Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 505
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 505: “Đúng rồi, ăn tết phải ăn sủi cảo chứ đúng không? Em nhớ phong tục Vân Thành hình như là đêm 30 mùng một thì cả ngày đều sẽ ăn sủi cảo.” “Ừm!” Tiêu Lăng Dạ hỏi: “Em ở nước M không ăn tết sao?” Không đợi Lâm Quán Quán trả lời, Duệ Duệ liền hừ lạnh một tiếng. “Chú cho rằng chúng ta nhàn hạ giống chú sao? Mỗi ngày mẹ đều vùi mình ở đoàn phim làm việc, làm sao có thời giờ ăn tết!” Trong lòng Tiêu Lăng Dạ có chút xấu hồ. Thấy thế, Lâm Quán Quán vội vàng hoà giải: “Ai nha, nước M căn bản cũng không có Tết âm lịch hay mùng một, bọn họ chỉ có lễ Giáng Sinh thôi.” Nói xong, Lâm Quán Quán đi đến khu thức ăn: “Đi đi đi, mua thịt mua đồ ăn làm sủi cảo ăn.” Tiêu Lăng Dạ nhìn Duệ Duệ. Cậu bé hừ nhẹ một tiếng, mặt không biểu cảm đi về phía trước. Tiêu Lăng Dạ thở dài, chậm rãi đuổi theo. “Tâm Can, con thích ăn nhân sủi cảo gì?” “Rau hẹ nhân thịt heo!” Đây là lần đầu Tâm Can đi siêu thị với ba mẹ và anht trai, cô bé vô cùng thích thú: “Mẹ ơi mẹ mua nhiều rau hẹ một chút, Tâm Can thích ăn nhiều thịt nữa.” “Được!” “Nhưng mà ba lại không ăn rau hẹ.” Khóe miệng Lâm Quán Quán giật giật, theo bản năng nhìn Duệ Duệ. Thằng nhóc này cũng không ăn rau hẹ. Thật đúng là ba con ruột mà. Cô bất đắc dĩ mua thêm một búp cải trắng, chuẩn bị làm sủi cảo cải trắng nhân thịt heo. Cuối cùng. Hai cái xe đẩy đã đầy đồ ăn, cả nhà mới đi tính tiền. Người quá nhiều, hàng người đợi tính tiền cũng rất dài. Trong lúc chờ đợi, Tiêu Diễn ôm một đống lớn đồ ăn lẫn vào đám người, một nhà 4 người này thực sự hấp dẫn không ít ánh mắt người khác. “Wow! Người đàn ông kia thật đẹp trai nha, không biết đã kết hôn chưa nữa.” Một cô gái nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Dạ. *Hết hy vọng đi, người ta đã kết hôn rồi!” “Sao cô biết?” “Cô thấy cậu bé đứng cạnh người đàn ông kia không trông rất giống anh ấy, cái mũi cái miệng giống y như đúc, hiển nhiên là con của anh ấy! Còn nữa người đàn ông kia luôn dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn người phụ nữ phía trước. Trong xe đẩy của cô ấy còn một cô bé cũng rất giống cậu bé kia, tuổi cũng xấp xỉ, khẳng định là sinh đôi. Người phụ nữ đó đương nhiên là nữ chủ nhân nha!” Bởi vì khoảng cách tương đối gần. Giọng nói của hai người đó truyền vào tai Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ rất rõ ràng. Tiêu Diễn còn đang chờ cô gái đó khen anh, kết quả người ta trực tiếp xem nhẹ anh đem ánh mắt dừng ở trên người Lâm Quán Quán. Tiêu Diễn thật muốn khóc. Bộ anh không hề mang chút cảm giác tồn tại nào sao! Các nữ hài nhịn không được tò mò nhìn Lâm Quán Quán. Không biết người phụ nữ nào mới có thể thu phục người đàn ông đẹp đến thế, còn có thể may mắn sinh một cặp sinh đôi đáng yêu như vậy. Nhưng. Thật đáng tiếc. Lâm Quán Quán quấn một cái khăn quàng cổ lông xù xù, khăn quàng cổ che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh thủy linh linh. Nhìn nhìn một lát. Cô gái kia đột nhiên kích động hô lên: “Ai nha! Cô nhìn người phụ nữ kia xem, thật giống Thần phi đúng không?” “Cô nói Thần phi trong “Uyển Phi Truyện” sao?” “Đúng vậy đúng vậy.” “Hình như đúng là có điểm giống thật!” Lâm Quán Quán chảy mồ hôi ròng ròng. Má ơi. Cô đã quấn kĩ như vậy rồi mà vẫn bị nhận ra.
Chương 505:
“Đúng rồi, ăn tết phải ăn sủi cảo chứ đúng không? Em nhớ phong tục Vân Thành hình như là đêm 30 mùng một thì cả ngày đều sẽ ăn sủi cảo.”
“Ừm!” Tiêu Lăng Dạ hỏi: “Em ở nước M không ăn tết sao?”
Không đợi Lâm Quán Quán trả lời, Duệ Duệ liền hừ lạnh một tiếng.
“Chú cho rằng chúng ta nhàn hạ giống chú sao? Mỗi ngày mẹ đều vùi mình ở đoàn phim làm việc, làm sao có thời giờ ăn tết!”
Trong lòng Tiêu Lăng Dạ có chút xấu hồ.
Thấy thế, Lâm Quán Quán vội vàng hoà giải: “Ai nha, nước M căn bản cũng không có Tết âm lịch hay mùng một, bọn họ chỉ có lễ Giáng Sinh thôi.” Nói xong, Lâm Quán Quán đi đến khu thức ăn: “Đi đi đi, mua thịt mua đồ ăn làm sủi cảo ăn.”
Tiêu Lăng Dạ nhìn Duệ Duệ.
Cậu bé hừ nhẹ một tiếng, mặt không biểu cảm đi về phía trước.
Tiêu Lăng Dạ thở dài, chậm rãi đuổi theo.
“Tâm Can, con thích ăn nhân sủi cảo gì?”
“Rau hẹ nhân thịt heo!” Đây là lần đầu Tâm Can đi siêu thị với ba mẹ và anht trai, cô bé vô cùng thích thú: “Mẹ ơi mẹ mua nhiều rau hẹ một chút, Tâm Can thích ăn nhiều thịt nữa.”
“Được!”
“Nhưng mà ba lại không ăn rau hẹ.”
Khóe miệng Lâm Quán Quán giật giật, theo bản năng nhìn Duệ Duệ. Thằng nhóc này cũng không ăn rau hẹ.
Thật đúng là ba con ruột mà.
Cô bất đắc dĩ mua thêm một búp cải trắng, chuẩn bị làm sủi cảo cải trắng nhân thịt heo.
Cuối cùng.
Hai cái xe đẩy đã đầy đồ ăn, cả nhà mới đi tính tiền.
Người quá nhiều, hàng người đợi tính tiền cũng rất dài.
Trong lúc chờ đợi, Tiêu Diễn ôm một đống lớn đồ ăn lẫn vào đám người, một nhà 4 người này thực sự hấp dẫn không ít ánh mắt người khác.
“Wow! Người đàn ông kia thật đẹp trai nha, không biết đã kết hôn chưa nữa.” Một cô gái nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Dạ.
*Hết hy vọng đi, người ta đã kết hôn rồi!”
“Sao cô biết?”
“Cô thấy cậu bé đứng cạnh người đàn ông kia không trông rất giống anh ấy, cái mũi cái miệng giống y như đúc, hiển nhiên là con của anh ấy! Còn nữa người đàn ông kia luôn dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn người phụ nữ phía trước. Trong xe đẩy của cô ấy còn một cô bé cũng rất giống cậu bé kia, tuổi cũng xấp xỉ, khẳng định là sinh đôi.
Người phụ nữ đó đương nhiên là nữ chủ nhân nha!”
Bởi vì khoảng cách tương đối gần.
Giọng nói của hai người đó truyền vào tai Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ rất rõ ràng.
Tiêu Diễn còn đang chờ cô gái đó khen anh, kết quả người ta trực tiếp xem nhẹ anh đem ánh mắt dừng ở trên người Lâm Quán Quán.
Tiêu Diễn thật muốn khóc.
Bộ anh không hề mang chút cảm giác tồn tại nào sao!
Các nữ hài nhịn không được tò mò nhìn Lâm Quán Quán.
Không biết người phụ nữ nào mới có thể thu phục người đàn ông đẹp đến thế, còn có thể may mắn sinh một cặp sinh đôi đáng yêu như vậy.
Nhưng.
Thật đáng tiếc.
Lâm Quán Quán quấn một cái khăn quàng cổ lông xù xù, khăn quàng cổ che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh thủy linh linh.
Nhìn nhìn một lát.
Cô gái kia đột nhiên kích động hô lên: “Ai nha! Cô nhìn người phụ nữ kia xem, thật giống Thần phi đúng không?”
“Cô nói Thần phi trong “Uyển Phi Truyện” sao?”
“Đúng vậy đúng vậy.”
“Hình như đúng là có điểm giống thật!”
Lâm Quán Quán chảy mồ hôi ròng ròng.
Má ơi.
Cô đã quấn kĩ như vậy rồi mà vẫn bị nhận ra.
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 505: “Đúng rồi, ăn tết phải ăn sủi cảo chứ đúng không? Em nhớ phong tục Vân Thành hình như là đêm 30 mùng một thì cả ngày đều sẽ ăn sủi cảo.” “Ừm!” Tiêu Lăng Dạ hỏi: “Em ở nước M không ăn tết sao?” Không đợi Lâm Quán Quán trả lời, Duệ Duệ liền hừ lạnh một tiếng. “Chú cho rằng chúng ta nhàn hạ giống chú sao? Mỗi ngày mẹ đều vùi mình ở đoàn phim làm việc, làm sao có thời giờ ăn tết!” Trong lòng Tiêu Lăng Dạ có chút xấu hồ. Thấy thế, Lâm Quán Quán vội vàng hoà giải: “Ai nha, nước M căn bản cũng không có Tết âm lịch hay mùng một, bọn họ chỉ có lễ Giáng Sinh thôi.” Nói xong, Lâm Quán Quán đi đến khu thức ăn: “Đi đi đi, mua thịt mua đồ ăn làm sủi cảo ăn.” Tiêu Lăng Dạ nhìn Duệ Duệ. Cậu bé hừ nhẹ một tiếng, mặt không biểu cảm đi về phía trước. Tiêu Lăng Dạ thở dài, chậm rãi đuổi theo. “Tâm Can, con thích ăn nhân sủi cảo gì?” “Rau hẹ nhân thịt heo!” Đây là lần đầu Tâm Can đi siêu thị với ba mẹ và anht trai, cô bé vô cùng thích thú: “Mẹ ơi mẹ mua nhiều rau hẹ một chút, Tâm Can thích ăn nhiều thịt nữa.” “Được!” “Nhưng mà ba lại không ăn rau hẹ.” Khóe miệng Lâm Quán Quán giật giật, theo bản năng nhìn Duệ Duệ. Thằng nhóc này cũng không ăn rau hẹ. Thật đúng là ba con ruột mà. Cô bất đắc dĩ mua thêm một búp cải trắng, chuẩn bị làm sủi cảo cải trắng nhân thịt heo. Cuối cùng. Hai cái xe đẩy đã đầy đồ ăn, cả nhà mới đi tính tiền. Người quá nhiều, hàng người đợi tính tiền cũng rất dài. Trong lúc chờ đợi, Tiêu Diễn ôm một đống lớn đồ ăn lẫn vào đám người, một nhà 4 người này thực sự hấp dẫn không ít ánh mắt người khác. “Wow! Người đàn ông kia thật đẹp trai nha, không biết đã kết hôn chưa nữa.” Một cô gái nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Dạ. *Hết hy vọng đi, người ta đã kết hôn rồi!” “Sao cô biết?” “Cô thấy cậu bé đứng cạnh người đàn ông kia không trông rất giống anh ấy, cái mũi cái miệng giống y như đúc, hiển nhiên là con của anh ấy! Còn nữa người đàn ông kia luôn dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn người phụ nữ phía trước. Trong xe đẩy của cô ấy còn một cô bé cũng rất giống cậu bé kia, tuổi cũng xấp xỉ, khẳng định là sinh đôi. Người phụ nữ đó đương nhiên là nữ chủ nhân nha!” Bởi vì khoảng cách tương đối gần. Giọng nói của hai người đó truyền vào tai Lâm Quán Quán và Tiêu Lăng Dạ rất rõ ràng. Tiêu Diễn còn đang chờ cô gái đó khen anh, kết quả người ta trực tiếp xem nhẹ anh đem ánh mắt dừng ở trên người Lâm Quán Quán. Tiêu Diễn thật muốn khóc. Bộ anh không hề mang chút cảm giác tồn tại nào sao! Các nữ hài nhịn không được tò mò nhìn Lâm Quán Quán. Không biết người phụ nữ nào mới có thể thu phục người đàn ông đẹp đến thế, còn có thể may mắn sinh một cặp sinh đôi đáng yêu như vậy. Nhưng. Thật đáng tiếc. Lâm Quán Quán quấn một cái khăn quàng cổ lông xù xù, khăn quàng cổ che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh thủy linh linh. Nhìn nhìn một lát. Cô gái kia đột nhiên kích động hô lên: “Ai nha! Cô nhìn người phụ nữ kia xem, thật giống Thần phi đúng không?” “Cô nói Thần phi trong “Uyển Phi Truyện” sao?” “Đúng vậy đúng vậy.” “Hình như đúng là có điểm giống thật!” Lâm Quán Quán chảy mồ hôi ròng ròng. Má ơi. Cô đã quấn kĩ như vậy rồi mà vẫn bị nhận ra.