Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 547

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 547: “Đúng vậy.” “Anh trai cháu có khỏe không?” “Anh rất khỏe.” “Khụ, Tâm Can, vậy anh trai cháu có nhắc tới bà và ông không?” Tâm Can nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thấy thế, Khương Ninh có chút khẩn trương. Nhưng cô bé suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra anh có nhắc tới ông bà lần nào, cô bé thành thật lắc đầu: “Không có.” Trên mặt Khương Ninh thể hiện sự thất vọng không thể che giấu. Đồng thời. Bà càng bắt mãn với Lâm Quán Quán còn mãnh liệt hơn. Người phụ nữ này. Rõ ràng biết bà cùng lão gia tử là ông bà nội của Duệ Duệ rồi. Coi như lúc trước do bà không biết thân phận Duệ Duệ cho nên mới bắt cóc cậu nhưng chuyện này không phải đều đã qua rồi sao. Nếu Lâm Quán Quán thật sự là một người tốt thì tại sao không khuyên Duệ Duệ thân cận với bọn họ một chút? Trong lòng Khương Ninh tràn đầy không vui nhưng cũng chỉ có thể áp xuống, bà móc một cái bao lì xì to từ trong túi ra bỏ vào tay Tâm Can. *Oa, bà nội, đây là tiền mừng tuổi Tâm Can sao?” “Đúng vậy.” “Ha ha, thật nhiều tiền nha.” Khương Ninh thấy tiểu nha đầu vui vẻ, tâm tình bà cũng chuyển biến tốt đẹp một chút, bà lại móc ra một cái bao lì xì khác từ trong túi, bỏ vào tay cô bé: “Tâm Can, đây là tiền mừng tuổi bà chuẩn bị cho anh trai cháu, hôm nay anh trai không có tới, nên nhờ Tâm Can mang về cho anh được không?” Tâm Can đem hai bào tiền mừng tuổi bỏ vào trong túi, gật đầu nói: “Dạ được!” Lão gia tử đã từng đi lính lúc còn trẻ, cũng từng kinh doanh nên kết bạn với không ít người. Nên mùng một có rất nhiều người tới chúc tết. Nhà chính cực kì náo nhiệt. Tiêu Diễn làm con cháu trong nhà, hôm nay mùng một cũng phải đi chúc tết không ít các trưởng bối. Năm qua, đều là Tiêu Diễn dắt Tâm Can đi. Mà nay năm. Lão gia tử cố ý lên tiếng, để Tiêu Diễn dẫn theo cả Cơ Dã Hỏa đi. Lão gia tử vừa nói xong, các khách mời trong phòng khách đều ngây ngắn cả người, bao gồm bản thân Cơ Dã Hỏa. Mọi người đều biết. Mười lăm năm trước, lão gia tử đem đuổi một nhà con trai lớn ra khỏi cửa, hơn nữa cũng từ mặt bọn họ. Hơn mười lăm năm qua cũng chẳng có qua lại với nhau. Nhưng hiện tại. Ông lại bảo Cơ Dã Hỏa cũng đi theo chúc tết? Trong lòng mọi người tính toán tới lui. Chẳng lẽ quan hệ giữa lão gia tử và con trai đầu đã dịu xuống rồi? Nếu như vậy. Vậy thì cũng phải nể mặt Tiêu Kính Niên bên kia một chút rồi. Cơ Dã Hỏa cũng sửng sốt: “Ông nội.” Lão gia tử xua xua tay: “Mau nhanh đi với chú ba cháu đi, mấy năm nay cháu cũng chưa thăm hỏi máy người lớn trong nhà. Lần này cũng không thể bỏ qua nữa, cháu là đứa trẻ ngoan, chuyện giữa ông và ba mẹ cháu không liên quan gì tới cháu cả.” Lúc này mọi người mới hiểu được. Thì ra không phải là làm lành với nhà con cả, mà là cố ý chống lưng cho đứa cháu này. Cơ Dã Hỏa cũng không ngu, rất mau liền hiểu được ý của ông nội. Ông nội lo lắng thanh danh ác liệt của nhà anh sẽ ảnh hưởng đến anh, cố ý chống lưng cho. Hiện tại trong lòng anh cũng không biết là có cảm giác gì nữa. *Ông nội!” “Nhanh lên đi, hôm nay về nhà ăn cơm với chú hai, chú ba của cháu nữa.” “Vâng!” Lúc Cơ Dã Hỏa đi ngang qua Tiêu Lăng Dạ, Tiêu Lăng Dạ còn mỉm cười vỗ vỗ vai của anh.

Chương 547:

 

“Đúng vậy.”

 

“Anh trai cháu có khỏe không?”

 

“Anh rất khỏe.”

 

“Khụ, Tâm Can, vậy anh trai cháu có nhắc tới bà và ông không?”

 

Tâm Can nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thấy thế, Khương Ninh có chút khẩn trương.

 

Nhưng cô bé suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra anh có nhắc tới ông bà lần nào, cô bé thành thật lắc đầu: “Không có.”

 

Trên mặt Khương Ninh thể hiện sự thất vọng không thể che giấu.

 

Đồng thời.

 

Bà càng bắt mãn với Lâm Quán Quán còn mãnh liệt hơn.

 

Người phụ nữ này.

 

Rõ ràng biết bà cùng lão gia tử là ông bà nội của Duệ Duệ rồi. Coi như lúc trước do bà không biết thân phận Duệ Duệ cho nên mới bắt cóc cậu nhưng chuyện này không phải đều đã qua rồi sao. Nếu Lâm Quán Quán thật sự là một người tốt thì tại sao không khuyên Duệ Duệ thân cận với bọn họ một chút?

 

Trong lòng Khương Ninh tràn đầy không vui nhưng cũng chỉ có thể áp xuống, bà móc một cái bao lì xì to từ trong túi ra bỏ vào tay Tâm Can.

 

*Oa, bà nội, đây là tiền mừng tuổi Tâm Can sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Ha ha, thật nhiều tiền nha.”

 

Khương Ninh thấy tiểu nha đầu vui vẻ, tâm tình bà cũng chuyển biến tốt đẹp một chút, bà lại móc ra một cái bao lì xì khác từ trong túi, bỏ vào tay cô bé: “Tâm Can, đây là tiền mừng tuổi bà chuẩn bị cho anh trai cháu, hôm nay anh trai không có tới, nên nhờ Tâm Can mang về cho anh được không?”

 

Tâm Can đem hai bào tiền mừng tuổi bỏ vào trong túi, gật đầu nói: “Dạ được!”

 

Lão gia tử đã từng đi lính lúc còn trẻ, cũng từng kinh doanh nên kết bạn với không ít người. Nên mùng một có rất nhiều người tới chúc tết. Nhà chính cực kì náo nhiệt.

 

Tiêu Diễn làm con cháu trong nhà, hôm nay mùng một cũng phải đi chúc tết không ít các trưởng bối.

 

Năm qua, đều là Tiêu Diễn dắt Tâm Can đi.

 

Mà nay năm.

 

Lão gia tử cố ý lên tiếng, để Tiêu Diễn dẫn theo cả Cơ Dã Hỏa đi.

 

Lão gia tử vừa nói xong, các khách mời trong phòng khách đều ngây ngắn cả người, bao gồm bản thân Cơ Dã Hỏa.

 

Mọi người đều biết.

 

Mười lăm năm trước, lão gia tử đem đuổi một nhà con trai lớn ra khỏi cửa, hơn nữa cũng từ mặt bọn họ.

 

Hơn mười lăm năm qua cũng chẳng có qua lại với nhau.

 

Nhưng hiện tại.

 

Ông lại bảo Cơ Dã Hỏa cũng đi theo chúc tết?

 

Trong lòng mọi người tính toán tới lui.

 

Chẳng lẽ quan hệ giữa lão gia tử và con trai đầu đã dịu xuống rồi?

 

Nếu như vậy.

 

Vậy thì cũng phải nể mặt Tiêu Kính Niên bên kia một chút rồi.

 

Cơ Dã Hỏa cũng sửng sốt: “Ông nội.”

 

Lão gia tử xua xua tay: “Mau nhanh đi với chú ba cháu đi, mấy năm nay cháu cũng chưa thăm hỏi máy người lớn trong nhà. Lần này cũng không thể bỏ qua nữa, cháu là đứa trẻ ngoan, chuyện giữa ông và ba mẹ cháu không liên quan gì tới cháu cả.”

 

Lúc này mọi người mới hiểu được.

 

Thì ra không phải là làm lành với nhà con cả, mà là cố ý chống lưng cho đứa cháu này.

 

Cơ Dã Hỏa cũng không ngu, rất mau liền hiểu được ý của ông nội.

 

Ông nội lo lắng thanh danh ác liệt của nhà anh sẽ ảnh hưởng đến anh, cố ý chống lưng cho.

 

Hiện tại trong lòng anh cũng không biết là có cảm giác gì nữa.

 

*Ông nội!”

 

“Nhanh lên đi, hôm nay về nhà ăn cơm với chú hai, chú ba của cháu nữa.”

 

“Vâng!”

 

Lúc Cơ Dã Hỏa đi ngang qua Tiêu Lăng Dạ, Tiêu Lăng Dạ còn mỉm cười vỗ vỗ vai của anh.

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 547: “Đúng vậy.” “Anh trai cháu có khỏe không?” “Anh rất khỏe.” “Khụ, Tâm Can, vậy anh trai cháu có nhắc tới bà và ông không?” Tâm Can nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thấy thế, Khương Ninh có chút khẩn trương. Nhưng cô bé suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra anh có nhắc tới ông bà lần nào, cô bé thành thật lắc đầu: “Không có.” Trên mặt Khương Ninh thể hiện sự thất vọng không thể che giấu. Đồng thời. Bà càng bắt mãn với Lâm Quán Quán còn mãnh liệt hơn. Người phụ nữ này. Rõ ràng biết bà cùng lão gia tử là ông bà nội của Duệ Duệ rồi. Coi như lúc trước do bà không biết thân phận Duệ Duệ cho nên mới bắt cóc cậu nhưng chuyện này không phải đều đã qua rồi sao. Nếu Lâm Quán Quán thật sự là một người tốt thì tại sao không khuyên Duệ Duệ thân cận với bọn họ một chút? Trong lòng Khương Ninh tràn đầy không vui nhưng cũng chỉ có thể áp xuống, bà móc một cái bao lì xì to từ trong túi ra bỏ vào tay Tâm Can. *Oa, bà nội, đây là tiền mừng tuổi Tâm Can sao?” “Đúng vậy.” “Ha ha, thật nhiều tiền nha.” Khương Ninh thấy tiểu nha đầu vui vẻ, tâm tình bà cũng chuyển biến tốt đẹp một chút, bà lại móc ra một cái bao lì xì khác từ trong túi, bỏ vào tay cô bé: “Tâm Can, đây là tiền mừng tuổi bà chuẩn bị cho anh trai cháu, hôm nay anh trai không có tới, nên nhờ Tâm Can mang về cho anh được không?” Tâm Can đem hai bào tiền mừng tuổi bỏ vào trong túi, gật đầu nói: “Dạ được!” Lão gia tử đã từng đi lính lúc còn trẻ, cũng từng kinh doanh nên kết bạn với không ít người. Nên mùng một có rất nhiều người tới chúc tết. Nhà chính cực kì náo nhiệt. Tiêu Diễn làm con cháu trong nhà, hôm nay mùng một cũng phải đi chúc tết không ít các trưởng bối. Năm qua, đều là Tiêu Diễn dắt Tâm Can đi. Mà nay năm. Lão gia tử cố ý lên tiếng, để Tiêu Diễn dẫn theo cả Cơ Dã Hỏa đi. Lão gia tử vừa nói xong, các khách mời trong phòng khách đều ngây ngắn cả người, bao gồm bản thân Cơ Dã Hỏa. Mọi người đều biết. Mười lăm năm trước, lão gia tử đem đuổi một nhà con trai lớn ra khỏi cửa, hơn nữa cũng từ mặt bọn họ. Hơn mười lăm năm qua cũng chẳng có qua lại với nhau. Nhưng hiện tại. Ông lại bảo Cơ Dã Hỏa cũng đi theo chúc tết? Trong lòng mọi người tính toán tới lui. Chẳng lẽ quan hệ giữa lão gia tử và con trai đầu đã dịu xuống rồi? Nếu như vậy. Vậy thì cũng phải nể mặt Tiêu Kính Niên bên kia một chút rồi. Cơ Dã Hỏa cũng sửng sốt: “Ông nội.” Lão gia tử xua xua tay: “Mau nhanh đi với chú ba cháu đi, mấy năm nay cháu cũng chưa thăm hỏi máy người lớn trong nhà. Lần này cũng không thể bỏ qua nữa, cháu là đứa trẻ ngoan, chuyện giữa ông và ba mẹ cháu không liên quan gì tới cháu cả.” Lúc này mọi người mới hiểu được. Thì ra không phải là làm lành với nhà con cả, mà là cố ý chống lưng cho đứa cháu này. Cơ Dã Hỏa cũng không ngu, rất mau liền hiểu được ý của ông nội. Ông nội lo lắng thanh danh ác liệt của nhà anh sẽ ảnh hưởng đến anh, cố ý chống lưng cho. Hiện tại trong lòng anh cũng không biết là có cảm giác gì nữa. *Ông nội!” “Nhanh lên đi, hôm nay về nhà ăn cơm với chú hai, chú ba của cháu nữa.” “Vâng!” Lúc Cơ Dã Hỏa đi ngang qua Tiêu Lăng Dạ, Tiêu Lăng Dạ còn mỉm cười vỗ vỗ vai của anh.

Chương 547