác muốn rình mò. Cô gái này… là ngôi sao trời sinh. Cho dù là ở góc nào, cũng có thể thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Chu Tư Tư âm thằm nắm chặt nắm đấm. “Đang nói chuyện với ai vậy, cười vui vẻ như vậy…” Lâm Quán Quán thu điện thoại, kinh ngạc nhìn cô ta, “Lão tiền bối, cô đang nói chuyện với tôi sao?” Lão tiền bối… Lão… Chu Tư Tư bị chọc trúng chỗ đau đớn, sắc mặt vặn vẹo một chút, cô ta lạnh lùng nói, “Nếu không thì sao!” Bộ dạng Lâm Quán Quán hoảng sợ, “Quá bất ngờ rồi, không ngờ rằng lão tiền bối cô lại nói chuyện với tôi! Nhưng… nói chuyện với ai là tự do của tôi, lão tiền bối cô… hỏi nếu điều này có phải là có chút không đúng hay không!”

Chương 465