“A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta”. Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối thì bỗng dưng lúc này lại bỗng…
Chương 587
Vương Phi Muốn Tái Giá RồiTác giả: A ThiênTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta”. Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối thì bỗng dưng lúc này lại bỗng… Chương 587“Ba người đồng thời ngất đi, nghe nói Phong vương phi bây giờ vẫn chưa tỉnh. Khiến cho Kỳ vương gia rất lo lắng.”“Còn chưa tỉnh?”“Vâng, còn kinh động đến hoàng thượng và thái hậu, mang theo một đám ngự y đi chuẩn bệnh, phát cáu.”Cừu thiếu chủ đứng dậy, có chút không yên tâm, muốn đi xem thử Lãnh Băng Cơ như thế nào.Đi được hai bước lại quay lại.“Tại sao ta phải đi xem? Bổn thiếu đã bình an vô sự, điều đó chứng minh là thuốc này nhất định là không sao, có thể tự tỉnh lại, nếu như ta đi, Mộ Dung há sẽ cảm thấy yên tâm sao? Một lát nữa nếu có người của vương phủ đến hỏi bốn thiếu tỉnh lại chưa, thì hãy nói với bọn họ, tình hình của bổn thiếu rất không ổn, nôn ra rất nhiều máu, sợ rằng sắp không xong rồi.Để cho Mộ Dung Phong hắn lo chết, mẹ kiếp, đồ ăn cháo đá bát.” Thuộc hạ không dám nói không, tuy cảm thấy gia chủ nhà mình có chút khác thường, đời nào lại tự nguyền rủa mình sắp chết.Cừu thiếu chủ lại hỏi: “Chuyện của Phi Ưng giáo có tiến triển gì không?”“Bẩm báo gia chủ, chúng tôi từ chỗ sơn trang không thu được gì, cũng không tìm được thứ gì có giá trị.Bởi vì có người đã hạ thủ trước chúng tôi một bước.”Cừu thiếu chủ kinh ngạc: “Có người nhanh hơn chúng ta sao? Ai? Người của Mộ Dung Phong sao?”“Không phải.”Thuộc hạ của hắn ta lắc đầu: “Đối phương đều khăn đen che mặt, không nhìn ra thân phận gì cả, nghe khẩu âm thì không phải người bản địa Trường An.Bọn họ động tay khi xe ngựa của Tề Cảnh Vân vừa mới rời khỏi sơn trang, giết thuộc hạ của Tề Cảnh Vân, sau đó lục lọi lung tung bên trong, hình như là đang tìm kiếm thứ gì đó. Khi người của chúng ta đuổi đến thì tình cờ gặp mặt đánh nhau một trận với bọn họ, hơn nữa lúc hai bên giao đấu, đối phương không hiếu chiến, trực tiếp rút lui khỏi, cũng không biết đã thuận lợi hay không.”Cừu thiếu chủ nghi hoặc hít vào một hơi khí lạnh: “Bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau, sau lưng của chúng ta còn có người nhìn chằm chằm vào Phi Ưng Vệ, rõ ràng cũng là từ thông tin mật của đối phương mà đến.Chẳng lẽ một chút manh mối cũng không có sao?”“Có.”Thuộc hạ tìm ra một bức thư, đưa cho Cừu thiếu chủ: “Đây là bức thư đối phương để lại cho Phong vương phi.”“Để lại cho Lãnh Băng Cơ sao?” Cừu thiếu chủ nhận lấy trong tay, phong thư mở ra, không có dán lại.Bên trong có một tờ giấy viết thư màu đỏ, lộ ra khí chất nữ tử.“Thoạt nhìn giống như đồ của các nữ nhi.”Cừu thiếu chủ nói chuyện với chính mình: “Các người có mở ra đọc chưa?Tên thuộc hạ cúi đầu: “Tiểu nhân không dám.”Cừu thiếu chủ nhìn trái nhìn phải: “Vậy nếu như ta tò mò, mở ra xem thử một tí, có tính là xem trộm không?”Thuộc hạ do dự một chút: “Trước mặt thuộc hạ, vậy nên cũng không tính là xem trộm?”“Nói cũng có lý.”Cừu thiếu chủ tự an ủi mình: “Đối phương không niêm phong phong thư, cũng tức là, cố ý để lại cho người khác nhìn trộm.Vậy nên, nếu như ta xem, cũng chỉ là thuận theo ý của người khác mà thôi.”Có lý chẳng sợ hắn ta mở tờ giấy viết thư ra, đưa lên chóp mũi ngửi, còn có mùi thơm son phấn bình thường.Thì thầm một câu: “Chiêu ong dụ bướm, ngay cả nữ nhân cũng không bỏ qua, hừm, còn chưa có cô nương nhà nào viết thư tình cho ta cả”.Thuộc hạ vén mí mắt lên, trong lòng oán thầm, cũng không dám nói lời nào.
Chương 587
“Ba người đồng thời ngất đi, nghe nói Phong vương phi bây giờ vẫn chưa tỉnh. Khiến cho Kỳ vương gia rất lo lắng.”
“Còn chưa tỉnh?”
“Vâng, còn kinh động đến hoàng thượng và thái hậu, mang theo một đám ngự y đi chuẩn bệnh, phát cáu.”
Cừu thiếu chủ đứng dậy, có chút không yên tâm, muốn đi xem thử Lãnh Băng Cơ như thế nào.
Đi được hai bước lại quay lại.
“Tại sao ta phải đi xem? Bổn thiếu đã bình an vô sự, điều đó chứng minh là thuốc này nhất định là không sao, có thể tự tỉnh lại, nếu như ta đi, Mộ Dung há sẽ cảm thấy yên tâm sao? Một lát nữa nếu có người của vương phủ đến hỏi bốn thiếu tỉnh lại chưa, thì hãy nói với bọn họ, tình hình của bổn thiếu rất không ổn, nôn ra rất nhiều máu, sợ rằng sắp không xong rồi.
Để cho Mộ Dung Phong hắn lo chết, mẹ kiếp, đồ ăn cháo đá bát.”
Thuộc hạ không dám nói không, tuy cảm thấy gia chủ nhà mình có chút khác thường, đời nào lại tự nguyền rủa mình sắp chết.Cừu thiếu chủ lại hỏi: “Chuyện của Phi Ưng giáo có tiến triển gì không?”
“Bẩm báo gia chủ, chúng tôi từ chỗ sơn trang không thu được gì, cũng không tìm được thứ gì có giá trị.
Bởi vì có người đã hạ thủ trước chúng tôi một bước.”
Cừu thiếu chủ kinh ngạc: “Có người nhanh hơn chúng ta sao? Ai? Người của Mộ Dung Phong sao?”
“Không phải.”
Thuộc hạ của hắn ta lắc đầu: “Đối phương đều khăn đen che mặt, không nhìn ra thân phận gì cả, nghe khẩu âm thì không phải người bản địa Trường An.
Bọn họ động tay khi xe ngựa của Tề Cảnh Vân vừa mới rời khỏi sơn trang, giết thuộc hạ của Tề Cảnh Vân, sau đó lục lọi lung tung bên trong, hình như là đang tìm kiếm thứ gì đó.
Khi người của chúng ta đuổi đến thì tình cờ gặp mặt đánh nhau một trận với bọn họ, hơn nữa lúc hai bên giao đấu, đối phương không hiếu chiến, trực tiếp rút lui khỏi, cũng không biết đã thuận lợi hay không.”
Cừu thiếu chủ nghi hoặc hít vào một hơi khí lạnh: “Bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau, sau lưng của chúng ta còn có người nhìn chằm chằm vào Phi Ưng Vệ, rõ ràng cũng là từ thông tin mật của đối phương mà đến.
Chẳng lẽ một chút manh mối cũng không có sao?”
“Có.”
Thuộc hạ tìm ra một bức thư, đưa cho Cừu thiếu chủ: “Đây là bức thư đối phương để lại cho Phong vương phi.”
“Để lại cho Lãnh Băng Cơ sao?” Cừu thiếu chủ nhận lấy trong tay, phong thư mở ra, không có dán lại.
Bên trong có một tờ giấy viết thư màu đỏ, lộ ra khí chất nữ tử.
“Thoạt nhìn giống như đồ của các nữ nhi.”
Cừu thiếu chủ nói chuyện với chính mình: “Các người có mở ra đọc chưa?
Tên thuộc hạ cúi đầu: “Tiểu nhân không dám.”
Cừu thiếu chủ nhìn trái nhìn phải: “Vậy nếu như ta tò mò, mở ra xem thử một tí, có tính là xem trộm không?”
Thuộc hạ do dự một chút: “Trước mặt thuộc hạ, vậy nên cũng không tính là xem trộm?”
“Nói cũng có lý.”
Cừu thiếu chủ tự an ủi mình: “Đối phương không niêm phong phong thư, cũng tức là, cố ý để lại cho người khác nhìn trộm.
Vậy nên, nếu như ta xem, cũng chỉ là thuận theo ý của người khác mà thôi.”Có lý chẳng sợ hắn ta mở tờ giấy viết thư ra, đưa lên chóp mũi ngửi, còn có mùi thơm son phấn bình thường.
Thì thầm một câu: “Chiêu ong dụ bướm, ngay cả nữ nhân cũng không bỏ qua, hừm, còn chưa có cô nương nhà nào viết thư tình cho ta cả”.
Thuộc hạ vén mí mắt lên, trong lòng oán thầm, cũng không dám nói lời nào.
Vương Phi Muốn Tái Giá RồiTác giả: A ThiênTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta”. Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối thì bỗng dưng lúc này lại bỗng… Chương 587“Ba người đồng thời ngất đi, nghe nói Phong vương phi bây giờ vẫn chưa tỉnh. Khiến cho Kỳ vương gia rất lo lắng.”“Còn chưa tỉnh?”“Vâng, còn kinh động đến hoàng thượng và thái hậu, mang theo một đám ngự y đi chuẩn bệnh, phát cáu.”Cừu thiếu chủ đứng dậy, có chút không yên tâm, muốn đi xem thử Lãnh Băng Cơ như thế nào.Đi được hai bước lại quay lại.“Tại sao ta phải đi xem? Bổn thiếu đã bình an vô sự, điều đó chứng minh là thuốc này nhất định là không sao, có thể tự tỉnh lại, nếu như ta đi, Mộ Dung há sẽ cảm thấy yên tâm sao? Một lát nữa nếu có người của vương phủ đến hỏi bốn thiếu tỉnh lại chưa, thì hãy nói với bọn họ, tình hình của bổn thiếu rất không ổn, nôn ra rất nhiều máu, sợ rằng sắp không xong rồi.Để cho Mộ Dung Phong hắn lo chết, mẹ kiếp, đồ ăn cháo đá bát.” Thuộc hạ không dám nói không, tuy cảm thấy gia chủ nhà mình có chút khác thường, đời nào lại tự nguyền rủa mình sắp chết.Cừu thiếu chủ lại hỏi: “Chuyện của Phi Ưng giáo có tiến triển gì không?”“Bẩm báo gia chủ, chúng tôi từ chỗ sơn trang không thu được gì, cũng không tìm được thứ gì có giá trị.Bởi vì có người đã hạ thủ trước chúng tôi một bước.”Cừu thiếu chủ kinh ngạc: “Có người nhanh hơn chúng ta sao? Ai? Người của Mộ Dung Phong sao?”“Không phải.”Thuộc hạ của hắn ta lắc đầu: “Đối phương đều khăn đen che mặt, không nhìn ra thân phận gì cả, nghe khẩu âm thì không phải người bản địa Trường An.Bọn họ động tay khi xe ngựa của Tề Cảnh Vân vừa mới rời khỏi sơn trang, giết thuộc hạ của Tề Cảnh Vân, sau đó lục lọi lung tung bên trong, hình như là đang tìm kiếm thứ gì đó. Khi người của chúng ta đuổi đến thì tình cờ gặp mặt đánh nhau một trận với bọn họ, hơn nữa lúc hai bên giao đấu, đối phương không hiếu chiến, trực tiếp rút lui khỏi, cũng không biết đã thuận lợi hay không.”Cừu thiếu chủ nghi hoặc hít vào một hơi khí lạnh: “Bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau, sau lưng của chúng ta còn có người nhìn chằm chằm vào Phi Ưng Vệ, rõ ràng cũng là từ thông tin mật của đối phương mà đến.Chẳng lẽ một chút manh mối cũng không có sao?”“Có.”Thuộc hạ tìm ra một bức thư, đưa cho Cừu thiếu chủ: “Đây là bức thư đối phương để lại cho Phong vương phi.”“Để lại cho Lãnh Băng Cơ sao?” Cừu thiếu chủ nhận lấy trong tay, phong thư mở ra, không có dán lại.Bên trong có một tờ giấy viết thư màu đỏ, lộ ra khí chất nữ tử.“Thoạt nhìn giống như đồ của các nữ nhi.”Cừu thiếu chủ nói chuyện với chính mình: “Các người có mở ra đọc chưa?Tên thuộc hạ cúi đầu: “Tiểu nhân không dám.”Cừu thiếu chủ nhìn trái nhìn phải: “Vậy nếu như ta tò mò, mở ra xem thử một tí, có tính là xem trộm không?”Thuộc hạ do dự một chút: “Trước mặt thuộc hạ, vậy nên cũng không tính là xem trộm?”“Nói cũng có lý.”Cừu thiếu chủ tự an ủi mình: “Đối phương không niêm phong phong thư, cũng tức là, cố ý để lại cho người khác nhìn trộm.Vậy nên, nếu như ta xem, cũng chỉ là thuận theo ý của người khác mà thôi.”Có lý chẳng sợ hắn ta mở tờ giấy viết thư ra, đưa lên chóp mũi ngửi, còn có mùi thơm son phấn bình thường.Thì thầm một câu: “Chiêu ong dụ bướm, ngay cả nữ nhân cũng không bỏ qua, hừm, còn chưa có cô nương nhà nào viết thư tình cho ta cả”.Thuộc hạ vén mí mắt lên, trong lòng oán thầm, cũng không dám nói lời nào.