Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 476
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 476: “Hả?” Duệ Duệ hạ thấp giọng nói, “Chú còn thích mẹ cháu không?” Đâm vào tim rồi! Anh ta thích Lâm Quán Quán thì có ích gì chứ, người phụ nữ chết tiệt kia luôn coi anh ta là anh em tốt, căn bản không có tình cảm nam nữ đối với anh ta. “Duệ Duệ…” “Rốt cuộc chú có thích hay không, là đàn ông hãy dứt khoát chút!” “…” Cơ Dã Hỏa hung hăng, “Thích!” Mặc dù biết mình không có cơ hội. Nhưng thích một người đâu dễ dàng nói bỏ cuộc là bỏ cuộc được? Bây giờ anh ta còn thích Lâm Quán Quán… đó là sự thật. Lấy được đáp án mình muốn, sắc mặt Duệ Duệ buông lỏng, cậu bé móc móc tay với Cơ Dã Hỏa, Cơ Dã Hỏa lập tức ghé tai qua. “Vậy chú, có muốn ở bên cạnh mẹ cháu không?” “Phụt “ Cơ Dã Hỏa đang uống nước, nghe vậy thì trực tiếp phun ra. Anh ta giật mình. Ở bên cạnh Lâm Quán Quán sao?! Đậu xanh. Anh ta cũng chẳng phải là chán sống! Trước đây, cũng bởi vì thích Quán Quán, mà chú hai tặng anh ta bao nhiêu vấp ngã, bây giờ, chú hai và Quán Quán đã ở bên cạnh nhau. Nếu như lúc này anh ta thò chân vào… Cơ Dã Hỏa kích động. Đậu xanh. Anh ta không chê mình mạng dài! Anh ta nhìn thằng nhóc nhỏ, cuối cùng cũng hiểu rõ. Thằng nhóc Duệ Duệ này…là muốn lấy anh ta làm súng. Đối phó với khẩu súng của chú hai! Biệt thự nhà họ Tiêu. Lúc Cơ Dã Hỏa chạy về nhà, đã hơn mười một giờ sáng. Trong biệt thự được thắp sáng. Anh ta đi vào phòng khách, phát hiện mọi người nhưng vẫn chưa nghỉ ngơi. Trong phòng khách. Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên bưng ly sữa nóng, đang ngồi uống ngụm nhỏ, bên cạnh bọn họ, Tiêu Dục và La Mỹ Mỹ đang ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm. Người đầu tiên nhìn thấy Cơ Dã Hỏa là La Mỹ Mỹ. PẬ côn La Mỹ Mỹ hưng phấn hét chói tai, “chậc” một tiếng rồi đứng lên từ sô pha, cô ta mở to hai mắt, ngón tay run rẫy chỉ vào Cơ Dã Hỏa. “Cơ, Cơ, Cơ Dã Hỏa?” Cô ta hung hăng véo đùi một cái, đau đến lại hét chói tai, “Chậc! Đau! Không phải đang nằm mơ, thật sự là Cơ Dã Hỏa! Trời à, tôi thấy Cơ Dã Hỏa ngoài đời kìa, trời à, điều này thật không thể tin được!” Bên cạnh, ánh mắt Tiêu Dục nhìn Tiêu Dận từ cửa đi vào, ánh mắt dần dần thâm thúy. Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên được La Mỹ Mỹ nhắc đến, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Cơ Dã Hỏa, hai vợ chồng họ cũng sửng sót, “A Dận, sao con lại trở về?” “Có chút chuyện tìm anh trai con.” Nghe vậy, Tiêu Dục đứng lên từ trên sô pha, vẫy vẫy tay. với anh ta, “A Dận, em mau tới đây, vừa rồi chúng ta còn nhắc tới em đó.” Cơ Dã Hỏa mím môi đi tới. Lúc này. La Mỹ Mỹ đã hoàn toàn trợn tròn mắt, cô ta nuốt nước miếng, chọc chọc Tiêu Dục, “Anh ấy không phải là Cơ Dã Hỏa sao, sao mọi người lại gọi anh ấy là A Dận?” “Cơ Dã Hỏa chính là A Dận, A Dận chính là Cơ Dã Hỏa.”
Chương 476:
“Hả?”
Duệ Duệ hạ thấp giọng nói, “Chú còn thích mẹ cháu không?”
Đâm vào tim rồi!
Anh ta thích Lâm Quán Quán thì có ích gì chứ, người phụ nữ chết tiệt kia luôn coi anh ta là anh em tốt, căn bản không có tình cảm nam nữ đối với anh ta.
“Duệ Duệ…”
“Rốt cuộc chú có thích hay không, là đàn ông hãy dứt khoát chút!”
“…” Cơ Dã Hỏa hung hăng, “Thích!”
Mặc dù biết mình không có cơ hội.
Nhưng thích một người đâu dễ dàng nói bỏ cuộc là bỏ cuộc được?
Bây giờ anh ta còn thích Lâm Quán Quán… đó là sự thật.
Lấy được đáp án mình muốn, sắc mặt Duệ Duệ buông lỏng, cậu bé móc móc tay với Cơ Dã Hỏa, Cơ Dã Hỏa lập tức ghé tai qua.
“Vậy chú, có muốn ở bên cạnh mẹ cháu không?”
“Phụt “
Cơ Dã Hỏa đang uống nước, nghe vậy thì trực tiếp phun ra.
Anh ta giật mình.
Ở bên cạnh Lâm Quán Quán sao?!
Đậu xanh.
Anh ta cũng chẳng phải là chán sống!
Trước đây, cũng bởi vì thích Quán Quán, mà chú hai tặng anh ta bao nhiêu vấp ngã, bây giờ, chú hai và Quán Quán đã ở bên cạnh nhau.
Nếu như lúc này anh ta thò chân vào…
Cơ Dã Hỏa kích động.
Đậu xanh.
Anh ta không chê mình mạng dài!
Anh ta nhìn thằng nhóc nhỏ, cuối cùng cũng hiểu rõ.
Thằng nhóc Duệ Duệ này…là muốn lấy anh ta làm súng.
Đối phó với khẩu súng của chú hai!
Biệt thự nhà họ Tiêu.
Lúc Cơ Dã Hỏa chạy về nhà, đã hơn mười một giờ sáng.
Trong biệt thự được thắp sáng.
Anh ta đi vào phòng khách, phát hiện mọi người nhưng vẫn chưa nghỉ ngơi.
Trong phòng khách.
Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên bưng ly sữa nóng, đang ngồi uống ngụm nhỏ, bên cạnh bọn họ, Tiêu Dục và La Mỹ Mỹ đang ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm.
Người đầu tiên nhìn thấy Cơ Dã Hỏa là La Mỹ Mỹ.
PẬ côn La Mỹ Mỹ hưng phấn hét chói tai, “chậc” một tiếng rồi đứng lên từ sô pha, cô ta mở to hai mắt, ngón tay run rẫy chỉ vào Cơ Dã Hỏa.
“Cơ, Cơ, Cơ Dã Hỏa?” Cô ta hung hăng véo đùi một cái, đau đến lại hét chói tai, “Chậc! Đau! Không phải đang nằm mơ, thật sự là Cơ Dã Hỏa! Trời à, tôi thấy Cơ Dã Hỏa ngoài đời kìa, trời à, điều này thật không thể tin được!”
Bên cạnh, ánh mắt Tiêu Dục nhìn Tiêu Dận từ cửa đi vào, ánh mắt dần dần thâm thúy.
Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên được La Mỹ Mỹ nhắc đến, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Cơ Dã Hỏa, hai vợ chồng họ cũng sửng sót, “A Dận, sao con lại trở về?”
“Có chút chuyện tìm anh trai con.”
Nghe vậy, Tiêu Dục đứng lên từ trên sô pha, vẫy vẫy tay.
với anh ta, “A Dận, em mau tới đây, vừa rồi chúng ta còn nhắc tới em đó.”
Cơ Dã Hỏa mím môi đi tới.
Lúc này.
La Mỹ Mỹ đã hoàn toàn trợn tròn mắt, cô ta nuốt nước miếng, chọc chọc Tiêu Dục, “Anh ấy không phải là Cơ Dã Hỏa sao, sao mọi người lại gọi anh ấy là A Dận?”
“Cơ Dã Hỏa chính là A Dận, A Dận chính là Cơ Dã Hỏa.”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 476: “Hả?” Duệ Duệ hạ thấp giọng nói, “Chú còn thích mẹ cháu không?” Đâm vào tim rồi! Anh ta thích Lâm Quán Quán thì có ích gì chứ, người phụ nữ chết tiệt kia luôn coi anh ta là anh em tốt, căn bản không có tình cảm nam nữ đối với anh ta. “Duệ Duệ…” “Rốt cuộc chú có thích hay không, là đàn ông hãy dứt khoát chút!” “…” Cơ Dã Hỏa hung hăng, “Thích!” Mặc dù biết mình không có cơ hội. Nhưng thích một người đâu dễ dàng nói bỏ cuộc là bỏ cuộc được? Bây giờ anh ta còn thích Lâm Quán Quán… đó là sự thật. Lấy được đáp án mình muốn, sắc mặt Duệ Duệ buông lỏng, cậu bé móc móc tay với Cơ Dã Hỏa, Cơ Dã Hỏa lập tức ghé tai qua. “Vậy chú, có muốn ở bên cạnh mẹ cháu không?” “Phụt “ Cơ Dã Hỏa đang uống nước, nghe vậy thì trực tiếp phun ra. Anh ta giật mình. Ở bên cạnh Lâm Quán Quán sao?! Đậu xanh. Anh ta cũng chẳng phải là chán sống! Trước đây, cũng bởi vì thích Quán Quán, mà chú hai tặng anh ta bao nhiêu vấp ngã, bây giờ, chú hai và Quán Quán đã ở bên cạnh nhau. Nếu như lúc này anh ta thò chân vào… Cơ Dã Hỏa kích động. Đậu xanh. Anh ta không chê mình mạng dài! Anh ta nhìn thằng nhóc nhỏ, cuối cùng cũng hiểu rõ. Thằng nhóc Duệ Duệ này…là muốn lấy anh ta làm súng. Đối phó với khẩu súng của chú hai! Biệt thự nhà họ Tiêu. Lúc Cơ Dã Hỏa chạy về nhà, đã hơn mười một giờ sáng. Trong biệt thự được thắp sáng. Anh ta đi vào phòng khách, phát hiện mọi người nhưng vẫn chưa nghỉ ngơi. Trong phòng khách. Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên bưng ly sữa nóng, đang ngồi uống ngụm nhỏ, bên cạnh bọn họ, Tiêu Dục và La Mỹ Mỹ đang ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm. Người đầu tiên nhìn thấy Cơ Dã Hỏa là La Mỹ Mỹ. PẬ côn La Mỹ Mỹ hưng phấn hét chói tai, “chậc” một tiếng rồi đứng lên từ sô pha, cô ta mở to hai mắt, ngón tay run rẫy chỉ vào Cơ Dã Hỏa. “Cơ, Cơ, Cơ Dã Hỏa?” Cô ta hung hăng véo đùi một cái, đau đến lại hét chói tai, “Chậc! Đau! Không phải đang nằm mơ, thật sự là Cơ Dã Hỏa! Trời à, tôi thấy Cơ Dã Hỏa ngoài đời kìa, trời à, điều này thật không thể tin được!” Bên cạnh, ánh mắt Tiêu Dục nhìn Tiêu Dận từ cửa đi vào, ánh mắt dần dần thâm thúy. Liễu Uyễển Lê và Tiêu Kính Niên được La Mỹ Mỹ nhắc đến, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Cơ Dã Hỏa, hai vợ chồng họ cũng sửng sót, “A Dận, sao con lại trở về?” “Có chút chuyện tìm anh trai con.” Nghe vậy, Tiêu Dục đứng lên từ trên sô pha, vẫy vẫy tay. với anh ta, “A Dận, em mau tới đây, vừa rồi chúng ta còn nhắc tới em đó.” Cơ Dã Hỏa mím môi đi tới. Lúc này. La Mỹ Mỹ đã hoàn toàn trợn tròn mắt, cô ta nuốt nước miếng, chọc chọc Tiêu Dục, “Anh ấy không phải là Cơ Dã Hỏa sao, sao mọi người lại gọi anh ấy là A Dận?” “Cơ Dã Hỏa chính là A Dận, A Dận chính là Cơ Dã Hỏa.”